Mười phút sau cô đến bệnh viện, khập khiễng đi giữa đại sảnh. Một bệnh nhân đã đợi khám suốt hai tiếng đồng hồ gay gắt gợi ý cô phải xếp hàng như tất cả mọi người. Cô giơ cái biển hiệu nhân viên bệnh viện của mình ra cho bệnh nhân này xem và đi qua tấm cửa kính dẫn vào khu vực các phòng khám.
– Em làm gì ở đây vậy? – Betty hỏi – Nếu Fernstein mà nhìn thấy em…
– Chị xem cho em đi, em đau ghê gớm.
– Em mà đã phải than phiền thì chắc là nghiêm trọng đấy, ngồi vào cái xe lăn này đi.
– Không nên làm quá lên thế, phòng nào còn trống vậy?
– Phòng số 3! Và nhanh nhanh lên, chị đã trực ở đây hai mươi sáu tiếng rồi, thậm chí chị cũng không biết làm sao mà chị còn đứng được nữa.
– Đêm vừa rồi chị có nghỉ ngơi được tí nào không?
– Nghỉ được vài phút lúc gần sáng thôi.
Betty bảo Lauren ngồi xuống giường và mở băng ra để xem vết thương.
– Em làm gì mà nó lại nhiễm trùng nhanh đến thế?
Nữ y tá chuẩn bị một ống tiêm thuốc Lidocaine. Khi loại thuốc gây mê bộ phận này đã khiến Lauren không còn cảm giác đau, Betty tách mép vết thương ra và bắt đầu nạo sạch phần bị nhiễm trùng. Sau đó, chị chuẩn bị một bộ dụng cụ khâu.
– Em tự khâu lấy hay tin tưởng chị nào?
– Chị làm đi, nhưng trước hết hãy đặt cho em một ống dẫn lưu cái đã, em không muốn có rắc rối gì hết.
– Em sẽ có một vết sẹo rõ đẹp đấy, chị rất tiếc.
– Thêm một vết sẹo, bớt một vết thương!
Trong lúc nữ y tá tiến hành công việc, Lauren vần vò mảnh vải trải giường trong tay. Khi Betty quay lưng về phía cô, cô bèn tranh thủ đặt cho chị một câu hỏi cứ chực bật ra trên môi cô:
– Anh ta thế nào rồi?
– Anh ta tỉnh dậy rất khoẻ mạnh. Cái anh chàng ấy hồi đêm suýt nữa thì chết, thế mà điều duy nhất mà anh ta quan tâm là bao giờ anh ta được ra khỏi đây. Chị thề với em, chúng mình có những nhân vật cực kỳ độc đáo trong cái khoa này!
– Chị đừng quấn băng chặt quá.
– Chị làm cái gì mà chị có thể làm, còn em, chị cấm em không được đi lên trên gác đấy!
– Ngay cả khi em bị lạc?
– Lauren, đừng làm ra vẻ ngốc nghếch! Em đang đùa với lửa. Chỉ còn mấy tháng nữa thôi là em kết thúc thời kỳ nội trú, đừng có làm hỏng tất cả vào lúc này!
– Đêm vừa rồi em nghĩ nhiều đến anh ta, mà lại nghĩ một cách khá lạ lùng nữa chứ.
– Thế thì cứ nghĩ nốt tuần này nữa đi, rồi đến Chủ nhật tới em sẽ được gặp anh ta. Về nguyên tắc thì đến thứ Bảy anh ta sẽ được ra viện đấy. Trái với cái nhân vật “hồn ma ở nhà hát” (27) của em, anh chàng này có tên tuổi, địa chỉ và số điện thoại, nếu em muốn gặp lại anh ta thì cứ gọi điện khi anh ta đã ra viện.
– Làm như vậy thì thực là hoàn toàn đúng kiểu của em! – Lauren nói bằng một giọng rụt rè.
Betty nâng cằm Lauren lên và nhìn cô, vẻ mủi lòng:
– Này, nói xem nào, có phải em đang thổ lộ tâm tình với chị không đấy? Chị chưa bao giờ nghe thấy em nói năng dịu dàng như vậy cả!
Lauren đẩy tay Betty ra.
– Em cũng chẳng rõ có chuyện gì xảy ra với mình nữa, em chỉ muốn gặp anh ta và đích thân kiểm tra xem anh ta có khoẻ mạnh không thôi. Chẳng gì thì đó cũng là bệnh nhân của em chứ!
– Chị thì chị cũng hơi đoán được chuyện gì xảy ra với em đấy, em có muốn chị giải thích cho em không?
– Đừng có chọc ghẹo em nữa đi, chuyện đó có phải đơn giản vậy đâu!
Betty cười phá lên.
– Chị không chọc ghẹo em đâu, chị thấy chuyện này đáng ngại lắm; thôi được, chị để mặc em đấy, chị đi ngủ đây. Đừng làm chuyện gì ngu ngốc nhé.
Chị lấy một cái nẹp và lắp vào chân Lauren.
– Đấy, cái này sẽ giúp em đi dễ hơn. Đi qua hiệu thuốc trung tâm mà lấy kháng sinh nhé. Có một đôi nạng ở trong tủ đấy.
Betty biến mất sau tấm rèm che rồi trở lại ngay lập tức.
– Đề phòng trường hợp em không còn định hướng được trong bệnh viện này, thì hiệu thuốc trung tâm ở tầng hầm thứ nhất nhé, đừng có nhầm với khoa thần kinh, đi cùng một thang máy cả đấy.
Lauren nghe chị đi xa dần trong hành lang.
Paul đứng trước giường Arthur. Anh mở ra một gói đầy bánh sừng bò và bánh sôcôla.
– Cậu tệ thật đấy, quay lại phòng mổ trong lúc tớ vắng mặt. Tớ hy vọng là vắng tớ bọn họ vẫn xoay xở được! Sáng nay cậu thấy trong người thế nào?
– Rất tốt, ngoại trừ việc tớ đã chán ngấy ở đây. Cậu thì trông mặt lại có vẻ mệt mỏi nhỉ.
– Cậu đã làm tớ phải qua một đêm tệ hại.
Lauren lấy tập giấy kê đơn thuốc trên quầy và tự kê ình một loại kháng sinh cực mạnh. Cô ký đơn thuốc và đưa tờ đơn cho nhân viên hiệu thuốc.
– Chị mạnh tay quá, chị chữa ột ca nhiễm khuẩn huyết à?
– Con ngựa của tôi bị sốt cao!
– Với loại thuốc này, nó sẽ lại sức ngay trong ngày thôi!
Nhân viên hiệu thuốc lui vào phía sau những giá để thuốc, một lát sau anh ta quay lại, trong tay cầm một chiếc lọ.
– Dù sao chị cũng thận trọng nhé, tôi yêu súc vật; với loại thuốc này chị có thể giết con vật đó đấy.
Lauren không trả lời, cô lấy thuốc và quay lại thang máy. Cô lưỡng lự trước khi ấn nút tầng ba. Ở tầng trệt, một nhân viên kỹ thuật đi vào thang máy, đẩy theo một chiếc máy điện não đồ. Màn hình của máy được bọc bằng một dải băng nilon màu vàng.
– Tầng nào vậy? – Lauren hỏi.
– Khoa thần kinh.
– Máy bị hỏng à?
– Những chiếc máy này ngày càng