pacman, rainbows, and roller s
Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Tác giả: Marc Levy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323140

Bình chọn: 8.5.00/10/314 lượt.

àm vui lòng vị khách tối nay của mình, cô mặc váy.

Mặc quần áo và trang điểm qua loa xong, cô thò đầu qua cửa sổ phòng khách, taxi vẫn còn ở dưới phố. Cô bèn ngồi xuống đi văng, nghĩ ngợi, và ;lần đầu tiên thưởng thức cảnh mặt trời lặn tuyệt đẹp qua chiếc cửa sổ nhỏ ở góc phòng.

Vào lúc 7h tối, taxi bấm còi phía dưới nhà bà Kline. Mẹ Lauren vào xe và nhìn con gái. Đã nhiều năm rồi bà kô nhìn thấy cô ăn mặc kiểu này.

– Mẹ có thể hỏi con 1 câu được kô?- bà nói thầm vào tai cô,- tại sao trên máy tính tiền đã có 80 đola rồi?

– Con sẽ giải thích ẹ khi ngồi ở bàn ăn, con nhờ mẹ thanh toán tiền xe nhé, con kô có tiền lẻ, nhưng bữa ăn tối thì là con mời mẹ đấy.

– Mẹ hi vọng là chúng ta kô đi ăn ở tiệm ăn nhanh!

– Đến Cliff House!- Lauren nói với người lái xe.

Paul trèo 4 bậc 1 lên cầu thang dẫn đến căn hộ của anh. Onega nằm trên 1 tấm thảm, nước mắt đầm đìa.

– Em làm sao vậy?- anh quỳ xuống bên cô, nước mắt đầm đìa.

– Đó là tại Tolstoi đấy,- cô nói và gập cuốn sách lại- em chắc sẽ kô bao giờ đọc xong được Anna Karenina!

Paul ôm Onega và ném cuốn sách ra góc phòng phía bên kia.

– Dậy đi, chúng ta có vài chuyện cần phải ăn mừng!

– Cái gì?- cô vừa nói vừa dịu mắt.

Paul đi vào bếp và trở ra với 2 cái cốc và chai vodka trong tay.

– Vì Anna Karenina!- anh nói và chạm cốc.

Onega uống cạn 1 hơi cốc của mình và làm ra vẻ định ném cốc ra sau lưng.

– Anh có lo cho cái thảm của anh kô?

– Đó là cái thảm Ba Tư từ năm 1910 đấy! Anh đưa em đi ăn tối nhé?

– Nếu anh muốn, em còn biết là em muốn đi ăn ở đâu cơ.

Và Onega kéo Paul cùng chai rượu vào phòng ngủ. Cô lấy chân đẩy cửa phòng khép lại.

Giáo sư Fernstein đặt vali của Norma vào căn phòng tuyệt đẹp của Wine Country Inn. Đã hàng tháng nay rồi họ hứa hẹn với nhau chuyến đi chơi này ở Nappa Vallee. Sau khi ăn trưa ở Sonoma, họ đã lên đường đi Calistoga., tối nay họ ngủ ở St. Helena. Quyết định ấy xứng đáng phải được ăn mừng. Đêm trước; Fernstein đã thảo 1 bức thư gửi chủ tịch hội đồng quản trị bệnh viện Memorial, thông báo nguyện vọng của ông muốn được nghỉ hưu sớm vài tháng. Trong 1 bức thư khác gửi lãnh đạo khoa cấp cứu, ông đề nghị cho bác sĩ nội trú Lauren được vào biên chế càng sớm càng tốt, sẽ rất đáng tiếc nếu để cho 1 bệnh viện khác tận dụng những phẩm chất của người học trò giỏi nhất của ông.

Thứ 2 tuần sau, Norma và ông sẽ lên máy bay đi New York. Nhưng trước khi trở lại thành phố nơi ông đã sinh ra, ông kiên quyết tận hưởng những ngày cuối cùng của đời mình ở California.

Vào lúc đúng 9 giờ tối, George Piguez chở Nathlia đến trước cửa đồn cảnh sát quận 7.

– Anh đã làm bánh quy cho em đấy, anh để trong túi của em.

Nathalia đặt 1 nụ hôn lên môi ông và ra khỏi xe. Piguez mở cửa kính và cộc cằn gọi với theo Nathalia khi chị đang bước lên những bậc thềm của đồn cảnh sát:

– Nếu có đồng nghiệp cũ nào của anh muốn biết ai đã làm những cái bánh quy hảo hạng này, em cố mà chịu đựng nhé: có bị tạm giam thì cũng chỉ 48 tiếng đồng hồ thôi…

Nathalia phác nhẹ 1 cử chỉ bằng tay và biến vào trong tòa nhà.; Piguez dừng lại 1 lúc trên bãi đậu xe, tự hỏi chẳng biết là việc về hưu hay tuổi già đã làm cho nỗi cô đơn mỗi lúc 1 thêm khó chịu đựng nổi. “Có lẽ là do cả 2 kết hợp lại”, ông tự nhủ rồi lái xe đi.

Đêm đầy sao. Lauren và bà Kline dẫn con Kali đi dạo dọc khu Marina.

– Bữa ăn này ngon quá. Lâu lắm rồi mẹ mới ăn ngon miệng được như thế. Cảm ơn con.

– Con muốn mời mẹ ăn cơ mà. Sao mẹ kô để cho con trả tiền?

– Vì tiền lương của con sẽ phải trút hết vào đó, và vì mẹ vẫn còn là mẹ của con.

Trên bến cảng du thuyền nhỏ, những dậy neo thuyền buồm kêu kèn kẹt theo nhịp thổi của làn gió nhẹ. Kô khí mát dịu. Bà Kline ném cái que mà bà cầm trong tay ra xa, và con Kali xông lên đuổi theo chiếc que.

– Con muốn ăn mừng 1 tin tốt lành phải kô?

– Kô hẳn là như vậy.- Lauren trả lời.

– Thế thì tại sao lại có bữa ăn này??

Lauren dừng lại đứng đối diện với mẹ và cầm lấy tay bà:

– Mẹ lạnh à?

– Kô lạnh lắm đâu- bà Kline trả lời.

– Con cũng sẽ quyết định giống mẹ nếu con ở địa vị của mẹ, nếu như con có thể thì chính con đã xin mẹ làm điều ấy rồi.

– Con xin mẹ làm gì cơ?

– Tháo máy ra khỏi người con!

Cặp mắt của bà Emily Kline ứa lệ.

– Con biết chuyện đó từ lúc nào?

– Mẹ ơi, con kô muốn mẹ phải sợ con bao giờ nữa, mẹ và con mỗi người có 1 tính cách riêng, mẹ con mình khác nhau và cuộc sống của mẹ con mình cũng kô giống nhau. Nhưng dù con có những lúc kêu gào ầm ĩ, con kô bao giờ phán xét mẹ cả và con sẽ kô bao giờ làm như thế. Mẹ là mẹ của con, mẹ ở trong tim con như vậy, và dù cho có chuyện gì xảy ra với chúng ta đi nữa, đó là vị trí mà mẹ giữ cho đến cuối đời con.

Bà Kline vòng tay ôm con gái, Kali xoải bước chạy tới len vào giữa 2 người, dù sao, nó cũng có 1 vị trí cần phải giữ.

– Con có muốn mẹ đưa con về lại bằng xe ô tô của mẹ kô?- Bà Kline lấy mu bàn tay quệt nước mắt, hỏi.

– Kô đâu, con sẽ đi bộ, con ăn 1 bữa khiếp quá cần phải làm tiêu đi.

Lauren bước đi, vẫy tay chào mẹ. Kali do dự mất 1 lát, đầu nó hết quay sang trái lại quay về phải. Răng ra sức cắn chặt