Duck hunt
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210414

Bình chọn: 8.00/10/1041 lượt.

úng ta sẽ không dùng biệnpháp phòng tránh nào, nếu em mang thai con của tôi thì về sau sẽ phải cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của tôi”.



“Vậy em ước nguyện giúp tôi đi!”

“Anh có mong muốn gì?”

“Mong muốn… em mang thai con của tôi!”

Thượng Quan Tuyền đột nhiên ôm lấy đầu…Đầu đau quá, dường như muốn vỡ tung ra. Đoạnđối thoại kia như vang vọng bên tai cô, là giọng nói của ai? Lãnh Thiên Dục sao? Hay là… Niếp Ngân?

sự mờ mịt và hoảng loạn khiến cô sắp điên lênmất rồi!

Niếp Ngân thấy rất đau xót, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. hắn làm sao có thể không hiểu cảm xúc trong lòng cô lúc này chứ. cô chỉ là một côgái mới mười tám tuổi, sao có thể chuẩn bị tâm lý để làm một người mẹ được?

“Tuyền, mọi chuyện đều do em quyết định. Emmuốn ở lại bên cạnh Lãnh Thiên Dục hay đi theo anh? Dù em quyết định thế nào anh cũng sẽ tôn trọng em”.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy vào trong lòng, từ từ xua đi cái giá lạnh trong cô. cô yên lặng nép người vàongực Niếp Ngân, tự nhiên lại nhớ tới hơi thở đầy mạnh mẽ và lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục…

Trái tim bỗng trở nên đau đớn, cô cảm giác nhưông trời đang đùa giỡn với cô, không chỉ lấy mất trí nhớ của cô mà lại còn bắt cô phải mang thai.

“Niếp Ngân…”. một lát sau, cô chậm rãi mởmiệng rồi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đang cốẩn giấu sự đau xót của Niếp Ngân. Tuy chỉ là thoáng qua nhưng Thượng Quan Tuyền vẫn nhìn thấy sự đau đớn đó, cô chậm rãi đưa taylên chạm vào khuôn mặt anh tuấn đó, khó hiểuhỏi:

“Tại sao anh lại tốt với em như vậy? Anh biết rõ em mang thai con của anh ta…”.

Niếp Ngân hơi cong môi nở nụ cười khổ, đôi mắt thâm thúy nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, nhẹ giọng nói: “Bởi vì em là Tuyền, cho nên dù em có thế nào thì trong lòng anh em vẫn là người quan trọng nhất”.

không biết tại sao nhưng trong lòng ThượngQuan Tuyền lại dâng lên cảm giác bi thương.Đôi mắt cô rưng rưng, tuy cô không biết tại sao mình lại như vậy nhưng không làm thế nào để xua đi cảm xúc phức tạp trong lòng.

“Niếp Ngân, cám ơn sự quan tâm của anh. Nhưng… em không thể đi theo anh!”. cô nhìnvào mắt hắn, đôi mắt như càng thêm tối tăm…

Vận Nhi là người cô lo lắng nhất. cô ở đây mới có thể biết được tình hình của Vận Nhi.

Nhưng… sâu trong thâm tâm cô dường như còncó một nguyên nhân quan trọng khác, nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì thì Thượng Quan Tuyềncũng không biết.

Niếp Ngân nhìn ánh mắt kiên định của ThượngQuan Tuyền, thật lâu sau, hắn mới ôm chặt côvào lòng. Thượng Quan Tuyền bị ôm chặt không phát hiện ra mắt Niếp Ngân dần đỏ lên.

“Tuyền, em phải nhớ cho kỹ, dù ở đâu và bất cứ lúc nào anh cũng sẽ cố gắng bảo vệ cho em. Có lẽ trước đây em rất hận anh nhưng rồi sẽ có mộtngày em hiểu rõ dụng tâm của anh. Cho nên…”.hắn cưỡng chế cảm giác mất mát đau khổ đangdâng lên trong lòng, nhẹ nhàng siết chặt ThượngQuan Tuyền vào lòng…

“Cho nên, Tuyền à, anh tuyệt đối sẽ không đểcho bất kì ai làm hại em, chỉ cần em vui vẻ, dù em quyết định thế nào cũng được”.

“Niếp Ngân…”. Thượng Quan Tuyền cảm thấynghẹn ngào, tại sao trái tim cô lại đau đớn đến vậy?

Niếp Ngân cố nén cảm giác đau đớn đến mức gần như tê liệt trong lòng, cố nở nụ cười gượng ép, bàn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô… rốt cuộc cô vẫn rời xa hắn sao? cô có biết lúc này trái tim hắn đang bị dày vò đến mức nàokhông?

Nếu thật sự được thì hắn rất muốn giữ chặt côlại bên mình. Nhưng điều này là không thể, hắnbiết ngay từ ngày hắn yêu cô, hắn vì cô chuẩn bị tất cả mọi thứ, hắn điên cuồng xăm hình lên vai cô… không biết chuyện này có khiến cô hậnhắn hay không, nhưng chỉ cần tránh được những mối nguy hiểm về sau cho cô thì hắn sẽ nguyệný làm vậy!

Thượng Quan Tuyền đang định nói gì đó thì độtnhiên nghe thấy tiếng mở cửa. Cửa phòng mở ra, luồng hơi lạnh lẽo tản vào bên trong, LãnhThiên Dục đứng ngay ở cửa.

Thấy bóng hình quen thuộc, ánh mắt ThượngQuan Tuyền muốn né tránh đi nhưng cô vẫn nhìn vẻ mặt lạnh lẽo đó.

Lãnh Thiên Dục không nói không rằng, chỉ lạnhlùng nhìn chằm chằm Thượng Quan Tuyền như muốn nhìn thấu tâm tư cô. Lát sau, hắn congkhóe môi cương nghị lên, đôi mắt yên tĩnh không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì.

“Niếp Ngân, tôi nghĩ Tuyền đã quyết định rồi!”

Ý tứ của hắn cực kì rõ ràng, đó chính là đang hạ lệnh đuổi khách. Vừa rồi hắn cực kì nhẫn nại đứng ngoài cửa, nghe thấy giọng nói mềm nhẹcủa Thượng Quan Tuyền với Niếp Ngân, LãnhThiên Dục dường như muốn phát điên lên!

Niếp Ngân sao lại không nghe ra hàm ý của Lãnh Thiên Dục chứ. hắn nhẹ nhàng buông Thượng Quan Tuyền ra, mỗi động tác đều trànngập sự thương tiếc và mến yêu.

“Tuyền, chăm sóc bản thân thật tốt, nếu khônganh sẽ lo lắng đấy”.

“Vâng”. Thượng Quan Tuyền gật đầu, bàn tay vô thức nắm lấy một góc áo hắn, cô cảm thấy như mình giống như đang bị người cha vứt bỏ.

Tuyền… Niếp Ngân gào hét trong lòng. hắn cúithấy người xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Nhắm mắt lại, hắn đè ép cảm giác đau đớn tronglòng xuống.

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục đang đứng ở cửa đột nhiên trở nên rất khó coi, bàn tay nắm chặt lại…

Niếp Ngân nhìn Thượng Quan Tuyền lần nữa rồi đứng lên đi