đổ hoàn toàn vì Tô Nhiễm.
“Cái gì mà ông trời giúp cậu ta? Chẳng qua ông trời cho chúng ta cơ hội bổ sung thêm nhân tài mà thôi. Cậu ta dựa vào đâu mà muốn mọi thứ nhà họ Hòa? Chúng ta mới là người lãnh đạo hội đồng quản trị tập đoàn Hòa thị?” Bạch Sơ Điệp càng nói càng tức giận.
Bạch Lâm chợt bừng tỉnh, “Chị, chị nói chúng ta không thể để lộ chuyện này mà? Giống Lệ Minh Vũ đối phó với Giả Ny, hồi đó chẳng phải cậu ta cũng ngầm khống chế thương hội, sau lưng lén bóc trần chuyện Giả Ny mở công ty, đẩy ông ta mất chức ư? Chúng ta chỉ cần âm thầm tìm bằng chứng cậu ta đang thu mua cổ phần công ty Hòa thị, báo cho giới truyền thông, chắc chắn cậu ta toi đời.”
“Cậu ngốc à?” Bạch Sơ Điệp lườm ông ta, “Cậu cho rằng Lệ Minh Vũ sẽ phạm sai lầm giống Giả Ny? Dễ dàng để người khác nắm trúng nhược điểm như vậy, thì sao cậu ta có thể đứng vững bao năm qua trong giới chính trị? Cậu không ngẫm lại xem, đành rằng chúng ta biết chuyện này liên quan đến Lệ Minh vũ, nhưng chứng cứ đâu? Tất cả người trong thương hội và Hòa thị đều là thân tín của cậu ta, cho tời mặt thật sự. Dù tin này lộ ra ngoài, cậu ta không thừa nhận thì cũng chẳng ai bắt lỗi được. Mọi thứ đều vận hành đúng quy tắc của thương trướng, giới truyền thông muốn bịa đặt cũng khó. Bạch Lâm à, cậu có biết động não không?”
“Vậy làm sao đây? Cái kia không được, cái kia cũng không xong. Hồi đó cứ tưởng uy hiếp được cậu ta, không ngờ càng lúc cậu ta càng cao tay.” Bạch Lâm thở dài, buồn bực đứng dậy, “Thôi mệt quá, thích thế nào thì cứ vậy cho rồi đi. Em đi ngủ đã.”
“Cậu…” Bạch Sơ Điệp nổi cáu.
Bạch Lâm về phòng mình nghĩ ngơi, chỉ còn Bạch Sơ Điệp hậm hực ngồi ở trong phòng khách. Nhưng chưa bao lâu sau, Bạch Lâm lại đi khỏi phòng ngủ, đứng ngay hành lang, gọi quản gia. Quàn gia lật đật chạy lên lầu.
Hai người vào phòng, hồi lâu sau vẻ mặt quản gia mờ mịt đi ra.
“Chuyện gì vậy?” Bạch Sơ Điệp ngước đầu hỏi Bạch Lâm đang đứng trên lầu.
“Không thấy thuốc chống cao huyết áp của em.” Bạch Lâm nói. Ông ta bị huyết áp cao, cả đêm không ngủ phải uống thuốc, nếu không sẽ ngủ không ngon giấc.
“Phòng ngủ của cậu bừa bãi, tìm kỹ thử xem.” Bạch Sơ Điệp đang phiền muộn nên không để tâm đến chuyện này.
“Chị, lấy bình thuốc mới cho em đi, em tìm không thấy.” Bạch Lâm cũng lười tìm kiếm, sầu não nói, “Đúng là xúi quẩy làm gì cũng không xong. Mẹ nó, rõ ràng để thuốc trên bàn, làm sao lại không thấy chứ?”
“Bản năng quăng đồ lung tung, còn trách người khác?” Bạch Sơ Điệp lắc đầu bất đắc dĩ, cất giọng không vui. Bà ta đứng dậy lấy lọ thuốc khác cho Bạch Lâm, bỗng dưng cứng đờ người, loáng cái sắc mặt bà ta khó coi vô cùng.
Chị, chị sao vậy? Mau lấy thuốc lên cho em đi.” Bạch Lâm thấy bà ta bất động, cảm thấy kỳ lạ.
Bạch Sơ Điệp lặng thinh bước ngay lên lầu, đứng trước mặt Bạch Lâm, thần sắc bà ta hết sức hoang mang, “Cậu mau vào phòng kiểm tra xem còn thiếu thứ gì nữa không?”
Bạch Lâm khó hiểu.
“Aiz, chị mới nhớ việc Tô Nhiễm từng tới đây, còn vào phòng của cậu, có khi nào nó phát hiện manh mối gì không? Chị hoài nghi nó tới đây lần này là có mục đích.” Bach Sơ Điệp lo lắng.
Ánh mắt Bạch Lâm kinh hãi, không nói không rằng vội vàng vào phòng kiểm tra.
***
Tô Nhiễm bận tới buổi trưa, nhờ vậy mà cô tạm quên cảm giác mệt mỏi do tối qua mất ngủ. Ra khỏi phòng điều hòa cũng đến giờ ăn cơm, cô mở tủ lạnh, bên trong trống không. Cô lại quên đến siêu thị mua thức ăn rồi, đành phải gọi món bên ngoài.
Tìm điện thoại cả buổi, mới thấy nó lọt khe ghế sofa. Cô cầm lên, thấy điện thoại hết sạch pin, cô bất giác cắn môi. Thời gian qua cô đã quen với việc điện thoại lúc nào cũng có sẵn pin, bởi vì chuyện này luôn có Lệ Minh Vũ lo cho cô.
Bụng cô réo inh ỏi vì đói. Sau khi rời khỏi Bán Sơn cô quên luôn giờ ăn, mỗi lần đói bụng mới nhớ bản thân chưa ăn. Cô chợt nhớ người đàn ông đó, thói quen sống của anh rất tốt, điều này cũng khiến cô bớt lo.
Cô thở dài rười rượi, Tô Nhiễm à Tô Nhiễm, sao lại nhớ anh ta nữa rồi?
Cô nhìn điện thoại, rồi lục tung nơi tìm cục sạc pin. Cô không nhớ mình để nó ở đâu. Mở tủ quần áo, cô thyấ giỏ xách nằm im bên trong, cô sực nhớ hình như cục sạc pin nàm ở đó.
Cô mở giỏ xách, lấy cục sạc pin, sau đó nghe thấy tiếng vật gì đó rơi ra ngoài….
Q.7 – Chương 1: Phát Hiện
Nếu đã đến điểm cuối cùng của thời gian, bạn vẫn oán giận mình không hạnh phúc, vậy tôi có thể nói với bạn, hãy ngoảnh đầu nhìn sang đường, hay hãy thay đổi bản thân, vậy bạn sẽ thấy ngay hạnh phúc. Bạn thường hỏi tôi, hạnh phúc tột độ là gì? Tôi có thể nói với bạn, hạnh phúc tột độ chính là sự bình thản. Khi hạnh phúc của bạn chỉ kéo dài nhất thời, là do đau đớn bạn phải trải quá ngắn ngủi. Mà bình thản là hạnh phúc đọng lại sau khi bạn đã trải qua cực hạn thống khổ. Loại hạnh phúc này mới là cao nhất, mới là dài lâu.
***
Đạo lý này, là điều Tô Nhiễm ngộ ra sau mọi biến cố trải qua, là điều cô ghi nhớ đến nhiều năm sau này.
Còn lúc này cô chỉ muốn sống hết quãng thời gian nhìn như tươi sáng nhưng lại tối tăm vô hạn.
Vật này theo cục sạc pin rơi khỏi giỏ xách. Tô Nhiễm vô thức nhìn