hòng làm việc, khăn tay, sổ ghi chép, bút…Khoan đã, còn có thứ khác.
Tô Nhiễm cầm một lọ nhỏ màu đen tinh tế, nhìn có vẻ giống tinh dầu nằm lăn lóc trên sàn.
Đây là thứ gì?
***
Tô Nhiễm không nhớ trong giỏ xách mình có thứ này. Cầm nó trong tay, cô mở nắp, một mùi hương có vẻ quen thuộc xộc thẳng vào mũi truyền đến đại não, cô bỗng sửng sốt. Đây là…mùi nho đen.
Trống ngực cô đập mạnh, ai bỏ thứ này vào giỏ xách của cô? Còn lọ thơm mùi nho đen này là gì?
Lọ màu đen trơn nhẵn, không hề có nhãn mác hay chữ nghĩa.
Tim Tô Nhiễm đập dồn dập, cô vội vàng cầm lọ này chạy vào phòng điều chế. Vào tới nơi, cô mặc ngay đồ vô khuẩn, đeo khẩu trang, đổ một ít chất lỏng tím thẫm ra ngoài. Tô Nhiễm ngửi tỉ mỉ lần nữa. đúng là mùi nho đen.
Nói không chừng mùi này ăn khớp với mùi trên người Trần Trung.
Nghĩ vậy, cô liền mang đi chưng cất, nhưng phát hiện nồng độ dung dịch này lớn bất thường, không có khả năng áp dụng phương pháp thủ công mà phải có sự trợ giúp của máy móc. Tô Nhiễm đóng nắp lại, đặt vào giá. Thứ ở trước mặt cô không thể là nước hoa, vì dựa theo trình điều chế làm nước hoa thì không tài nào làm ra được.
Cô ngồi xuống, hồ nghi nhìn chằm chặp chất lỏng màu tím thẫm trong lọ. Thứ này có liên quan đến trần trung không?
Tô Nhiễm thở dài sườn sượt, cô không tài nào nhớ nổi nó nằm trong giỏ xách lúc nào, do chính cô bỏ vào luôn ư? Đương nhiên không phải. Vậy…một tràng ký ức bỗng hiện lên trong đầu cô. Phải rồi, cô đến phòng của Bạch Lâm, lúc đó Bạch Sơ Điệp bất ngờ xuất hiện, cô phát hoảng va trúng đồ đạc trên bàn, cô nhớ trên đó bày biện rất nhiều thứ. Hay là như vậy nên lọ này mới vô tình rơi vào giỏ xách của cô.
Đúng vậy!
Tô Nhiễm đứng phắt dậy, nhìn lọ màu đen nằm im trên giá.
Cô nhớ ra rồi, lúc đó cô không chịu nổi mùi trong phòng Bạch Lâm, bàn lấy khăn tay từ giỏ xách ra che mũi, phéc-mơ-tuya không kéo lại, nên giỏ xách vẫn mở. Vì vậy, lọ nhỏ này mới rớt vào.
Cô ngẫm nghĩ, nhìn lướt qua lọ chứa chất lỏng mùi nho đen lần nữa, bước ra ngay khỏi phòng.
Cô gọi trực tiếp cho Đinh Minh Khải, báo anh biết. Đinh Minh Khải cũng chần chừ, suy nghĩ giây lát, nói: “Cô Tô, mấy ngày nay chúng tôi cũng tim được hai mùi tương đồng trên người Trần Trung. Bên pháp chứng đã phải làm thêm suốt đêm, nếu được cô có thể giúp chúng tôi phân tích thứ mà cô đang giữ được không? Dù gì thứ này chúng tôi cũng cần sự giúp đỡ của chuyên gia mùi hương.”
“Chuyện này…” Tô Nhiễm trầm tư, “Cánh sát Đinh, tôi rất sẵn lòng giúp phía cảnh sát thu thập đầu mối, nhưng việc này vượt ngoài khả năng của tôi. Nó không phải nước hoa, nên tôi không tiến hành theo cách thường được, cần phải có máy móc thích hợp.”
Đinh Minh Khải trầm lặng, sau đó cất giọng chắc nịch: “Cô Tô, bất cứ thứ gì cô cần, cảnh sát chúng tôi đều có trách nhiệm thu xếp. Cô yên tâm, tôi sẽ nghĩ cách.”
“Vậy để tôi thử xem. Nếu cần gì, tôi sẽ liên lạc với anh.” Tô Nhiễm đồng ý.
“Cám ơn cô.” Đinh Minh Khải nhẹ nhõm hẳn.
Cúp điện thoại, Tô Nhiễm vào phòng điểu chế hương dến tận hoàng hôn, cô mệt mỏi tháo khẩu trang xuống, dựa người vào ghế.
Cô vẫn không thành công. Chất lỏng này ở dạng sệt của dầu, không thể chiết xuất bằng phương pháp thủ công. Cô định gọi điện cho Đinh Minh Khải lần nữa, thì điện thoại vừa lúc đổ chuông. Cô cầm điện thoại nhìn, là Lạc Tranh gọi cô.
Gần đây Lạc Tranh và cô rất thân thiết, thứ nhất là vì vụ án của Tiêu Diệp Lỗi, thứ hai là hỏi thăm tình hình của cô. Đối với sự quan tâm thường xuyên của Lạc Tranh, Tô Nhiễm cảm động vô cùng. Trong điện thoại, Lạc Tranh cũng báo cô biết về tình huống của Tiêu Diệp Lỗi, thủ tục bên sở cảnh sát đã sắp xếp ổn thoả, Tiêu Diệp Lỗi cũng lấy lại được thân phận trong sạch tự do. Cuối cùng, Lạc Tranh còn không quên hỏi cô một câu, “Hôm nay cô thấy thế nào?”
Tô Nhiễm cười nhẹ nhàng, “Tôi thấy rất tốt.”
Giọng Lạc Tranh có vẻ hoài nghi truyền đến từ điện thoại, “Anh ta có quấy rầy cô không?”
“Anh ta?” Tô Nhiễm khó hiểu “Ai?”
“Lệ Minh Vũ, chồng trước của cô.” Lạc Tranh nói dứt khoát.
Tô Nhiễm lúng túng, “Không có đâu. Chúng tôi đã ly hôn, không liên quan đến nhau nữa.”
“Thật lòng mà nói, tôi cứ thấy anh ta sẽ không để cô yên”. Lạc Tranh nhẹ giọng.
Nghe câu này, tim Tô Nhiễm bỗng đập thình thịch, “Anh ta sẽ không làm vậy.”
“Tôi cũng mong là vậy.” Lạc Tranh thở dài, không nói gì nữa.
“À, phải rồi.” Tô Nhiễm lơ đãng đảo mắt qua lọ màu đen, sực nhớ một việc, lật đật hỏi: “Cô có quen chuyên gia về mùi hương nào không?”
“Chuyên gia về mùi hương?” Lạc Tranh nở nụ cười. “Khéo quá, vừa lúc tôi biết một người, là bạn tri kỷ của tôi.”
“Tốt quá. Tôi có chuyện muốn nhờ cô và bạn cô giúp.”
“Chuyện nhỏ thôi. Nhưng bây giờ bạn tôi đang ở nước ngoài. Tôi sẽ mau chóng liên lạc giúp cô.”
Tô Nhiễm thở phào nhẹ nhõm.
Tinh chế chất lỏng có nồng độ lớn là sở trường của chuyên gia hương liệu.
***
Lúc Lệ Minh Vũ chủ trì xong một cuộc họp của chính phủ, thì trời đã nhá nhem tối. Anh quay về phòng làm việc, mệt mỏi tựa người vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Suốt mấy ngày qua, anh đều ngủ ở văn phòng. Anh làm việc cả ngày cả đêm chỉ