theo, ngón tay cô run rẩy, vỡ oà nước mắt.
Ánh mắt trời hôm nay rất chói mắt, chiếu vật đó sáng lấp lánh trên sàn nhà. Vật đó toả ra vầng sáng rực rỡ tượng trương cho sự cao quý.
Đôi mắt Tô Nhiễm nhoè đi, cô không muốn khóc, nhưng nước mắt vẫn chảy giàn giụa.
Vật rơi trước mắt làm cô mất đi vẻ kiên cường và bình lặng gắng gượng suốt mấy ngày qua. Cô ngã ngồi trên ghế sô pha, đau xót tràn dâng cõi lòng.
Cô không nhặt lên, cứ để mặc nó nằm im lìm trên sàn nhà.
Vật đó không phải thứ gì xa lạ. Nó chính là thẻ tín dụng mà cô trả lại Lệ Minh Vũ trước khi rời đi.
Cô vẫn nhớ như in cảnh cô trả cho anh, nhưng anh lén thả nó vào giỏ xách lúc này, cô không biết.
Có lẽ cô đã muốn khóc từ lâu, khóc để giải toả buồn đau. Mấy ngày nay, cô cố gắng chịu đựng, tỏ vẻ trầm lặng, dùng công việc chống trả nỗi đau râm ran. Thế nhưng khi trông thấy đồ vật vương mùi hương của anh, cô không tài nào kìm chế nổi nữa.
Nếu anh tàn nhẫn, vì sao không tàn nhẫn đến cùng?
Nếu anh dịu dàng, vì sao ban đầu lại lựa chọn tàn nhẫn?
Cô thà rằng anh tàn nhẫn từ đầu đến cuối, như vậy trái tim cô sẽ không bị giày vò như lửa đốt.
Ánh mặt trời hắt bóng lên cửa kính, chiếu gương mặt cô càng thêm tái nhợt.
***
Rạn san hô Great Barrier Reef cách bờ biển Queensland về hướng đông bắc Úc. Lúc này là mùa đẹp nhất của Great Barrier Reef, nhiều rạn san hô dù màu sắc xinh đẹp sinh sôi nảy nở, và có lẽ do không phải mùa du lịch nên càng thêm rạng rỡ.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa An Tiểu Đoá và Tô Nhiễm chính là Tô Nhiễm không biết bơi, còn An Tiểu Đoá thì bơi rất cừ. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến An Tiểu Đoá chọn tới Great Barrier Reef. Nơi đây với đáy đại dương lãng mạn rực rỡ màu sắc, nước biển trong xanh, cát trắng mịn màng. Cô tin mình đang ở một nơi rất gần thiên đường, nên thượng đế cũng sẽ giúp ý nguyện của cô thành hiện thực.
Hai ngày qua, Băng Nựu đi chơi rất vui. Được An Tiểu Đoá chỉ dạy, cô bé cũng bơi ở những chỗ cạn bắt sao biển. Kỳ nghỉ này khiến cô bé quên bẫng những việc kinh khủng do Quý Hâm Dao mang đến vừa qua.
So với An Tiểu Đoá và Băng Nựu, Mộ Thừa vẫn ôn hoà, vẻ mặt bình thản như thường ngày. An Tiểu Đoá và Băng Nựu cùng nhau lặn ngắm san hô, anh ngồi trên bờ chờ đợi. An Tiểu Đoá và Băng Nựu bơi lội, anh ngồi dưới dù đợi chờ. An Tiểu Đoá từng kéo anh xuống nước, nhưng anh từ chối khéo léo. Việc này làm An Tiểu Đoá buồn bực vô cùng, cô thầm nghĩ nếu biết trước anh không thể bơi, còn lâu cô mới chọn đến Great Barrier Reef.
Hôm nay ăn sáng xong, Mộ Thừa lại trầm tư ngồi trên bờ. Anh ăn mặc còn đơn giản hơn cả Băng Nựu và An Tiểu Đoá nhưng nhìn thế nào cũng không giống đi du lịch.
Great Barrier Reef không chỉ nổi tiếng về rạn san hô, mà còn nổi tiếng về ánh mặt trời rực rỡ.
Ánh nắng ở đây êm dịu như từng hạt cát nhỏ. An Tiểu Đoá bơi sớm, còn Băng Nựu hết sức vui vẻ xách theo một cái thùng nhỏ, ngồi trên bờ nhặt vỏ sò, sao biển. Mặt cát nhuyễn mịn hằn một chuỗi vết chân nhỏ nhắn của cô bé, chiếc mũ hình ông mặt trời hồng nhạt như đoá hoa xinh xắn nở rộ giữa mây, bóng cô bé trải dài trên bãi cát trắng. Khi Băng Nựu nhặt được vỏ sò đẹp sẽ la to sung sướng, khoe Mộ Thừa hoặc An Tiểu Đoá đang bơi. Mộ Thừa sẽ đáp lại cô bé bằng nụ cười nuông chiều, còn An Tiểu Đoá sẽ reo hò theo, như một đứa trẻ.
Mộ Thừa lẳng lặng quan sát cảnh này. Bình lặng đối với anh là một loại hạnh phúc, nhưng… ánh mắt anh hơi hạ xuống, anh nhớ tin nhắn Tô Nhiễm gửi cho mình. Tô Nhiễm, trong đầu anh trước sau đều là Tô Nhiễm.
Không biết lâm vào trầm tư bao lâu, anh bị tiếng hét của Cách Lạc Băng gọi tỉnh lại. Anh nhướng mắt, Cách Lạc Băng khóc lóc nức nở chỉ ngoài biển, Mộ Thừa kinh ngạc đứng bật dậy, trông thấy An Tiểu Đoá dập dờn hoảng loạn trong nước.
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu Mộ Thừa chính là…cô bị chuột rút.
“Ba, ba mau cứu dì Tiểu Đoá. Oa oa…” Cách Lạc Băng phát hoảng, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt.
“Băng Nựu không sợ, đứng đây đợi ba, không được chạy lung tung.” Mộ Thừa vội dỗ dành cô bé, bước nhanh ra biển. Anh cởi áo, vứt sang một bên, nhảy ngay xuống biển, bơi thành thạo đến chỗ cứu An Tiểu Đoá.
“Cứu, cứu…” An Tiểu Đoá hoang mang vùng vẫy trong nước.
“Tiểu Đoá…” Ngay khi cô sắp chìm ngỉm, Mộ Thừa đã bơi tới trước mặt cô, tay anh vòng qua người cô, kéo cô sát vào mình, lo lắng hỏi, “Có sao không?”
Tiểu Đoá nói năng lộn xộn, tựa vào người anh, sau đó cũng không quên bổ sung, “Hoá ra anh biết bơi à?”
Mộ Thừa lắc đầu bất đắc dĩ, không nói không rằng bế cô lên bờ.
An Tiểu Đoá như chú chim nhỏ bị thương vùi người vào lòng anh, chân cô vẫn chưa bớt đau, nhưng cô chẳng còn thấy đau nữa. Gương mặt cô dán sát vòm ngực anh, cảm nhận da thịt săn chắc của anh lay động, cô bất giác đỏ mặt…
Ông trời ơi, vóc người của anh đẹp quá…
***
Khi Tô Nhiễm đóng gói thẻ tín dụng xong đã là buổi chiều, khóc một lúc tâm trạng cô cũng nhẹ nhàng hơn. Cô điền đầy đủ địa chỉ gửi, kiểm tra giỏ xách còn sót thứ gì khác thuộc về anh hay không. Xong xuôi, cô cầm ngay giỏ xách bước xuống lầu, vì phéc-mơ-tuya vẫn mở nên đồ đạc đổ hết ra ngoài.
Bóp tiền, chìa khoá p