ày còn xúi lên trên đó?
Biết Tiểu Long đã căng thẳng lắm rồi, Quý ròm không buồn trêu chọc nữa. Nó đặt tay lên vai bạn, thì thầm nói:
– Nhưng đó không phải là ma!
– Sao mày biết? – Tiểu Long hồi hộp.
Quý ròm tặc lưỡi, nó liếc lên chỗ ngôi nhà hoang:
– Những ngọn lửa xanh khi nãy không phải do phốt-pho nhưng chắc chắn do nước tác động lên bột amôn nitrat, bộ amôn clorua và bột kẽm!
Tiết lộ của Quý ròm khiến Tiểu Long ngẩn tò te:
– Mày không nhầm đấy chứ?
– Nhầm thế quái nào được! – Quý ròm nhếch mép – Những thí nghiệm như thế này tao làm hoài! Ðó là phản ứng của nước lên hỗn hợp của các chất ôxy hóa và khử ôxy!
Rồi nó khẽ huých vai bạn, mỉm cười:
– Nếu không nhận ra đây là những phản ứng hóa học quen thuộc, tao đã chạy vắt giò lên cổ từ nãy rồi chứ làm gì có chuyện rủ mày đi thám thính!
Ðến lúc này Tiểu Long mới bắt đầu nhè nhẹ thở ra:
– Thế mà mày không chịu nói sớm làm tao cứ lo sốt cả vó!
Quý ròm phớt lờ sự trách móc của bạn. Nó nghiêm mặt:
– Bây giờ chưa phải đã hết lo đâu! Tụi mình cần phải dò cho ra bọn người giả ma giả quỷ này là ai!
Tiểu Long đã lấy lại vẻ tươi tỉnh, nó xoa tay lên ngực:
– Mày yên chí! Ðối phó với bọn giả ma giả quỷ dù sao cũng dễ hơn là đối phó với ma quỷ thật!
– Ðừng chủ quan! – Quý ròm khịt mũi – Nhỡ đây là sào huyệt bọn cướp thì sao?
Tiểu Long ưỡn ngực:
– Cướp tao cũng chả sợ!
– Ðừng dóc! – Quý ròm nhún vai – Nếu chúng có súng thì các tuyệt chiêu “song phi cước” và “thiết đầu công” của mày đừng mong thi thố được! Mày chưa kịp nhấc tay nhấc chân đã nghe “pằng, pằng”, thế là mày… lên trên ngay tắp lự!
Tiểu Long ngơ ngác:
– Lên trên nào?
– Thì lên trên thiên đàng chứ lên trên nào!
Quý ròm vừa nói vừa lấy tay che miệng để nén cười. Trong khi đó Tiểu Long nhăn như bị:
– Mày sao lúc nào cũng giỡn được! Ðang lúc…
Một luồng sánh thình lình lóe lên từ phía ngôi nhà hoang cắt đứt ngang câu nói của Tiểu Long. Khác với những ngọn lửa xanh lúc nãy, tia lửa này sáng đến lóa mắt và kéo dài khá lâu, có đến hơn một phút.
Trong một thoáng, hai đứa trẻ tưởng như ngọn đồi đang bốc cháy và dẫu đang đứng cách ngôi nhà hoang đến hơn ba chục mét, dưới ánh sáng chờn vờn của ngọn lửa kỳ lạ này, Tiểu Long và Quý ròm vẫn có thể trông thấy những ô cửa đen ngòm của ngôi nhà đang thấp thoáng ẩn hiện đằng sau những bóng lá âm u.
Lần này, cảnh tượng quái dị trước mắt không còn làm Tiểu Long xao xuyến nữa. Nó chỉ tò mò. Vì vậy, nó liếc Quý ròm:
– Ðây là phản ứng của những chất gì hở mày?
– Có lẽ của bột nhôm và natri pe-oxýt! – Quý ròm đáp, giọng lộ vẻ trầm ngâm.
Thái độ lưỡng lự của Quý ròm làm Tiểu Long chột dạ:
– Chắc không mày?
Câu hỏi vặn của thằng mập đụng chạm tự ái Quý ròm quá xá. Nó sầm mặt:
– Không tin thì đừng hỏi!
Thấy bạn mình đổ quạu, Tiểu Long lúng túng phân trần:
– Không phải là tao không tin! Tại tao thấy mày có vẻ đăm chiêu…
– Tao đăm chiêu chuyện khác! – Quý ròm dịu giọng – Tao không hiểu tại sao bọn cướp lại dùng natri pe-oxýt để đốt sáng. Natri pe-oxýt là chất khó sử dụng, nó phản ứng rất nhanh và tỏa nhiệt rất lớn, dùng không khéo là bị bỏng như chơi!
Tiểu Long bỗng buột miệng “à” lên một tiếng:
– Tao nhớ rồi! Bọn nhóc trong làng thường đồn đãi ma thỉnh thoảng cũng đốt pháo bông có lẽ do bọn chúng đã trông thấy ngọn lửa này!
Quý ròm gật đầu:
– Chắc vậy!
Và không nói không rằng, nó cầm tay Tiểu Long thận trọng len lỏi qua các bụi rậm, lặng lẽ lần ngược lên phía trên.
– Nè!
Bước được vài bước, Tiểu Long lại thấp thỏm gọi.
-Suỵt! – Quý ròm đặt một ngóc tay lên miệng – Nói khẽ thôi! Chuyện gì thế?
Tiểu Long khit mũi:
– Tao vẫn chưa rõ bọn cướp giả ma giả quỷ để làm gì!
Quý ròm nhún vai:
– Có gì mà rõ với chưa rõ! Ðơn giản là bọn chúng không muốn bất cứ ai bén mảng đến ngọn đồi này! Rất có thể ngôi nhà hoang trên kia là sào huyệt của bọn chúng!
Dường như Tiểu Long không bị những phỏng đoán của Quý ròm thuyết phục. Nó cắn môi:
– Tao không nghĩ như vậy!
– Nhưng tao thì cho là như vậy!
Bất chấp những quả quyết của bạn, Tiểu Long vẫn theo đuổi những ý nghĩ của mình:
– Nếu đây là sào huyệt của bọn cướp, hẳn đã có một vài vụ cướp xảy ra trong vùng này! Nhưng tụi thằng Lượm lại chẳng nhắc đến một chuyện nào như vậy cả!
Quý ròm không ngờ thằng bạn chậm chạp của mình thỉnh thoảng cũng nêu lên được vài nhận xét sắc sảo. Nó hơi sựng một chút, nhưng rồi nghĩ ra câu trả lời ngay:
– Bọn cướp chả dại gì hoạt động ngay tại sào huyệt của mình để bị lộ! Chúng đánh phá các vùng xa, rồi rút về đây để nghỉ ngơi và cất giấu “chiến lợi phẩm”!
Lần này thì Tiểu Long không buồn thắc mắc nữa. Trước suy luận chí lý của Quý ròm, bụng nó đã hơi xiêu xiêu. Hơn nữa, nó cũng không tìm ra lý do nào để bắt bẻ Quý ròm!
Hai đứa lại rón rén luồn qua những gốc cây. Khi tiến gần sát đến ngôi nhà hoang, Quý ròm đột nhiên dừng lại. Nó quay sang Tiểu Long, kề sát miệng vào tai bạn, lào thào như trộm chia của:
– Từ lúc này trở đi, phải tuyệt đối cẩn thận, không được gây ra bất cứ một tiếng động nhỏ nào! Nếu để bọn cướp phát
