hoặc là đến quán quyền anh đấm bao cát một trận cũng thấy dễ chịu. Nhưng hiện tại thì không thể, ham muốn của tôi thì ‘thoải mái’ nhất thời, sau này khẳng định là sẽ vô cùng không ‘thoải mái’.
Mắt thấy cậu ta từng bước lại gần, cánh tay duỗi ra cũng sắp ôm lấy tôi. Không nên ép tôi phạm sai lầm mà! Cậu ta không có đề phòng, làm bị thương cậu ta thật có lỗi với cha mẹ cậu ta!
Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng truyền đến: “Thập đệ, đừng dọa nàng.”
Tốt, trong lúc nguy cấp, cuối cùng cũng kịp cứu cậu ta, cũng cứu tôi. Tôi cảm kích nhìn người đi đến, chỉ thấy anh ta lướt qua cành liễu trên đầu chậm rãi đi ra. Người ta hình dung không sai, vị Bát a ca này quả thật là công tử tao nhã, ngọc thụ lâm phong. Người ta nói dáng dấp đẹp bao nhiêu cũng không cần thiết, nhưng tuyệt vời là ở chỗ khí chất cao quý trong sự tao nhã, phong thái ung dung phóng khoáng. Cái gọi là cốt cách cao quý bẩm sinh, cuối cùng hôm nay cũng được mở mang kiến thức, trên thế giới thật sự có thứ gọi là khí chất nha!
“Bát ca!” Lão Thập vừa thấy anh ta liền thu tay lại, nhưng vẫn còn ngăn tôi, nói. Bát a ca mỉm cười nói: “Nàng là người trong lòng của Thập Tứ đệ. Cẩn thận đệ ấy trở về sẽ tìm đệ tính sổ đó.”
“Hóa ra chính cô đã đẩy lão Thập Tứ xuống hồ” Lão Thập chỉ tay vào mũi tôi kêu lên.
Tại sao chuyện hư hỏng ấy ai cũng biết hết vậy? Tôi không khỏi buồn nản cau mày. Lại thấy lão Thập nhìn xung quanh, lui lại vài bước, sau khi cách xa cái ao bên đường một chút, cảnh giác nhìn bộ dáng của tôi, tôi lại rất muốn cười.
Bát a ca dịu dàng nhìn tôi cười cười, sau đó nói với lão Thập: “Đừng càn quấy nữa, đi thôi.”
Lão Thập cười xấu xa, nói: “Vốn cũng chỉ đùa thôi. Giờ còn dám chọc nàng sao, đệ cũng không thích uống nước hồ như lão Thập Tứ đâu!”
Tôi không thèm quan tâm bọn họ nói cái gì, thấy có cơ hội thoát thân, lập tức tiến lên cúi người, chờ Bát a ca nâng tay liền cướp đường chạy.
“Này, cô!”
Gọi tôi phải không? Tôi không tình nguyện dừng bước, xoay người lại nhìn bọn họ, chỉ thấy Bát a ca chỉ chỉ trên không trung nói: “Mưa tạnh rồi.”
Oa, thật, hết lúc nào vậy? Tôi gập ô lại, khẽ gật đầu với anh ta lại bước nhanh đi khỏi. Mơ hồ giống như còn nghe lão Thập nói: “Bộ dạng cũng được, chỉ tiếc là người câm…”
Trở về phòng, Hồng Nguyệt Nhi đang tắm èo con. Tiểu gia hỏa này mới lớn thêm một chút, cũng sợ nóng giống tôi, cũng không thích tắm rửa. Tôi thường xuyên chơi đùa với nó, lại không ngờ thân nó thối như vậy, hôm sau liền để Hồng Nguyệt nhi tắm cho nó. Ban đầu tôi cũng thử tự mình tắm cho nó, cũng không biết tôi làm sai cái gì, không chỉ làm bắn nước đầy mình tôi, còn cào thêm mấy đường trên tay tôi (chỉ mong không bị bệnh chó dại).
Hồng Nguyệt Nhi lau khô thân thể nó, tôi xách cổ nó lên giường. Tôi đặt tên nó là ‘Mẫn Mẫn’, ban đầu định gọi là Mimi, nhưng gọi ra rất buồn nôn nên bỏ qua. Tôi lấy tuyết cầu đùa nó, nó lại dùng ánh mắt khinh thường lườm tôi rồi ngửa bụng lên trời ngủ mất. Quả cầu đần độn, có tự giác làm sủng vật hay không hả!
Đang lúc tìm cách dạy dỗ nó một phen, Bát phúc tấn sai a hoàn đến chuyển lời, gọi tôi đến viện dùng bữa. Ài, cùng chơi đùa, cùng tán gẫu, cùng ăn cơm, còn kém cùng ngủ nữa thôi. Tùy đi, chỉ cần có ăn là được, tôi cũng vui lòng.
Đến nơi vừa nhìn thấy, thiếu chút nữa tôi đã thở không nổi nữa —-không chỉ Bát phúc tấn, Bát a ca, Thập a ca, còn có một người không biết đều ngồi trong chính sảnh. Bọn họ thấy tôi đi vào, liền tỏ ra hứng thú nhìn tôi chăm chú, tựa như đang nhìn một món đồ chơi mới mẻ.
Tôi đã không còn khẩu vị gì nữa rồi.
Mang tư tưởng đã tới rồi thì cứ an tâm, tôi thi lễ với từng người trong bọn họ, đầu tiên là Bát a ca, sau đó là Bát phúc tấn, lúc đến trước người xa lạ, Bát phúc Tấn quan tâm nói, “Vị này là Cửu gia”, vì thế cũng thuận lợi vượt qua. Cuối cùng chỉ còn lại Thập a ca, tôi dùng lễ nghi chuẩn mực cúi chào cậu ta, nói: “Thập gia cát tường.”
Người này cả buổi vẫn không có phản ứng gì, tôi cũng không động đậy. Ài, chân đứng mỏi nhừ, làm sao tôi có thể lưu lạc đến bữa tiệc thân mật của đám người này chứ! Rốt cuộc cũng không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn đến vị này, không ngờ cậu ta lại cười nói: “Hóa ra cô có thể nói.” Nói thừa! Tôi mặc kệ cái tên bị nước vào đầu này, cúi đầu nhìn chằm chằm sàn nhà.
Cũng may Bát phúc tấn lập tức sai hạ nhân bày cơm tối, mặc dù tôi ở vị trí thấp nhất, tốt xấu gì cũng có ghế ngồi. Một bàn tròn lớn ngồi năm người, bọn họ bốn người thân thích, lẽ ra phải là bữa tiệc gia đình ấm cúng, vô duyên vô cớ gọi tôi làm cái gì? Sau khi động đữa, huynh đệ, vợ chồng, thúc tẩu bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, bầu không khí rất thoải mái. Đáng tiếc là bọn họ dùng tiếng Mãn, nói cái gì một câu tôi nghe cũng không hiểu. Dù sao tôi cũng không muốn nghe, liền tập trung tinh thần vào đồ ăn tinh xảo trước mặt. Từ nồi gà rừng đến trứng muối bồ câu, tôm phỉ thúy, nấm bóp rau cải, thuyền rồng cá mè đều thử qua, ăn xong một lượt, lại tự mình múc một chén canh nấm tuyết đường phèn. Thật thỏa mãn, cuộc sống quý tộc ở điểm này thật tốt!
Đang lúc vui vẻ, Bát a ca ngồi đối diện tôi
