Lang thang trong trái tim anh

Lang thang trong trái tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324793

Bình chọn: 7.00/10/479 lượt.

ai hết Nguyên Phi Ngư là người mong đây chỉ là sự đùa cợt nhất. Nguyên Phi Ngư cắn chặt môi. Cô hiểu rõ tính cách của Tần Lạc, càng hiểu rõ tình cảm mà Tần Lạc dành cho Hiểu Bách. Chính vì vậy ngay từ đầu cô rất lo lắng Tần Lạc sẽ đem chuyện họ bàn nhau để lừa Hiểu Bách lên máy bay nói hết cho Hiểu Bách, làm Hiểu Bách tức giận. Sáng sớm hôm qua, khi nhận điện thoại của Tần Lạc, sự lo lắng của cô nhân lên gấp đôi. Cứ nhớ đến cảnh tượng bốn năm về trước, cô bắt đầu sợ hãi. Cô sợ rằng Hiểu Bách sẽ trút giận lên đầu Tần Lạc. Với tính cách theo chủ nghĩ lý tưởng của Tần Lạc, sẽ khó mà chấp nhận nổi sự tổn thương này. Lúc đó… khi nhận được điện thoại của Tần Lạc, cô vốn có thể lập tức bay đến Nhật để cữu vãn tất cả. Nhưng cô không thể làm thế, Quan Nhã Dương đã quay về, gọi dậy thứ tình yêu cô đã đào sâu chôn chặt, kìm nén suốt bốn năm nay. Cô không cam lòng, cô muốn giữ lại chút kỉ niệm với người mình yêu thương. Thế là cô ôm lấy hạnh phúc đó, không làm gì cả… Tất cả đều từ cô mà ra, Tần Lạc trở nên thế này đều là do cô hại… Vì thế, không thể tiếp tục khiến Tần Lạc chịu đựng thêm sự tổn thương nào nữa.

“Tần Lạc… Hiểu Bách không hề nói sai, mình và Hiểu Bách không có quan hệ huyết thống. Em trai tớ tên là Nguyên Phi Hổ, năm em năm tuổi đã mất vì tai nạn xe, Hiểu Bách là do tớ nhận về nuôi…”

Thân hình Nguyên Phi Ngư đang run rẩy trong làn gió lạnh, từng lời nói ra cũng run rẩy. Từ đầu đến cuối cô đều nhắm mắt, không dám nhìn vào đôi mắt của Tần Lạc. “Xin lỗi cậu, Tần Lạc, lừa dối cậu suốt bao nhiêu năm như vậy, cậu đi đi…”

Chút hy vọng cuối cùng trong đôi mắt Tần Lạc trôi dần theo từng lời nói của Nguyên Phi Ngư. Cô nhìn chằm chằm Phi Ngư trong ba giây, sau lại ngước lên nhìn Tô Hiểu Bách. Cô từ từ đứng dậy, như một con búp bê vải bị mất hết hồn vía, từng bước từng bước đi ra phía cửa. Cửa mở ra rồi đóng lại. Phải tới nửa phút sau, ngoài cửa mới vang lên tiếng khóc xé ruột gan của Tần Lạc.

Nguyên Phi Ngư tưởng chừng những tiếng khóc ấy dội lên từ chính nơi sâu thẳm nhất trong cõi lòng mình. Cô cảm thấy lồng ngực mình cũng dâng lên từng cơn đau nhói. Cô hất chăn bước ra, trên người chỉ có bộ áo ngủ mỏng, chân còn băng nên đi tập tễnh đến trước mặt Hiểu Bách, giơ tay tát mạnh lên má Hiểu Bách, đôi mắt ầng ậng nước, đến lời nói dường như cũng bị nước mắt cô thấm ướt đẫm: “Hiểu Bách, em đã làm những gì?”

“Từ trước đến giờ em không hề hứa hẹn gì với cô ta, cũng không nói rằng em thích gì cô ta cả, chỉ là ôm và hôn thôi, chỉ có vậy thôi. Chỉ trách đồ đàn bà ngu ngốc đó đã tự tưởng tượng ra quá nhiều.” Tô Hiểu Bách ôm lấy một bên má vừa bị Nguyên Phi Ngư tát, nơi khóe miệng cậu bỗng lóe lên một nụ cười lạnh lùng: “Nói vậy thôi, chứ chị có tin là nếu bây giờ em chạy ra ngoài đó dỗ dành cô ta, cô ta vẫn tin em sái cổ không. Rồi đến lúc chúng tôi lên giường với nhau, sinh ra một em bé, em lại đá cô ta một lần nữa, có phải hiệu quả của nỗi đau sẽ tốt hơn cả bây giờ không?”

“Hiểu Bách, câm mồm ngay.” Nguyên Phi Ngư không thể chịu đựng được nữa vung tay tát thêm một cái vào mặt Hiểu Bách. Tô Hiểu Bách không hề nhúc nhích, để mặc cho Nguyên Phi Ngư đánh. Từ nhỏ tới lớn, Nguyên Phi Ngư chưa bao giờ nỡ đánh đòn Tô Hiểu Bách. Cô chỉ cảm thấy hai cái tát vừa rồi khiến tay cô tê tê và tim cô đau nhói. “Em đối xử với chị như thế nào chị cũng có thể tha thứ. Nhưng chị không thể tha thứ nếu em làm Tần Lạc bị tổn thương. Cô ấy yêu em biết bao nhiêu. Vì em, cô ấy hầu như đã từ bỏ tất cả…”

“Em cũng yêu chị như vậy đó thôi. Vì chị, không biết đã bao nhiêu lần em từ bỏ cơ hội thực hiện ước mơ. Sao chị lại không thể yêu em chứ?” Tô Hiểu Bách quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Nguyên Phi Ngư, nét lạnh lùng bất cần dần dần chuyển sang dịu dàng như gió: “Năm mười tuổi, có một giáo sư mỹ thuật vô cùng thích tranh em vẽ, muốn đem em về nuôi. Năm mười bốn tuổi, tranh của em lần đầu tiên đoạt giải, vị giáo sư đó lại tìm đến em một lần nữa, còn thỏa thuận điều kiện, không cần em phải về ở với ông ta, chỉ đơn thuần là muốn bỏ tiền ra để đưa em sang Nhật học vẽ, mười bảy tuổi, qua sự giới thiệu của biên tập, người họa sĩ tranh hoạt hình mà em ngưỡng mộ nhất Yamamoto đã xem tranh hoạt hình mà em vẽ, muốn em về Nhật và nhận em làm học trò… Những chuyện này em chưa một lần nói với chị, bởi vì em không muốn rời xa chị. Nếu so sánh ước mơ với chị thì ước mơ chẳng đáng là gì.”

Nguyên Phi Ngư cứng đờ người nhìn Tô Hiểu Bách. Một dòng nước mắt từ từ chảy xuống. Cô từ từ ôm Từ Hiểu Bách vào lòng, như khi Hiểu Bách còn bé. Thế nhưng, thời gian như một dòng chảy vô tình, cô không còn là một thiếu nữ như xưa, Hiểu Bách cũng đã cao lớn lắm rồi, không còn là một đứa trẻ nữa. Cô phải dùng hết sức lực, nhón chân lên ới có thể ấn đầu Tô Hiểu Bách xuống vai mình. Rất nhiều năm về trước, họ đã từng ôm nhau như thế, cũng truyền hơi ấm cho nhau, cũng dựa vào nhau, mới có thể sống tới ngày hôm nay. Thế nhưng cô không thể nào hiểu nổi sao sự việc có thể tiến triển tới mức này. Lúc còn nhỏ ở bên nhau, họ ngày đêm mong mình sẽ lớn lên. Đến lúc thực sự trưởng


Ring ring