ới nhập về to gấp mấy lần những con đã có trước đó. Cậu từng có kinh nghiệm bị răng cá mập đầu bò va vào đầu gây chấn thương nên cậu luôn có chút lo sợ. Đầu cậu vừa làm xong một phẫu thuật nhỏ nên khi thấy tay Nguyên Phi Ngư đưa về phía mình, nhất thời không kịp phản ứng, hỏi lại một cách lơ đãng: “Gì cơ?”
“Đương nhiên là chăn cá rồi. Hay là, cậu định dâng hiến thân mình làm bữa ăn cho cá mập đầu bò đây?” Nguyên Phi Ngư liếc nhìn Chu Uy, giọng đầy đùa cợt. Ai ngờ câu nói dọa cho Chu Uy xanh xám mặt mày, hốt hoảng tới mức làm rơi bịch cá đang cầm trong tay. Vẫn may là mấy con cá đầu bò ấy được chăn nuôi từ bé, không còn dữ dằn như những con cá ngoài biển khơi nên vẫn không quá nguy hiểm. Buổi trưa còn mưa lớn. Thời tiết cứ thế này thủy cung không có mấy khách. Nguyên Phi Ngư ngồi trước cửa phòng thay đồ, ngẩn ngơ nhìn những giọt mưa bay nghiêng nghiêng ngoài cửa sổ. Chị Trương thì lại vui mừng ra mặt vì được ngày nhàn rỗi hiếm hoi, chị túm tụm cùng mấy cô nhân viên nữ trong phòng thay đồ nói chuyện phiếm. Đương nhiên chủ đề được đề cập đến nhiều nhất vẫn là cơn bão ập đến một cách vô cùng bất ngờ này.
“Các cô đã nghe chưa, mấy con phố ở thành Tây đều bị lật tung lên, bao nhiêu công ty phải tạm ngưng hoạt động…”
“Bây giờ muốn ra đường mua rau cũng khó lắm, nhà tôi sắp hết cả đồ ăn rồi.”
“Buổi sáng ra đường đi làm rõ là còn nơm nớp sợ hơn là đi cáp treo. Xem dự báo thời tiết hình như sắp có cả lốc xoáy đấy…”
“Này, này, các cô xem, trên báo viết phòng làm việc tổng giám đốc công ty Phong Hoa ở lầu thứ ba mươi chín bị gió mạnh cuốn các biển quảng cáo bằng sắt quất vỡ hết các cửa kính… Một cửa hàng ở đường Văn Sâm bị gió tốc bay cả biển hiệu, rơi xuống đè chết một người.”
“Ôi, đúng là thiên tai…”
Nguyên Phi Ngư đang mơ màng nhìn ra phía cửa sổ, nhìn mưa mỗi lúc một lớn. Cô chỉ loáng thoáng nghe thấy câu “phòng làm việc của tổng giám đốc công ty Phong Hoa bị gió quật cho vỡ hết kính… còn đè chết cả người nữa.” Cô vô cùng hốt hoảng, đứng bật từ trên ghế xuống nắm lấy tay cô nhân viên kia, vội vàng hỏi: “Cô nói là, báo đăng công ty Phong Hoa ở ngay trong thành phố ta ấy à?”
“Đúng rồi.” Cô nhân viên ấy ngạc nhiên vì phản ứng của Nguyên Phi Ngư, bèn đưa báo lên chỉ cho cô xem bức ảnh rất lớn trên mặt báo: “Chị xem này, ở đây còn có cả ảnh nữa.”
Nguyên Phi Ngư lướt mắt qua trang báo, chỉ thấy tòa nhà Phong Hoa vốn đẹp đẽ giờ đây chỉ còn lại là một đống đổ nát, bị dìm trong bể nước. Có mấy tầng lầu, cửa kính thủy tinh vỡ vương vãi trên nền. Trong đó, phòng làm việc của tổng giám đốc là thiệt hại nặng nề nhất. Căn phòng đẹp đẽ mà cô hay ngước nhìn với bao âu yếm, giờ chỉ còn lại là một hõm sâu đen ngòm như cái họng của một con cá mập lớn đang ngoác rộng ra, những mảnh thủy tinh vỡ xung quanh như những chiếc răng khấp khểnh không đều.
Cô chỉ cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹn rồi vội vàng mở tủ quần áo lật tung đồ đạc lên để tìm điện thoại. Cô bật máy, gọi ột số điện thoại đã bị xóa trong danh bạ nhưng chưa hề bị xóa trong trái tim. Điện thoại đổ chuông đã lâu mà không có người nghe. Khi cô gọi đến cuộc thứ hai, điện thoại báo tắt máy.
Quan Nhã Dương không nghe điện thoại của cô.
Nhưng đó cũng là điều dễ hiểu. Anh có lẽ rất hận người phụ nữ bội bạc sớm nắng chiều mưa như cô.
Một lúc sau, điện thoại lại một lần nữa reo trong tủ quần áo. Cô vội lao đến mở tủ, lấy điện thoại và ấn nút nghe trong vô thức.
“Vừa rồi máy điện thoại hết pin.” Tuy rằng sóng không ổn định, âm thanh rất hỗn tạp nhưng cô vẫn nghe thấy giọng Quan Nhã Dương lạnh lùng, không thể hiện chút cảm xúc gì.
Nguyên Phi Ngư lúc này cảm thấy trái tim như sắp bắn ra khỏi lồng ngực. Cô cố gắng hít sâu để hơi thở gấp gáp dần trở lại ổn định mới có thể gắng gượng cho đôi tay cầm điện thoại khỏi rung lên bần bật. “Em… em xem trên báo thấy…”
“Tôi không sao.” Quan Nhã Dương đã hiểu được cô định nói gì, cám ơn bằng lời nói khách sáo: “Cám ơn cô đã quan tâm.”
“Vâng…”, Nguyên Phi Ngư ngập ngừng rồi im lặng.
“Vậy, cô còn có việc gì khác không?”
“Không… không có…”
“Vậy thì tôi cúp máy đây.”
Cuộc gọi vừa kết thúc, màn hình báo cuộc nói chuyện dài mười lăm giây. Đây là lần nói chuyện điện thoại đầu tiên của họ trong một tháng trở lại đây. Tính cả những tạp âm khiến cuộc điện thoại bị gián đoạn, họ chỉ nói với nhau trong mười lăm giây ngắn ngủi.
Vừa tan ca, Nguyên Phi Ngư phải đi một đoạn đường khá xa, đến một phòng khám phụ khoa trong trung tâm thành phố. Gần đây cô thấy trong người không được khỏe, đã đến kì “đèn đỏ” mà vẫn chưa thấy đâu. Tuy rằng kì “đèn đỏ” của cô trước nay vốn không ổn định và vẫn chưa quá bao nhiêu ngày nhưng cô vẫn luôn ôm một tia hy vọng nên muốn kiểm tra kỹ càng một lần.
Cũng như rất nhiều bệnh nhân đến khám phụ khoa khác, bác sĩ đưa cho cô phiếu xét nghiệm. Lấy máu xét nghiệm xong, cô cầm tờ xét nghiệm có đánh số đến cho bác sĩ xem.
Đây là một nữ bác sĩ đã trạc ngoài bốn mươi tuổi, người mập mạp. Trên sống mũi đeo sùm sụp một chiếc gọng kính to bản, trông rất hiền lành phúc hậu. Nhìn kết quả xét nghiệm, bà ngước lên nhìn N