thành, sao lại có thể làm tổn thương lẫn nhau.
“Chị, em không muốn làm những chuyện khiến chị phải tức giận nữa. Thế nhưng có nghĩ đến việc chị muốn rời xa em để đến bên người đàn ông khác là em không chịu nổi…”, Tô Hiểu Bách dúi đầu vào hõm cổ Nguyên Phi Ngư y như hồi còn bé. Mùi nước hoa thơm nồng làm cho những giận dữ và hận thù trước kia tan biến đi. Dường như cậu lại trở lại là một Tô Hiểu Bách ngoan ngoãn hiểu chuyện trước kia. “Chị, em cầu xin chị, xin chị đừng rời xa em. Mình hãy sống với nhau cho thật tốt, như trước nay vẫn thế, được không chị?”
Nếu như có thể chịu đựng để đổi lại tất cả trật tự như trước, Nguyên Phi Ngư cũng cam lòng. Nguyên Phi Ngư ôm lấy Tô Hiểu Bách, một dòng nước mắt lăn dài trên má. Cô tự nhủ với lòng mình: “Quan Nhã Dương, xin lỗi anh, nếu có kiếp sau, em nguyện đi theo anh trọn đời trọn kiếp, bù đắp lại tình yêu anh dành cho em kiếp này.”
Cũng bởi suốt cuộc đời này, cô vẫn còn món nợ khác chưa trả xong. Cô buộc phải ở bên Tô Hiểu Bách, chiều chuộng Hiểu Bách, yêu thương Hiểu Bách, cho dù cậu có sai lầm gì đi chăng nữa. Vì tất cả những đau khổ cậu phải chịu đựng trong cuộc đời này đều là do một tay cô gây ra, là tội lỗi của cô, cô phải bù đắp lại tất cả, cô không có quyền lựa chọn!
Chương 08 Phần 2
2.
“Quan tổng, cuộc họp tiếp theo sẽ là…”
Trong phòng làm việc lớn, tầng thứ ba mươi chín của tòa cao ốc Phong Hoa, Quan Nhã Dương đang đứng trước cửa sổ, mắt nhìn chăm chăm vào màn hình chờ điện thoại, cột nhật kí điện thoại chỉ có số của Nguyên Phi Ngư, bên cạnh có một dấu ngoặc nho nhỏ ghi “15”. Điều đó có nghĩa là ngày hôm nay, Quan Nhã Dương đã gọi mười lăm cuộc điện thoại cho Phi Ngư, nhưng trước sau vẫn không có người nghe. Vừa rồi, anh gọi thêm một cuộc nữa, lại thấy tắt máy. Anh chau mày lo lắng, cố chút không yên lòng.
Thư kí Ngô đứng ở bên cạnh, cẩn thận quan sát nét mặt của Quan Nhã Dương. Lời giục giã cứ tắc lại ở cổ họng mà không phát ra được. Lại mười phút nữa qua đi, kim chỉ giờ của chiếc đồng trên tay anh đã chỉ tới con số ba. Thực sự là không thể đợi thêm được nữa, thư ký Ngô mới “e hèm” và nhắc nhở Quan Nhã Dương: “Quan tổng, cuộc hợp tiếp theo anh sẽ đích thân chủ trì chứ ạ? Đã ba giờ chiều rồi… nếu anh bận việc cần thay đổi người chủ trì trước khi cuộc họp diễn ra, tôi sẽ cần phải sắp xếp một chút.”
“À…” Lúc này Quan Nhã Dương mới chợt bừng tỉnh. Ánh nắng phía ngoài cửa sổ long lanh như thủy tinh chiếu vào làm anh chợt thấy nhức đầu. Anh nheo mắt, đút điện thoại vào túi quần và quay trở về phòng làm việc, xem đống giấy tờ hồ sơ xếp trên bàn, day day huyệt thái dương: “Tôi sẽ tự mình chủ trì, giúp tôi sắp xếp cuộc họp sau năm phút nữa.”
Dự án đầu tư cho khu du lịch thủy cung bắt đầu không hề dễ dàng. Hội nghị cổ đông đã bàn bạc mấy lần, đều cho rằng đây là dự án đầu tư khá tốn kém. Tuy rằng những sinh vật biển quý hiếm kia có thể hấp dẫn được khách du lịch, tuy nhiên chi phí để nuôi dưỡng chúng lại rất cao, tỉ lệ sống sót rất thấp nên sẽ khá mạo hiểm. Tuy nhiên khu vui chơi lấy chủ đề “Nước” rất sáng tạo, lại là công trình đầu tiên ở thành phố S nhưng lại chịu ảnh hưởng rất lớn từ thời tiết, chỉ thích hợp với mùa hạ thời tiết nóng nực. Mùa thu và mùa đông nhất định lưu lượng khách sẽ giảm. Những vấn đề này nếu không có sự giải quyết thỏa đáng thì dự án đầu tư khu du lịch thủy cung sẽ bị bóp nát từ trong trứng nước. Quan Nhã Dương rất đau đầu về việc này, cả ngày bận bịu với việc triệu tập hội nghị cấp cao các bộ phận.
Buổi trưa vốn được chút thời gian nghỉ ngơi, anh tranh thủ gọi điện cho Nguyên Phi Ngư, hỏi thăm vết thương ở chân cô. Lo lắng cô chân đau không đi mua đồ ăn được, anh còn nhắn thư kí mua một suất ăn trưa mang đến tận nhà cho cô. Kết quả thư kí quay về với hộp cơm còn nguyên và nói bị một nam thanh niên đuổi ra khỏi nhà. Quan Nhã Dương đoán ngay ra Tô Hiểu Bách đã quay trở về. Có người chăm sóc Nguyên Phi Ngư, anh cũng yên tâm đôi chút, chỉ là lo lắng không hiểu được điện thoại mãi không có người nhấc máy, cuối cùng lại còn tắt
Chương 08 Phần 3
Nhìn bóng Quan Nhã Dương dần khuất sau phòng làm việc, thư kí Ngô không nén nổi tiếng thở dài. Ôi, đúng là suy nghĩ của các ông chủ, như kim nơi đáy bể.
Kì nghỉ phép của Nguyên Phi Ngư kết thúc, cô phải quay lại khu du lịch thủy cung làm việc như thường. Trở lại làm việc, cô hầu như không có gì thay đổi lớn, chỉ là nhìn cô gầy gò hơn trước, làm việc càng nỗ lực hơn.
Sau khi Tháp Tháp chết, thủy cung nhập thêm mấy con cá mập đầu bò. Tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên thủy cung nhập loài cá mập đầu bò này và tất cả các thợ lặn đều có kinh nghiệm làm quen với cá mập đầu bò nhưng loại cá này dù sao cũng không hiền lành hơn cá mập miệng bản lề. Loại cá này vốn rất hung hãn tàn bạo, cho nên khi cho cá ăn, mấy thợ lặn nam cũng không tránh khỏi chút sợ hãi.
“Để chị đi cho.” Nguyên Phi Ngư đã thay xong bộ đồ lặn, đang đeo kính bảo vệ mắt, vừa nói vừa đưa tay về phía Chu Uy.
Chu Uy nhìn những sinh vật to lớn đang bơi trong bể kính của thủy cung một cách do dự. Những con cá mập đầu bò m