thấy.
– Không sao. – tôi thở dài. Hy vọng là ban nãy cậu ta có xuống, chỉ là đang giả vờ không sao.
Ryuu không nói gì, nhét khăn tay của cậu ta vào tay tôi rồi quay lưng bỏ đi lạnh lùng. Nhìn cậu ta từ phía sau, hai tay bỏ vào túi, tấm lưng dài và rộng, dáng vẻ bất cần đời đầy kiêu ngạo, tôi mới chợt nhận ra rằng… cả cái hành lang này đang nhìn tôi với ánh mắt… xẹt điện.
Người người trong lớp lò đầu ra khỏi những ô cửa sổ nhìn tôi chăm chú.
Đợi Ryuu đi khuất một giọng nữ vang lên:
– Con khốn nạn!! Mày vừa quen Ren vừa quyến rũ Ryuu như vậy hả? Cả hoàng tử DW hay WW đều bị mày cướp đi hết!
Những người khác như giọt nước tràn ly, được câu nói của cô gái kia cổ vũ, ra sức gào thét lên tấn công tinh thần tôi.
– Con nhỏ kia!! Phắn khỏi trường này đi!
– Phắn đi. Lượn nhanh luôn đi! Con nhỏ mặt dầy! Tao ghét mày!
– Thôi bình tĩnh… đừng phí lời với con nhỏ này. Ngày mai Izumo đi học lại, con nhỏ này sẽ biết tay.
Ờ. Sau vụ lần trước thì Izumo biến mất tăm, tôi nghe đồn cô ta sang lục địa khác nghĩ dưỡng, cũng chẳng thấy hẹn ngày tái ngộ. Vậy mà bây giờ, cái đùng một cái, lại tung tin sẽ quay về trong ngày mai… bảo tôi phải đối phó làm sao.
Một làn gió lạnh thổi qua gáy khiến tôi khẽ run.
Tôi cười nhạt, siết chặt cái khăn của Ryuu trong tay hướng về nhà vệ sinh. Tôi giặt sạch cái khăn, rồi tát nước vào mặt, đồng thời rửa trôi phấn trên tóc, sau đó tóc tôi ướt mèm một loạt.
Không hiểu sao tôi có cảm giác ngày mai sẽ rất…
CHAP 121: THẢM KHỐC.
Sau khi tan học, Chito có một cuộc họp giữa các lớp trưởng nên tôi về trước, chính xác hơn là tôi đến Tiffa… lâu lắm rồi không đến đây.
Bà chủ quán lườm tôi một lượt từ trên xuống, nhếch môi:
– Hai người kia đâu rồi?
– Ren và Chito ạ?
– Ừ. – bà ta khinh khỉnh… Ơ… rõ ràng là mướn tôi, sao lại xem hai người kia như nhân viên tiêu biểu thế nhỉ?
– Ren hôm nay có việc không đến, còn Chito lát nữa sẽ đến ạ. Vậy… tôi đi thay đồng phục. – tôi cúi đầu, để bà ta không thấy cái nghiến răng kèn kẹt của tôi.
– Ừ. – bà ta gật đầu thả tôi đi.
Ít ra cũng không dã man như là bắt tôi quỳ xuống rồi xạc cho một trận vì đã vui chơi quá lâu mà không chịu quay lại làm việc. Tự nhiên thấy bà ta thật dễ thương a.
– Khoan đã… – bà ta đột ngột giữ vai tôi.
– Dạ? – tôi ngơ ngác quay đầu nhìn.
– Lương tháng này còn một nửa.
Bả nói xong buông tay ra bước đi thẳng…
Ờ… tôi sẽ rút lại hết những lời ban nãy. Bà ta đích thị là dã man hơn cả dã man!!!
…
“Leng keng” _ tiếng chuông đã lâu rồi tôi không nghe thấy. Tôi lật đật quay đầu lại… luật lệ này bà chủ quán vừa nói với tôi:
– Chào quý khá…
Thấy dáng vẻ quen thuộc của người đó, tôi đứng hình, cả người tôi đông cứng…
Con người đó… tàn độc, lạnh lùng và đáng sợ nhất.
…
– Tôi đến thăm chị.
Người ngồi trước mặt tôi đột nhiên cất tiếng nói, làm tôi giật bắn người.
– Cháu không dám làm phiền một người bận rộn như bác ạ. – tôi cười cười lấy lệ. Chính là nụ cười gượng gạo nhất từ trước đến giờ của tôi.
– Chị đang cố tình chọc tức tôi đấy à? Nhờ phước của thằng chồng nhà chị, hình như cũng là thằng con trai ngỗ ngáo của tôi mà tôi thất nghiệp rồi… còn việc gì để làm mà bận với chả rộn. – giọng nói lạnh lùng sắc như băng, mắt ông ta hướng lên, trông như đang liếc tôi làm tôi không dám nhúc nhích, cũng không dám nói gì nữa, ông ta tiếp lời – Vợ tôi bảo hai anh chị không còn ở kí túc cũ nữa. Thật chẳng biết hai người đã chạy đi đâu, nên không thể đến nhà chào hỏi… thật ngại hết sức.
– Không… đâu ạ. – giọng nói của ông ta rõ ràng là đều đều, nhưng không hiểu sao tôi có thể cảm nhận luồng sát khí nồng nặc đang từ từ hòa quyện vào không gian. Cuộc trò chuyện của chúng tôi… hình như ngày càng căng thẳng.
Nhưng nhờ ông ta, tôi mới hiểu cụ thể tại sao Ren lại chuyển sang biệt thự ở.
– Được rồi, dù tôi có thất nghiệp cũng không rảnh đến nỗi đi lòng vòng quanh phố rồi vô tình gặp cô. Tôi muốn cô báo cho nó một tin, nếu nó đồng ý cưới Izumo, tôi sẽ để yên cho nó lộng hành, chiếm cả tập đoàn cũng được. Ngày mai con bé sẽ trở về, bảo nó về nhà ăn cơm.
– Chuyện đó… Anh ấy sẽ không về đâu ạ. – tôi nghiêm túc nói. Bàn tay đang gõ gõ trên tay cầm cố cafe đột nhiên dừng lại, ông ta trừng mắt nhìn tôi.
– Tại sao?
– … – tại sao bây giờ, tôi không thể nói cho ông ta biết chuyện Ren đã sang lục địa khác được. Thấy tôi tứ im lặng, ông ta gần như gầm lên.
– Tại sao?!
Mọi người xung quanh bắt đầu hướng hết ánh nhìn về phía chúng tôi.
Tiếng xì xầm vang lên. Ông ta tặc lưỡi, đưa ngón tay ra trước mặt tôi, đột ngột búng tay một cái. Tôi cảm giác như toàn bộ sức lực của mình đều bị lấy đi hết… cả người đông cứng lại… hoàn toàn không thể cử động. Ông ta nhếch mép lạnh lùng đứng dậy:
– Tôi mượn phép thuật của cô vài ngày, khi nào Ren đến ăn tối tôi sẽ trả lại.
Chỉ biết trừng mắt nhìn ông ta quay lưng bỏ đi, toàn thân tôi không thể nhúc nhích, thậm chí đến miệng cũng không thể mở được…
Đây là thứ cảm giác gì chứ…???
Sợ hãi… hoảng loạn… thất vọng… hoang mang… bất lực…
Dù đã xem qua rất nhiều sách phép thuật, lần đầu tiên tôi biết đến thứ phép thuật đô
