gằm mặt mím môi. Yuki à… dù mày có bức xúc thế nào đi chăng nữa, thì hôm nay cũng phải cố gắng nhịn nhục. Mày nên biết bây giờ mày không có phép thuật, chẳng thể làm gì cả. Hãy tin tưởng và đợi đến khi Ren về.
Răng tôi cắn chặt đến mức chảy máu. Đột nhiên cả lớp im bặt, một hơi ấm phủ lên hai tai tôi… một thứ gì đó được nhét vào.
Tôi ngẩng đầu theo phản xạ, nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của Ryuu tôi giật mình.
Hai tay cậu ta nhét tai nghe vào tai tôi, đồng thời nhẹ nhàng dùng cả lòng bàn tay che đi lỗ tai tôi, nhẹ nhàng vuốt vuốt. Sâu trong ánh mắt màu tím đượm buồn là cả một khoảng rộng mênh mông mà cả đời này có lẽ tôi sẽ không bao giờ có thể hiểu được.
Cậu ta nhếch môi, liếc Izumo bên cạnh tôi một cái khiến mặt cô ta nhăn nhó khó coi hết sức rồi vứt cái mp3 lên bàn cho tôi, sau đó quay lưng về lại chỗ mình nằm dài ra bàn úp mặt xuống ngủ.
Một chuỗi động tác lạ lùng của Ryuu khiến cả lớp vẫn chưa nuốt nổi và bản thân tôi cũng chưa kịp tiêu hóa. Tôi vô thức đưa cái mp3 lên xem… toàn thể loại EDM.
Hai người con trai thích tôi, một người nghe nhạc nhẹ nhưng có tính tình nóng nảy khó ưa, một người nghe nhạc EDM mạnh bạo nhưng lại vô cùng ‘trong dịu dàng ngoài lạnh lùng’.
Tình cảm của tôi chỉ có thể dành cho một người… người còn lại, tôi không nên nhận sự quan tâm của cậu ấy. Lạnh lùng với Ryuu là cách đơn giản nhất để khiến cậu ta nhanh chóng quên tôi, có thể đến với một cô gái khác.
Tôi nhếch mép, gỡ tai nghe ra vứt cái mp3 lên bàn của Ryuu rồi lặng lẽ bỏ ra khỏi lớp… tôi muốn sang DW A1. Bây giờ tôi chỉ muốn nhìn thấy Chito và lũ quỷ hôm qua đã cùng tôi khủng bố cả trường.
Tuy nói là ra khỏi lớp một cách lặng lẽ, nhưng tôi đã bước rất nhanh, như thể đang trốn tránh vậy. Tôi không muốn thấy Ryuu ngước mặt lên, liếc qua cái mp3 trên bàn mình rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tổn thương kia.
Tôi đi nhanh đến mức, không thèm quan tâm đến những lời bàn ra tiếng vào xung quanh:
– Con nó kìa. Nhìn chướng mắt quá đi.
– Nó nghĩ nó là ai!!! Thiệt bực mình, sau lưng tụi mình thì dẹo trai, đến khi người ta quan tâm thì lại vờ như không muốn. Thật đáng ghét. – một con nhỏ khác lại nói.
… và cũng không biết đến sự hiện diện của con người đi theo mình.
Đến cuối hành lang, cô ta lên tiếng:
– Yuki à… ngày càng cao tay rồi nhỉ?
– Sao? – tôi giật mình quay lại.
– Tôi xin lỗi vì đã đối xử với cô không tốt. – ờ, câu này chẳng có liên quan gì tới câu trước cô ta nói – Chỉ là vì tôi thích Ren quá. Nên mới ích kỉ muốn hại cô.
– … – tôi dè chừng nhìn Izumo, khuôn mặt cô ta hơi đỏ lên cứ như sắp khóc. Tôi cũng thấy tội tội… ai ngờ đâu.
– Nhưng tiếc là… đến tận bây giờ tôi vẫn còn thích Ren, nên hy vọng cô phắn khỏi anh ấy.
Izumo cười nói, cô ta hất tay một cái. Cả người tôi bị nhấc bổng lên, bay thẳng ra khỏi cửa sổ, lưng tôi va chạm vào cửa kính khiến nó vỡ kêu loảng xoảng… mà tôi cũng nghe thấy tiếng xương mình vỡ răng rắc.
Tôi bay thẳng xuống từ lầu ba…
CHAP 122: REN À, EM ĐÃ LỠ LÀM XẤU MẶT ANH.
Tôi bay một cái vèo ra khỏi cửa sổ. Gió hiu hiu thổi mát quá… từng cơn gió vuốt nhẹ mái tóc tôi, chạm nhẹ lên gò má nhột chết được.
Ơ nhưng mà… sao tôi tỉnh vậy? Tôi mất hết phép thuật rồi làm sao đây?! Chết tiệt!
Tôi chỉ kịp hét lên:
– Cứu.
Thì lưng tôi đã cảm nhận được một cú đập mạnh. Sau đó tôi mất đi ý thức.
…
Tôi đang đứng trên một cánh đồng cỏ bao la bát ngát, sương mù dày đặc đến nỗi mắt thường không thể nhìn xa hơn 30m, tầm nhìn bị hạn chế khiến tôi thấy rất hoang mang, trên đầu, không có mặt trời, cũng không có mặt trăng, một gợn mây trắng nhỏ cũng không tồn tại.
Ôi… tôi đang ở đâu? Trước đó đã có chuyện gì xảy ra nhỉ?
Tôi ngẫm nghĩ một hồi quyết định đi lòng vòng xem sao. Đi thẳng một lát, tôi gặp một dòng sông, nước sông đục ngầu, mà mờ mờ ảo ảo bởi làn sương dày. Tôi thở dài… đi men theo con sông, đột nhiên nghe tiếng chó sủa.
Tôi cười hớn hở nhìn về phía đó… chính là ở bờ bên kia dòng sông… cơ mà con chó này rất quen… hình như nó là…
– Pochi!!!!! – tôi hét lớn.
Nó là con chó tôi nuôi lúc nhỏ. Nó đã chết rất lâu rồi.
Pochi được tôi nhặt đem về khi thấy nó co ro ngoài chợ vào một chiều mưa lớn. Hôm ấy tôi và Ajita lúc nhỏ phải xuống chợ mua một ít thức ăn để ‘mẹ’ tôi chuẩn bị cho bữa tối, nhìn thấy nó nằm cuộn mình một góc dơ bẩn, tôi chạy ra khỏi ô ôm lấy nó vào lòng. Ajita nhanh chóng đến bên cạnh tôi.
Sau đó chúng tôi đem nó về nhà, ‘mẹ’ tôi không cho nuôi. Tôi và Ajita đành lén giữ nó ở phía sau nhà thờ trong thị trấn, ngày ngày đến chơi, thăm và cho nó thức ăn. Nó lớn rất nhanh và vô cùng quấn quít tôi. Tôi rất yêu nó…
Cũng như ngày thường, tôi đến thăm nó cùng với Ajita, chẳng thấy nó chạy ra quấn quít như mọi ngày, tôi đã thấy thật bất an.
Tôi thiếu chút nữa đã lật cái nhà thờ lên mà tìm Pochi, cuối cùng là Ajita phát hiện nó đang nằm cứng đờ ở một góc… cũng là ngày nó chết. Tôi nằm lăn ra khóc, liên tục gào lên tên nó, và liên tục bảo Ajita trả lại nó cho tôi.
Vậy sao bây giờ lại xuất hiện ở đây nhỉ?
– Pochi.
– Qua đây chơi với em. – nó hét lớn.
Tôi mém xíu rớt luôn xuống sông… c
