ng cứng cơ thể, và cả nắm giữ phép thuật của người khác…
Đến tận một phút sau đó, tôi mới có thể cử động đầu ngón tay, và đến tận vài phút sau đó, khi bà chủ quán quát vào mặt tôi, tôi mới có thể đứng bật dậy. Bà ta nhìn tôi lo lắng, đột nhiên quan tâm:
– Sao thế…? Sắc mặt tệ thế kia?
– Tôi không sao. – tôi nuốt nước bọt – Cảm ơn đã quan tâm, tôi muốn vào nhà vệ sinh một chút.
– Ừ. Không khỏe thì nghỉ đi…
Bà ta dễ thương thật.
– Rồi khỏi nhận lương tháng này luôn cũng được. – bà ta nói tiếp khi tôi đã quay đi.
– Không lâu đâu ạ. – tôi cười khổ.
Chạy vội vào nhà vệ sinh, tôi đứng trước gương thở dốc, tôi thử thi triển một phép thuật… tuyệt nhiên, không có chút phản ứng… thôi rồi… vậy là ông ta nói thật… tôi cứ ngỡ chỉ là đe dọa thôi.
Xong…
…
– Cậu sao vậy? – Chito gắp một miếng thịt vào chén cơm của tôi – Cậu chẳng tập trung gì hết. Tớ nói gì cậu còn chẳng thèm bận tâm.
– Làm gì có. – tôi cười trừ. Tôi không nghĩ mình nên nói cho Chito biết chuyện bản thân tôi bây giờ đã mất hết phép thuật, trở thành một con người hoàn toàn bình thường. Không khéo, cô nàng một thân một mình đến nhà Ren làm loạn hết cả lên thì khổ.
– Rõ ràng là có. – Dragon dưới hình dạng một đứa nhóc lên mặt nói. Nó bĩu môi nhìn tôi.
– Nhóc nói cái gì… – tôi trừng mắt, Dragon lặng lẽ quay đi chỗ khác, không can dự vào vấn đề của chúng tôi.
– Nhưng họ sẽ đi đến khi nào chứ? – Chito rầu rĩ, chống cằm – Tớ rất nhớ anh ấy… dù tụi này chẳng là gì.
– … – đúng là nhớ thật.
– Tại sao mấy người không bảo tôi một tiếng. Tôi có thể bay mà… tôi sẽ đưa hai người đó đến nơi và đi về an toàn… có khi còn nhanh hơn tên lửa.
– Đúng nhỉ? – tôi gật gù… – Họ đi lâu quá… lần đầu tiên, họ phải đi bằng thuyền đến đó, đường về mới dịch chuyển được.
– Những chiếc thuyền thật sự… thật sự rất chậm. – Chito thở dài não nề, cô nàng gục đầu xuống bàn.
– Chito, nếu có học sinh mới vào lớp, thì một lớp trưởng như cậu sẽ được báo trước chứ? – tôi ngẩng đầu hỏi Chito, đồng thời cho một gắp thịt vào miệng.
– Ừ. Tất nhiên. Đó cũng chính là đặc quyền của lớp trưởng.
– Vậy… cậu có nhận được thông báo gì không?
– Không. Sao cậu hỏi vậy? – Chito nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt cô nàng như xoáy sâu vào người tôi… thật lạnh cả người.
– Không có gì.
– Nhưng Yuki này… thật ra thì… luồng khí từ người cậu bình thường vốn đã rất lạ… hôm nay… còn lạ hơn cả bình thường. – Chito buông đũa chống cằm nhìn thẳng vào tôi. (hình như cái này Mi cũng chưa giải thích, các pháp sư nhận ra loại của nhau nhờ luồng khì phát ra từ cơ thể. DW có màu xanh nhạt còn WW màu trắng, con người không có màu, loại khí này khi người pháp sư đối diện đó muốn thấy mới xuất hiện. Đó là lý do, mọi người chỉ biết Yuki là một WW trong khi cô nàng toàn dùng phép thuật tấn công)
– Lạ gì… – tôi lại cười trừ… hức… cô nàng này tinh ý quá.
– Hình như… bây giờ không có màu…
– Có lẽ vì hôm nay tớ hơi mệt.
– Haha… cậu giải thích kiểu gì vậy, cứ mệt thì sẽ trở thành con người sao? Lần đầu tiên tớ nghe điều gì đó lạ như vậy. – Chito cười cười.
– À… ừ… tớ… no rồi. Cậu cứ ăn tiếp nhé. – tôi cười gượng… nụ cười gượng thứ hai trong ngày.
– Ơ…
Mặc Chito đang ngơ ngác, tôi kéo ghế đứng dậy quay lưng đi.
…
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn bình thường. Cơ bản là vì tôi không thể ngủ được. Cái cảm giác khi phép thuật của mình đột nhiên biến mất hết chính là bất an và bất lực… tôi hoàn toàn không thể nhắm mắt.
Nói trắng ra là bình thường pháp sư chúng tôi vốn đã quen được bao bọc trong một vòng tròn bảo vệ, chính là phép thuật của bản thân, rồi đột nhiên, vòng tròn mờ dần rồi biến mất, phép thuật đột nhiên bị cướp đi, cả người không còn được bảo vệ nữa, đem đến cảm giác không an toàn.
Đúng là tra tấn tinh thần… ba của Ren chính là một mũi tên trúng hai con nhạn… có thể vừa ép buột hắn về nhà, còn có thể vừa khiến tôi sống không bằng chết, cảm thấy tinh thần kiệt quệ, nói chính xác hơn chính là đang đe dọa tôi, buột tôi rời xaa Ren. Đối với một con heo ngủ như tôi mà nói, thì việc không thể ngủ được chính là một đại cực hình.
Chito tất nhiên nhận ra những kì lạ trong cách cư xử của tôi, liền nghi ngờ nhưng vẫn không nói gì.
Tôi thở dài một hơi… hôm nay tôi có nên nghỉ học không? Không.
…
– Dù là cuối năm, nhưng hôm nay chúng ta có bạn mới chuyển sang từ DW A1.
Đây rồi… giác quan của tôi đôi khi cũng đúng phết.
– Các em hãy chào Izumo. – cô chủ nhiệm mỉm cười thân thiện nói – Em hãy chọn chỗ ngồi.
Izumo đứng thẳng người, nở nụ cười thiên thần thương hiệu, quét qua một lượt quanh lớp, rồi tươi cười bước xuống bàn của tôi. Cô ta chỉ vào chiếc ghế trống cạnh tôi rồi nói:
– Em muốn ngồi đây.
– Được, vậy các em hãy ổn định chỗ ngồi. – cô chủ nhiệm nói rồi bỏ ra ngoài.
– Trời ơi. Còn bao nhiêu chỗ trống không ngồi lại chọn ngồi cạnh con nhỏ đó. Thật tội nghiệp Izumo. – một đứa con gái lớn tiếng lèm bèm. Thật ra cái lớp này cũng chẳng ưa gì Izumo cho cam, chả là tụi nó ghét tôi hơn ghét Izumo nên mới thể hiện thái độ như vậy.
– Ngồi cạnh người giật chồng mình thế cũng được à? – một người khác lại nói.
Tôi cúi