XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220362

Bình chọn: 7.5.00/10/2036 lượt.

mặc một cái đầm dài khá kín đáo, tóc cũng chỉ xõa dài hơi xoăn nhẹ, trang điểm nhẹ một chút… đúng là khi ra mắt bố mẹ chồng thì phong thái khác hẳn bình thường. Cô ta cười cười, ép sát ngực vào tay tôi:

– Anh về thật sao? Em vốn chỉ đến đây để tỏ vẻ con dâu ngoan ăn tối, vốn không vui vẻ gì vì nghĩ anh chẳng chịu về đâu, nhưng không ngờ anh lại quan tâm đến hôn nhân của chúng ta như vậy… làm người ta cảm động quá đi. – cô ta nũng nịu.

Được rồi, tôi thừa nhận. Lúc này đây, tôi rất muốn đẩy cô ta ra để nôn thốc tháo vào góc tường bên cạnh.

Nhịn cười khiến tôi quặn cả ruột, vai giật giật liên hồi.

– Anh không vào mà đứng đây làm gì vậy? – cô ta ôm tôi.

Tôi lạnh nhạt rút tay mình ra khỏi cô ta, lạnh lùng đẩy cửa bước thẳng vào trong.

Phải nói sao đây nhỉ, cái cảm giác khi lơ người khác rất thú vị a. Hơn nữa, đối tượng còn là con nhỏ tôi khinh bỉ nhất… thật tuyệt! Cảm giác này rất chi là có tính gây nghiện, hèn gì những tên lạnh lùng có đánh chết cũng không bỏ.

Cô ta không nói gì, vẫn lẽo đẽo theo sau tôi, cố gắng với tay ôm cánh tay tôi. Nhưng cô ta còn lâu mới đuổi kịp bởi chân tôi dài mà… à, đính chính lại là chân Ren dài… ầy… lâu lâu tôi mới có thể sở hữu cặp chân người mẫu như thế này, cũng phải biết hưởng thụ một chút, cũng nên phổng mũi khen bản thân một chút.

Khi vào đến nhà, cái không khí ảm đạm đến ngộp thở. Tôi đi thẳng vào bếp, lạnh lùng nhìn những đầu bếp khét tiếng đang chuẩn bị bữa ăn.

Được… tuy chuyến đi này rất hại tim, nhưng bù lại, tôi được ăn ngon.

– Ren.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên như một chùy mạnh đánh thẳng vào tim tôi.

Tôi hơi giật mình, nhưng nhanh chóng vờ như không có. Tuy tôi đang sởn hết tóc gáy, nhưng sắc mặt vẫn lạnh tanh như Ren mọi khi.

Tôi không vội vàng quay lại, mà quay người bước ra phòng khách, thả mình xuống ghế sofa.

Tất nhiên, tôi biết đó là ba của Ren.

Ông ta cũng chậm rãi đi ra, ngồi xuống đối diện tôi, Izumo cười toe toét từ phía sau ông ta cũng chạy tới ngồi sát bên tôi, không đúng, phải nói là cô ta đang nằm luôn lên người tôi thì chính xác hơn. Tôi đen mặt lại, sắc mặt khó coi hết sức, lên tiếng:

– Tránh ra một chút.

– Anh hôm nay dễ thương thật nha… – cô ta che miệng cười khúc khích, không những không tránh ra mà còn ngang nhiên ôm chặt hơn.

Tôi không nói gì nữa, chỉ nhíu mày thẳng tay đẩy cô ta ra.

Hôm nay dễ thương…? Vậy là tiêu rồi, tôi đang hành động khác với Ren của mọi khi.

– Về thật à. Đúng là thằng dại gái. – ba của Ren cất giọng từ tốn.

– Ơ. Anh ấy có dại gì đâu ba. Hôm nay ảnh về chắc là nhớ con đấy ạ. – tôi chưa kịp lên tiếng thì Izumo đã chen vào, cô ta lại đè tôi ra. Tôi nhíu mày lại đẩy Izumo.

Ôi… lần thứ hai tôi muốn xô cô ta ra chạy vào bếp nôn hết thức ăn trưa còn sót lại trong bụng.

Tôi không thích gì Izumo đã đành, mà bản thân Ren cũng đâu hề ưa gì cô ta… ở đâu ra việc hắn nhớ nên mới về… đây là một ‘tấm gương’ ảo tưởng sức mạnh điển hình a.

Hơn nữa, điều thứ hai khiến tôi muốn nôn mữa chính là cách xưng hô của cô ta… ba… con??? Đã cưới nhau đâu mà… gia phả nhà Ren có tên cô rồi chắc?? Nói mà không ngượng mồm… thật chỉ muốn cầm dép tát cho vài cái.

Cuối cùng… con người cô ta đúng là hai mặt nha… Đối xử với ba chồng thì ăn nói ngọt ngào, cách ăn mặc trang điểm cũng có phần thùy mị hơn, thử hỏi, Izumo khi nói chuyện với tình địch sẽ như thế nào, khi nói chuyện với người con gái nào xinh hơn mình sẽ như thế nào. Không cần chứng kiến, tôi cũng có thể tự mình dựa vào tính cách của cô ta mà phán đoán ra… thật đúng là đồ trơ trẽn.

Ầy… bảo sao cô ta theo đuổi Ren lâu đến vậy mà hắn chẳng những không yêu thích, còn ngày càng xa lánh hắt hủi Izumo. Càng tiếp xúc với cô ta, tôi càng thấy rõ bản chất thật sự bên trong Izumo… thật sự thối rữa như xác chết! Thối đến nỗi ruồi còn chẳng buồn liếc đến.

– Ừ… con gái ngoan. Xinh xắn đáng yêu như thế này thì ai mà không yêu cho được. – ông ta nhìn Izumo mỉm cười.

Từ lần đầu gặp cha Ren đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy ông ta cười hiền như vậy, trước đây dù có cười cũng là cười mỉa mai, cười khinh bỉ. Hay thật! Nếu đã khen ngợi cô ta hết lòng như thế, vậy thì tự mình cưới cô ta đi, việc gì phải bắt ép Ren nhà tôi?!

Hai người này, cha Ren và Izumo nói chuyện cứ như mèo khen mèo dài đuôi, tôi chỉ muốn ăn cho xong, lấy lại phép thuật rồi ra về. Cuộc trò chuyện trống rỗng như thế… có cần thiết?

– Xin lỗi, hôm nay tôi về đây không phải để nói chuyện. – tôi dùng chất giọng lạnh lùng của Ren lên tiếng, phun ra câu nói không dài không ngắn, không mạnh không yếu mà ra lệnh.

– Vậy được được!! Mình đi ăn thôi. Con cũng đói lắm rồi. – Izumo cười cười, lại sà vào lòng tôi.

Aaaaa!!! Con nhỏ này thật quá quắt mà! Bảo sao Ren bình thường không muốn về nhà. Đối phó với cha hắn đã là chuyện khó, đối phó với con rắn hai mặt này còn khó hơn lên trời!!! Cách tôi dùng để nói chuyện với hai người này cũng đúng là nghệ thuật, không thể đơn thuần, mỗi câu mỗi chữ đều phải có ý nghĩa riêng, hoàn toàn không thể nghĩ gì nói nấy.

Tôi lại phải vất vả đẩy cô ta ra, vậy mà Izumo vẫn có thể mặt dày đeo theo tô