Insane
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220172

Bình chọn: 10.00/10/2017 lượt.

i vào đến tận phòng ăn. Đến khi ngồi xuống bàn, cô ta mới chịu buông tôi ra.

Nhưng có một chuyện khiến tôi thấy rất thỏa mãn, tình cảnh hài hước này cũng đều xuất phát từ cái tính cách kênh kiệu bánh bèo của Izumo.

Lúc cô ta đeo theo tôi đến bàn ăn, đột nhiên cô ta rời tôi ra, tôi cảm thấy vô cùng thoải mái, tự nhiên kéo ghế ra ngồi xuống. Lúc này tôi mới để ý, bên cạnh mình bây giờ, có một tượng đá.

Izumo cô ta đứng phía sau chiếc ghế cạnh tôi, rồi nhìn tôi chằm chằm, như chờ đợi điều gì đó. À rồi… hiểu rồi! Ý muốn tôi kéo ghế cho cô ta ngồi.

Tôi khinh! Cuối cùng tôi chỉ liếc qua cô ta một cái, rồi sự chú ý chuyển sang bàn ăn.

Tôi đã và đang yên vị ở trên ghế, đang cố gắng giấu vẻ mặt thèm ăn, nên hoàn toàn bơ cô ta. Izumo ngượng ngùng tự kéo ghế ngồi xuống.

Cha của Ren cũng chỉ liếc nhìn chúng tôi một cái rồi nói nhỏ với một cô giúp việc:

– Gọi bà ấy xuống đây.

– Vâng. – cô nàng kính cẩn cúi đầu rồi quay lưng bước lên tầng.

Tôi lạnh lùng, hoàn toàn im lặng… thật ra đang cố gắng giấu đi đôi mắt long lanh.

Izumo và cha Ren lại cùng nhau trò chuyện… những câu nói sáo rỗng, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa quen được với cái kiểu chó khen chó nhiều lông của hai người này… nghe thấy chỉ muốn nôn. Cách tốt nhất chính là đừng quan tâm đến nữa.

Tôi nhìn bâng quơ thế nào đó lại nhìn trúng bà mẹ kinh dị của Ren.

– Hai đứa đến rồi à? – bà ta giả tạo nhìn chúng tôi cười.

Ầy… con người này… hay pháp sư này… ầy… cách chọn lọc từ ngữ này… thật là mệt mỏi.

Túm lại là bà cô này… thích Ren, nhưng là vợ của ba Ren, còn cười tươi chào tình địch mình…

Gia đình Ren rõ thú vị… chẳng ai giống ai. Vai trò thì lộn xộn cả lên, chẳng ai rõ ràng… không úp mở cũng mập mờ, khiến một người ngoài như tôi không khỏi ngưỡng mộ. Một ngôi nhà như thế này chưa sập sớm cũng còn may mắn thật.

– Chào mẹ. – Izumo cũng tươi cười chào bà ta… gọi môt người hơn mình chỉ vài tuổi là mẹ, mà không chút ngập ngừng, cũng không chút ngượng ngùng, cảm xúc chai lỳ này thật khiến tôi thấy thật ngưỡng mộ a.

Mặt dày cũng phải có mức độ cơ mà… tại sao cô ta trơ trẽn đến mức khiến người khác buồn nôn, không thể trơ trẽn hơn được nữa .

Tôi kín đáo thở dài một hơi. Ren à… đến hôm nay em mới biết được anh đã phải vất vả như thế nào trong những năm khi chưa đến đây.

Được rồi… tôi thừa nhận gia đình của tôi cũng phức tạp không kém… nhưng ít ra cũng không đến nỗi phải khiến đứa con phải khó xử.

– Được rồi, ăn thôi. – Izumo lại nói, cô ta đang độc thoại ư.

Để tôi nhớ lại xem nào, bình thường hắn ăn thế nào nhỉ?

Từ tốn, chậm rãi, nhẹ nhàng gắp từng chút một… đúng là con nhà gia giáo có khác a… chẳng bù cho tôi, đã ăn thì không còn biết trời đất gì nữa. Nhưng mà…

– Khi nào hai đứa cưới?

Một giọng nữ vang lên, câu hỏi… đầy trêu chọc.

Ờ… hai đứa nào sắp cưới nhanh nhanh trả lời người lớn đi. Sao lại im lặng vậy, bất lịch sự thế.

Tôi chợt nhớ ra… hình như đó là mình. Vừa phát hiện ra điều này, tôi như bùng cháy.

Này này… Ren là của tôi nhé! Mấy người ở đâu nhảy ra sắp đặt chuyện hôn sự của người ta!!

Tôi nhanh chóng lấy lại quyền chủ động về mình, lạnh lùng nói, giọng không cao không thấp, nhưng gây áp lực lên người nghe. Tôi đã học được cái điệu nói này từ Ren nhà tôi:

– Tôi nói lại lần cuối. Tôi sẽ không cưới ai hết. – vốn định thêm vào vế sau là “Ngoại trừ người tôi yêu…” nhưng tôi lại nghĩ câu nói này với hình tượng của Ren là hoàn toàn không phù hợp… đành nuốt lại câu này vào trong bụng, khóa chặt lại không để nó bay nhảy lung tung a.

– Con nói gì vậy. – ông ta lườm lườm tôi với ánh mắt đầy ngụ ý… gì đây… đang đe dọa tôi?

– Hôm nay tôi chỉ về đây để ăn tối và nói chuyện với ông,… – tôi cố tình nhấn mạnh bốn chữ “nói chuyện với ông” để Izumo đang hoang tưởng nhanh chóng trở về với thực tế, bay cao quá kẻo lại vướng phải dây điện cao thế, sau khi rớt xuống lại hóa khùng khùng điên điên mà đi cắn người thì thật xui xẻo cho những người bị cô ta nhắm phải – Hơn nữa, chuyện cưới hỏi tôi vốn đã nói với ông từ lâu rồi còn gì. Tuyệt đối sẽ không có bất cứ…

– Con chắc chứ? Đừng quên mình đang ở thế bị động. – ông ta vẫn kiên nhẫn trừng mắt nhìn tôi.

Này nhé… thật sự tôi rất muốn nói thẳng với ông. Tôi chẳng cần phép thuật của mình nữa. Từ nay về sau dù tôi có là con người cũng được, chỉ cần tôi được bên cạnh Ren!!

Bây giờ nghe theo lời ông đính hôn với Izumo, ông sẽ trả phép thuật cho tôi, nhưng rồi cả nữa thế kỉ sau đó, tôi và Ren phải xa nhau à…

Rõ vớ vẩn! Một cuộc trao đổi nhám chán, nhìn vào đã biết ai hời ai hụt, vậy bên hụt cần gì phải giữ quan hệ tốt đẹp với đối tác của mình?!

– Tôi không quan tâm. Ông nghĩ chút khó khăn đó có thể làm gì được tôi? – tôi nhếch mép, tựa người vào lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt bất cần đời hết sức có thể.

– Mày… mày muốn nhìn nó chết lắm à? – ông ta bắt đầu mất hết kiên nhẫn gào lên, lúc này đã không còn bình tĩnh nữa, nên ông ta cũng chẳng để ý đến hai người phụ nữ bên kia chẳng hiểu cái mô tê gì, chỉ biết giương mắt ếch nhìn vào cuộc trò chuyện của hai người đàn ông.

– Ông nghĩ ông có khả năng