ghét cô, chỉ có thể xem cô là em gái mà nâng niu chiều chuộng, không muốn để cô phải tổn thương… phải đau khổ.
Vậy mà cô lại bảo anh đừng quan tâm cô, tránh xa cô ra như thể anh là vi khuẩn truyền bệnh vậy. Cách cư xử như thế khác nào bảo với anh là cô không muốn tiếp xúc với anh, muốn anh giữ một khoảng cách với cô? Thật đáng giận! Anh đã phải từ bỏ nhiều thứ, phải đưa ra hết lời nói dối này đến lời nói dối khác, nhằm bảo vệ cô. Vậy mà cô lại…
Tokio thế là mang theo tâm trạng chán ghét nhâm nhi ly cafe, mắt vẫn dõi theo Yuki.
Quay lại lời kể của Yuki nhé.
Tokio cũng có chút đáng thương. Trong phút chốc, tôi có thể cảm nhận được sự quan tâm của hắn ta dành cho mình là thật sự chân thành, nhưng nghĩ đi vẫn phải nghĩ lại. Bản thân tôi không có gì tốt để người ta phải dính vào, chỉ tổ chuốc thêm phiền phức cho họ a… tốt nhất cứ giữ một khoảng cách an toàn với họ vậy.
Tôi nhanh chóng quay trở lại làm việc, khi hai người kia tính tiền, tôi cũng chỉ mỉm cười, xem như nãy giờ chưa có chuyện gì xảy ra.
Họ nhìn nhìn tôi, thánh toán rồi bỏ đi. Tôi bĩu môi khinh bỉ, quay lại công việc.
Đến tận khi tan làm, Tokio mới mỉm cười với tôi:
– Để anh đưa em về. Em đang ở đâu?
– Không cần. – tôi lắc đầu rồi mỉm cười – Tạm biệt.
– Ừ. Tạm biệt, vậy em về cẩn thận. – Tokio cười gượng rồi bỏ đi.
Hình như… tôi sai rồi.
– Na… Này. – tôi nhíu mày gọi Tokio, căng thẳng đến mức khuôn mặt trở nên biến dạng.
– Có chuyện gì sao? – Tokio lo lắng hỏi.
Tôi gần như tắt thở.
– À… ờ… tôi ở gần đây.
– Ừ. Vậy ta đi thôi. – Tokio mỉm cười dịu dàng, hắn ta khẽ nói, giọng nói ấy như xoa dịu trái tim tôi vậy. Tôi thấy được sự quan tâm trong đôi mắt đó.
Sau đó, suốt quãng đường về, chúng tôi không mở miệng nói với nhau bất cứ một lời nào. Dù không nói gì nhưng tôi có thể cảm nhận thấy hắn ta đang rất vui. Ầy…
Tokio nhíu mày nhìn tôi bước vào khách sạn, lên tiếng hỏi:
– Em đang ở đây?
– Ừ. Có vấn đề gì?
– Ta… Tại sao?
– Chỉ là chút vấn đề cá nhân thôi. – tôi lạnh lùng nói – Anh về đi. Tôi vào trong.
– Lại nữa… – Tokio khe khẽ chau mày – Em giấu anh?
– Đủ rồi! Tại sao tôi lại phải khai báo hết cho anh nghe những gì xảy ra trong cuộc sống tôi? – tôi trừng mắt.
– Em… em được lắm. Chờ đó! – Tokio thở dài một hơi rồi quay lưng bỏ đi.
Thật là… phiền phức! Đồ được nước làm tới.
…
– Yuki. Dậy đi. Đi học thôi. – Chito dịu dàng lay người tôi.
– Ừm… – tôi dụi mắt ngồi dậy.
Nhìn bên cạnh thấy Dragon vẫn cuộn mình trong chăn, tôi mỉm cười hạnh phúc. Thằng nhóc hôm qua không đá tôi xuống giường… dù đêm qua tôi thấy mình đang tham gia một giải đấu quyền anh hạng nặng. Hehe… (ặc ặc)
Chúng tôi để Dragon lại khách sạn rồi cùng nhau đến trường.
Vừa bước vào trường, mọi người lại nhìn tôi chằm chằm… cái quái gì nữa đây? Tôi lại phạm phải tội lỗi gì rồi?
Ai cũng chỉ chỉ trỏ trỏ vào tôi và Chito, tôi thở dài rồi lên lớp. Vừa bước vào lớp, tôi đã đứng hình. Trên tấm bảng của lớp tôi là một tấm hình phóng to, thu rõ hình ảnh tôi và Tokio đang đi cạnh nhau trước cửa khách sạn nơi tôi và Chito đang ở, hình như đây là tối hôm qua lúc hắn ta đưa tôi về khách sạn. Bên dưới còn có dòng chữ “Con nhỏ lẳng lơ này theo trai vào khách sạn.”
Ai chụp mà rõ nét thế nhỉ? Nói gì thì nói, trong hình nhìn tôi dễ thương hết sức.
Một con nhỏ từ đâu xông ra, kéo mạnh tôi ra sân trường, kéo đến bảng tin của trường, nó đẩy tôi ngã ra đất rồi chỉ tay lên tấm bảng. Tấm hình ở đó phóng to còn hơn cả tấm hình trong lớp. Bên dưới vẫn là dòng chữ quen thuộc “Con nhỏ lẳng lơ này theo trai vào khách sạn.”
Tôi liếc nhìn tấm hình… phải công nhận là, có phóng to đến đâu đi nữa thì tôi vẫn rất xinh.
– Mày mau trả lời đi. Thế này là sao? – con nhỏ đó mỉa mai.
Mọi người bắt đầu túa ra từ các lớp xuống xem kịch hay, nhưng Chito thì không thấy đâu. Không phải tôi trông chờ nhỏ ra mặt giúp mình hay gì, chỉ là tôi sợ nhỏ bị liên lụy vì nhỏ thân với tôi. Mà giờ không thấy nhỏ đâu càng khiến tôi thấy lo lắng hơn.
– Này đủ rồi đấy. – Ryuu từ trong đám đông bước ra, vẫn mang một bộ mặt lạnh lùng vô cảm.
– Không cần bảo vệ tôi. – tôi cũng lạnh lùng đứng dậy, đưa tay phủi phủi mông, sau đó im lặng đứng ngắm nghía tấm hình.
– Mày mau nói đi! Đồ lẳng lơ. Ryuu cậu thấy rồi chứ? Con nhỏ này theo người con trai khác vào khách sạn! Cậu còn lên tiếng bảo vệ nó? – một con nhỏ trong đám đông hét lên.
– Cô ấy vào khách sạn… hay cô ấy bảo mấy người vào cùng cô ấy? Việc này có liên quan gì đến mọi người? – Ryuu vẫn một bộ lạnh lùng.
– … – tôi vẫn không hé răng, chỉ liếc nhìn Ryuu ý nói đừng ra mặt giúp tôi… chỉ tổ khiến tôi bị ghét thêm a.
– Cậu còn bênh cho nó? Không thấy mặt nó còn tỉnh bơ như vậy! Vậy tấm hình này là thật rồi!
– Tất nhiên là thật. – tôi bây giờ mới mở miệng nói.
Dù gì thì, việc vỡ lỡ ra thế này, có chối cũng chỉ thêm nguy hiểm, người ta sẽ cho là tôi đang biện hộ. Cứ nhận luôn cho lành đời. Đống củi khô khi cháy với lửa nhỏ sẽ âm ỉ lâu dài, thà rằng đốt sạch nó bằng ngọn lửa lớn nhất, cháy xong sẽ không còn gì nữa. Giống như chuyện này, cứ để mọi người bùng nổ một thờ