My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219402

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

i gian, sau đó ắt sẽ bỏ qua, nếu cứ một mực chối, họ sẽ lại bàn ra bàn vào, khi đó phiền nhất chính là tôi.

Nói gì thì nói, tôi rõ ràng là một nữ WW hoàn toàn bình thường, tại sao chỉ trong năm nay mà tôi lại trở nên nổi tiếng như thế này… còn có nhiếp ảnh gia theo dõi. Tại sao tôi lại thê thảm như thế này chứ?

Tôi vừa dứt lời, một làn sóng dư luận nổi lên:

– Mày còn dám nói nó là sự thật?

– Con này đúng là trơ trẽn thật mà!

– Ai đó đuổi nó ra khỏi trường đi.

Ầy… tôi nhìn sang Ryuu. Dù khuôn mặt cậu ta vẫn là lạnh lùng vô cảm, nhưng ánh mắt lấp lánh đó đang rất tức giận, liên tục gửi thông điệp cho tôi “Ai bảo em nói như vậy hả? Sự thật con khỉ gì?”

Tôi ngó lơ, vờ như không thấy.

– Tất nhiên nó là sự thật. – Ryuu lên tiếng, khuôn mặt đầy vẻ… cưỡng ép, bất lực và khó chịu – Vì người đàn ông này… là tôi.

Tôi trợn tròn mắt. Thật không ngờ Ryuu lại nói vậy a.

Tấm hình này chỉ có khuôn mặt tôi là rõ rệt nhất, còn Tokio chỉ có một phần ba khuôn mặt thôi, mà với ánh sáng lập lòe lúc đó thì mái tóc vốn màu đỏ của Tokio trông rất giống màu tím… chính là giống màu tóc của Ryuu.

Thật không ngờ có sự trùng hợp này… càng không ngờ Ryuu lại nói như thế.

Không chỉ tôi mà cả trường đều trợn mắt, lè lưỡi đầy kinh ngạc nhìn Ryuu, xong lại quay sang nhìn tôi.

Ryuu phát ngôn gây sốc rồi khó chịu quay đi. Anh tự than phiền trong lòng mình quá ngu ngốc rồi. Tính cách vốn có của anh chính là không thích bản thân quá nổi bật, chính vì vậy luôn lạnh lùng với mọi người, không ngờ lần này, chỉ vì thấy tôi bị bao vây lại, khuôn mặt vô cùng đáng thương nên không thể tự chủ ra tay giúp đỡ. Mà vì tình thế quá gấp rút nên anh đã nói bừa mình chính là nhân vật nam chính kia… kết quả thu hút ánh nhìn của cả trường mất rồi.

Anh là đang tự trách mình ngu quá là ngu! Có bao nhiêu cách để giúp tôi, tự nhiên lại tự đặt mình vào tình thế oái oăm như thế… chỉ là… khi thấy khuôn mặt đen kịt vì tức giận nhưng lại giả vờ không có gì của tôi, đầu óc Ryuu trống rỗng, và chưa kịp để não xử lý thông tin, cơ thể đã tự động di chuyển.

Giờ thì hay rồi… cả trường đều đang ngắm nhìn anh. Anh giận không thể cho mình vài cú đấm. Nên tốt nhất bây giờ là lượn đi chỗ khác, anh rất là vô cùng khó chịu khi mọi người cứ soi mói mình. Dù sao có lẽ vấn đề đã tạm thời lắng xuống rồi… nhưng Ryuu không hề biết, sau khi phun ra câu nói đáng sợ đó, phản ứng của mọi người lại trái với suy nghĩ của anh. Sau khi Ryuu đi rồi, người hứng chịu mọi thứ là tôi.

(dùng ngôi kể này mà nói về suy nghĩ của Ryuu có chút kì quái nhỉ)

Đến khi Ryuu đã khuất dạng, mọi người mới thoát khỏi tình trạng đơ tập thể.

– Con nhỏ này đúng là lẳng lơ đến hết thuốc rồi!

– Đang quen Ren mà còn có thể vào khách sạn với Ryuu?

– Đồ lẳng lơ! Biến khỏi ngôi trường này đi!

Ryuu à… cậu hại tôi rồi. Tôi biết cậu là muốn giúp tôi, nhưng tại sao phát ngôn gây sốc xong lại chạy đi mất, khiến bao nhiêu bực tức bị đổ hết lên đầu tôi…

– Câm miệng hết cho tôi. – tôi quát lớn.

Cả trường im bặt. Tôi vốn nổi tiếng có nhiều phép thuật tấn công cao cấp, nên tất nhiên bọn chúng cũng có chút sợ hãi tôi. Nhưng dù sao thì bây giờ, tôi cũng như một con người ấy, làm gì còn phép thuật nữa. May mắn là chưa ai biết, nếu không… tôi thăng chắc luôn. Vậy nên bây giờ, tôi giống như anh hùng giấy điển hình, chỉ được cái danh và cái miệng, nếu bọn họ manh động, tôi chỉ có nước chết.

Izumo đột nhiên từ đâu văng ra nằm dài trước mặt tôi. Tôi trợn mắt nhìn, quay sang theo phản xạ thì thấy Chito đứng đó mặt hằm hằm sát khí.

Chito ra là đi tìm Izumo, kéo cô ta đến cho tôi hỏi tội.

CHAP 133: BẮT NẠT.

Chito thì ra đi tìm Izumo, lôi cô ta đến trước mặt tôi.

Không để tôi kịp nói gì, Chito đã nói trước, hơn nữa còn nói bằng chất giọng đáng sợ… những người thần tượng Chito không khỏi một phen giật mình, vậy mà cô nàng chẳng thèm quan tâm. Bây giờ trong mắt Chito chỉ còn lại tôi, cô ấy, những tấm hình, và Izumo.

– Cô nói xem, những thứ này là do cô làm đúng chứ?

– Gì… mày nói thế có bằng chứng không? – Izumo rất tự tin hất hàm cười khẩy – Tao thấy hình như là mày làm mới đúng. Bạn bè như vậy thì không nên chơi với nhau đâu.

– Vậy hôm qua cô lén lén lút lút trước khách sạn này làm gì?

Chito trừng mắt nói. Tôi liền quay sang nhìn nhỏ với ý hỏi “Sao cậu biết.” Chito tất nhiên rất hiểu tôi, chỉ thấy ánh mắt của tôi đã không để tôi hỏi thành lời mà giải thích luôn.

– Hôm qua lúc tớ và Dragon xuống nhà hàng ăn tối thì tớ đột nhiên thấy thèm mì, mà trong nhà hàng lại không có, nên tụi tớ mới ra ngoài ăn, thấy Izumo thập thò ở sảnh. Nghi ngờ cô ta lắm mà… cái góc chụp này chính xác ở vị trí cô ta ngồi.

Cả trường bây giờ bu thành một cục xung quanh chúng tôi bàn ra bàn vào. Sự xuất hiện của Chito và Izumo không những không làm giảm nhiệt mà còn khiến mọi người bàn tán càng sôi nổi hơn. Họ giống như đang bàn tán về những tình tiết trong một bộ phim đang nổi.

– Đó chỉ là mày nói vậy thôi. Làm gì có bằng chứng.

– Cô nghĩ khách sạn đó không có bảo vệ sao? Tôi xem như có nhân chứng chứng minh cô có mặt ở đó đến tận khuya.


Teya Salat