Polaroid
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214301

Bình chọn: 7.00/10/1430 lượt.

mình ra tay họ cũng tình cảm như vậy… thật khiến người khác ganh tị…” Tôi sau đó nhìn sang Ren, thấy hắn như vậy cũng có chút cảm động, bực tức liền bị xua đi.

Tôi mới thản nhiên gắp lấy thịt cá hắn vừa lóc xương đút cho hắn ăn. Ren liền ngoan ngoãn mở miệng ăn lấy, khiến Ajita ngồi đối diện cũng cơ mặt giật giật.

CHAP 142: XÉM TÍ ĐÃ BỊ ĂN SẠCH.

Ăn xong, chúng tôi theo lời Ren dịch chuyển về biệt thự. Nhà ai người nấy về. Ban nãy tôi và Chito có một thỏa thuận như sau. Căn nhà tôi, Ren và Dragon ở gọi là tiền gia, căn mà Chito và Ajita ở sẽ gọi là hậu gia. (đúng rồi đúng rồi, hãy có tên gọi để Mi dễ viết)

Vừa về đến tiền gia, tôi vứt đôi giày của Chito lăn long lóc sang một bên, liền đi tắm. Lúc trở ra mới thấy Ren đang ghi ghi chép chép gì đó trên bàn làm việc.

Nhìn tấm lưng của hắn rất muốn ôm… tôi tất nhiên không suuy nghĩ lập tức nhào đến ôm lấy cổ hắn mà giật:

– Ren à… anh đang viết gì vậy?

– Anh muốn tự tay viết một bài báo về hai chúng ta. – giọng hắn pha lẫn ý cười mà trên khuôn mặt thì nụ cười như có như không, tôi liền ngã người ra phía trước nhìn xuống tờ giấy trước mặt Ren, mở miệng hỏi.

– Bài báo hả? Làm gì vậy?

– Tuyên bố cho cả thế giới biết mối quan hệ giữa anh và em. – Ren đáp.

– Nhưng mà chưa chắc gì cái luật cấm DW và WW đã bị xóa bỏ.

– Đã có nguồn tin cho rằng luật đó sẽ được bãi bỏ. – hắn nói giọng đều đều.

Tôi mới đăm chiêu nhíu mày… chẳng lẽ đơn giản đến vậy…?

Nhưng thây kệ, tôi là loại người đã tin vào ai sẽ tin đến tuyệt đối, người đó bảo tôi đi đốt đại sứ quán tôi cũng đi. Đã tin Ren thì hắn nói gì làm gì, tôi chắc chắn sẽ tin, hơn nữa, Ren của tôi vốn không phải tầm thường, dù có không được hắn cũng sẽ nghĩ ra cách.

Nhìn nét chữ thanh mảnh đều đặn của Ren trên mảnh giấy da kia, tôi nhất thời cảm động liền siết chặt vòng tay ôm hắn. Hắn nhẹ nhàng đưa tay trái lên nắm lấy bàn tay tôi.

Tôi liền vùi đầu vào hõm vai hắn hít lấy mùi thơm dịu dàng quen thuộc. Chúng tôi giữ nguyên tư thế, hắn viết, tôi cúi người ôm, tay trong tay như thế. Một lát sau, Ren hoàn thành bài viết, liền đứng dậy:

– Anh đi tắm đây.

Tôi buông hắn ra. Ren sải bước dài đi thẳng vào phòng tắm. Tôi chộp lấy tờ giấy rồi nằm lăn trên giường đọc, nhưng chữ chưa kịp vào đầu đã nghe thấy tiếng hắn vọng ra từ bên trong phòng tắm:

– Em không được đọc đâu.

– Tại sao?

– Còn cãi…

– Vâng… vâng… em không đọc, không đọc mà. – tôi bĩu môi than thở.

Nói thì nói vậy thôi, hắn đang ở trong kia, tôi lại đang nằm ngoài này, có làm gì thì trời biết, đất biết, giường biết, gối biết, tôi biết, làm sao hắn biết được, thế là tôi liền len lén đưa tờ giấy lên đọc, cớ sự thế nào chưa liếc qua được đã nghe thấy tiếng Ren:

– Đồ cứng đầu, em đừng để anh phải bước ra giật lấy tờ giấy.

Tôi giật mình nhìn về phía phòng tắm, rõ ràng cửa đang đóng, làm… làm sao hắn biết? Tôi mới cho là hắn chỉ nói bừa, liền trả treo cãi lại:

– Em đâu có.

– Mau bỏ xuống.

Tôi đấm thẳng vào gối. Này thì… bỏ xuống!!

Nhưng ít ra tôi cũng rất biết điều, rất ngoan nha… tôi để tờ giấy yên vị trên bàn rồi lăn ra giường mở ti vi lên xem.

Tôi liên tục chuyển kênh, liên tục chuyển kênh vì quá chán, đột nhiên tôi dừng lại ở ngay một kênh… kênh này là đang chiếu một phim… mà phim này là đang gắn mác 18+. Tôi liền cau có khó chịu… thật là phô trương. Tại sao trên đời lại có cái thể loại phim này nhỉ?

Bao nhiêu thứ nhân văn, bao nhiêu phong cảnh đẹp lại không quay…? Chăm chăm vào những thứ… nhìn đi nhìn lại chỉ có một màu như thế kia mà quay làm gì?? Vậy mà cũng có người chịu đưa da đưa thịt ra cho người ta quay… Tôi thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng lúc này, tư tưởng của tôi mới bắt đầu lệch sang hướng khác. Hình như đây là… đây là hoạt động về đêm của các cặp đôi… chẳng lẽ sau này tôi và Ren cũng thế…?

Nghĩ tới đây tôi nuốt nước bọt cái ực… vừa lo sợ mà vừa tò mò… vừa xấu hổ vừa mong chờ nha… đại não háo sắc của tôi bắt đầu tưởng tượng ra… tưởng tượng đến nỗi đã hơn 5′ trôi qua mà tôi không hay biết, còn màn hình TV vẫn chỉ độc mỗi mau da xoẹt qua xoẹt lại.

Giọng Ren gọi tên tôi khiến tôi giật mình quăng cái điều khiển xuống giường luôn! Tôi hốt hoảng thò tay xuống mò mẫm dưới giường, quơ quào thế nào còn lỡ tay khiến nó chui vào gầm giường một khoảng. Tôi liền lết người ra ngoài mép giường một tí, lăn qua nằm sấp xuống tiếp tục thò tay xuống đào bới theo chủ nghĩa lười, dù tình hình bây giờ vốn rất không ổn. Ren trầm mặc nhìn cái màn hình ti vi, rồi lại nhìn tôi…

Cảm nhận thấy cái ánh nhìn không biết là đang lạnh hay đang nóng kia mà tôi khẽ rùng mình một cái, liền mấp máy môi nói:

– A… Anh… làm ơn tắt TV… gi… giúp em.

– Tại sao phải tắt TV? Em đang xem mà? Việc gì phải ngại anh? – chất giọng lạnh lùng của hắn vang lên ngày càng gần tôi. Hơn nữa, tôi cảm nhận thấy phía bên kia giường đang lún xuống, tiếng sột soạt cọ xát giữa ra giường càng khiến không khí trong phòng thập phần thêm kì quái.

– Em… em không có. – tôi uể oải đáp rồi ngay lập tức mừng rỡ khi vơ trúng cái điều khiển liền chộp lấy nó, tôi chống tay đứng dậy thì lưng mình ngay lập t