The Soda Pop
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213850

Bình chọn: 8.00/10/1385 lượt.

ít xà phòng xoa đều tay mình rồi thoa lên tay tôi, những cái chạm thật nhẹ nhàng, tay tôi nằm yên vị trong tay Ren, để hắn xoa xoa bóp bóp, lúc này mới cảm nhận được tay hắn to đến nam tính.

Thở dài não nề, tôi không có phải là bánh bèo vô dụng mà… nhìn mình trong gương đứng trong lòng Ren một cách gọn gàng… có trách là trách hắn quá bá đạo, quá thích tự quyết định mọi việc, tôi là tôi không có lỗi. Nhưng mà nhìn mình trong gương như thế này, lại nhớ tới một lần nào đó tôi cũng cùng hắn ở trong tư thế này… bất giác môi tôi nhếch lên một nụ cười…

Quả thật, lúc nào ở bên cạnh Ren, tâm trạng dù có tệ đến mấy cũng trở nên thật bình yên, chỉ cần vài động tác nhỏ của hắn, những tức tối từ nãy đến giờ của tôi đều bị sút bay hết cả… không biết là Ren có cố tình hay không…

Xoa xoa tay tôi xong, hắn rửa lại bằng nước, rửa xong thì hắn để mặc nước chảy, thản nhiên lồng tay mình vào tay tôi, cả hai bàn tay tôi đều yên vị trong tay Ren, tay hắn thì ấm, còn nước chảy ra từ vòi lại lành lạnh, cảm xúc đối lập khiến tôi mơ hồ có chút run rẩy.

Ren ngẩng đầu nhìn vào gương, chạm phải ánh mắt tôi đang chăm chú nhìn hắn thì cười khẩy, trong khi tôi giật mình, bối rối đỏ mặt bắt chước hắn cúi gằm vờ nhìn tay mình. Ren chậm rĩa hé miệng, nhả ra ba chữ, trên môi vẫn không thèm giấu đi nụ cười nhàn nhạt nham nhở:

– Ngước mặt lên.

– … – tôi im lặng làm theo lời hắn.

– Anh không muốn trên người của em có bất kì thứ gì của những tên đàn ông khác, kể cả mùi hương. Được chứ? – hằn chầm chậm nói, càng nói hắn càng cúi sát tai tôi, giọng nói ma mị đó mà nói trong nhà vệ sinh nữ cũng có cảm giác nơi đây thật là sang trọng như phòng VIP của khách sạn hoàng gia.

Hở? Nói vậy là sao?

Trong khi tôi vẫn còn đang hoang mang thì Ren vẫn đang trên đà cúi xuống, đôi môi nóng bỏng của hắn áp lên vai tôi… ớ… tự khi nào mà một chiếc cúc đầu tiên trên chiếc áo sơ mi của tôi đã bị mở ra, và từ khi nào mà cổ áo đã bị kéo rộng ra, để lộ một vùng vai trắng ngần, xương quai xanh cũng lồ lộ ra đầy khiêu khích.

Lúc này, Ren mút lấy mút để, kết quả một dấu vết đo đỏ xuất hiện trên vai, trên hỏm cổ, cả trên cổ, ba vết tạo thàng một đường thẳng, tôi mới hoàn hồn hét lên, đồng thời tay giật ra khỏi tay Ren:

– Này… anh…

Chưa kịp để tôi nói hết câu, hắn đã buông tôi ra cười nhàn nhạt… cái nụ cười này, cái ánh mắt này thường xuất hiện khi hắn muốn đánh dấu chủ quyền mà…

Ờ hiểu rồi… ý của hắn chính là không muốn trên người tôi có máu của Dragon nên đã tự tay mình xóa bỏ… hự… máu ghen của tên này thật quá sức tưởng tượng.



– Hai người đi lâu vậy? Dragon đã khỏe lại từ nãy đến giờ. – Chito mỉm cười thật tươi, một tay nắm tay Dragon, một tay nắm tay Ajita. Nhỏ đứng ở giữa thật tươi tắn.

Cái cảnh tượng này có chút kì lạ a… thường thì đứa bé như Dragon phải đứng giữa nắm tay hai người họ chứ…

Tôi nhìn nhìn một hồi, cũng không biết phải phản ứng như thế nào, đành ngậm ngùi đánh trống lảng:

– Nhưng mà nói gì thì nói, tụi mình đúng là chúa nhọ mà, đi đến đâu là báo hại đến đó. Thế là tiu luôn cả bộ phim.

– Thì bây giờ đi xem là được chứ gì? – Chito nhún vai trả lời.

– Cậu nghĩ Dragon còn hứng thú đi xem phim chắc? Chỉ sợ là bị một lần tởn đến già không dám đến đây nữa ấy chứ. – tôi cười khẩy liếc nó, Dragon không những không xấu hổ còn nghênh mặt lên.

– Cũng may cho cô đó đồ ngốc, còn ý kiến với tôi à? Nếu Ren lúc đó không dở chứng muốn cô ngồi giữa, thì cô chẳng phải đã bị thương rồi sao? Đừng chỉ biết ở đó trêu chọc tôi, nghĩ kĩ lại đi xem có phải tôi đã hứng nó giùm cô hay không? Tôi đã cứu cô đấy. – chất giọng trẻ con mà phát ngôn cũng thật là trẻ con.

– Ừm… quả thật cậu là người đã hứng giúp tôi thương tích. – tôi gật đầu cười nhàn nhạt, thằng bé có vẻ rất kênh kiệu hất mặt lên trời – Nhưng mà người cứu tôi phải là Ren chứ? Là anh ấy bảo tôi ngồi ở giữa chứ đâu có phải cậu.

– Gì chứ? Cô không cảm ơn tôi một câu còn bắt bẻ người ta nữa. Đúng là đồ trẻ con. Tôi đây không thèm chấp nữa. – Dragon nói cho một hơi rồi kéo kéo tay Chito – Đi thôi. Về nhà đi. Chán rồi.

– Ơ… – nhìn ba người kia nắm tay dung đang dung dẻ qua chỗ tôi đứng mà tôi không thể nói được gì.

Tôi bối rối nhìn sang Ren, chờ đợi một câu an ủi từ hắn, nhưng ai ngờ hắn lại phũ phàng phang cho tôi một câu:

– Lần này là em sai rồi, anh không thể bênh em được.

Thế quái nào lại là tôi sai?!

Tôi là người chọn ghế chắc?

Tôi là người gài sẵn mớ dao đó chắc?

Tôi là người rủ đi chắc?

Tôi là người bảo nó ngồi vào trong đó chắc?

Ơ… vậy tại sao tôi lại là người có lỗi!!!

Thấy vẻ mặt rầu rĩ của tôi, Ren thở dài:

– Nó hứng hết giùm em, người lịch sự sẽ cảm ơn nó một tiếng.

Vậy là Ren đang có ý bảo tôi bất lịch sự à???

CHAP 161: CHUYỆN VUI CỦA REN.

Khi đã về đến nhà, thấy dáng lưng nhỏ xíu của Dragon lom khom trong bếp tìm cái nồi, tôi mới nhận ra, hình như tôi sai thật.

Thằng bé từ lâu chỉ ở trong hang động, đến ở với chúng tôi cứ ngỡ sẽ được đưa đi chơi, kết quả là phải làm quản gia không công cho chúng tôi, kể từ khi có nó trong nhà, nấu nướng giao hết cho Dragon. Cơ mà chẳng hiể