lập tức đứng lên theo phản xạ quay sang nhìn.
– Có… c… cái gì đó. – thằng nhóc đau đớn rên rỉ.
– Làm ơn mở đèn giúp tôi. – Ren đột ngột hét lớn.
– Có chuyện gì thế? – Chito và Ajita cũng đã đứng dậy, đều quay xuống nhìn Dragon.
Thằng bé níu chặt tay tôi. Rốt cuộc là đã có chuyện gì chứ? Tôi vô thức đưa tay xuống sờ sờ chiếc ghế, nhưng chưa kịp cảm nhận độ êm của nó đã bị Ren kéo phăng lại, đồng thời hắn hét lên:
– Em lại đang làm chuyện ngu ngốc gì thế. Đừng có táy máy tay chân.
Hắn vừa dứt lời thì toàn bộ đèn trong căn phòng được mở lên. Dù gì đây cũng là phòng chiếu phim nên đèn cũng chẳng có được đầu tư, ánh đèn vàng nhàn nhạt lười biếng tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Dù yếu nhưng chúng tôi vẫn có thể hoảng hốt khi thấy vài lưỡi dao cắm trên ghế ngồi của Dragon, trên đó vẫn còn rướm máu.
Ren lập tức bế xốc Dragon lên, tỉ mỉ quan sát… mông con người ta.
Tôi liền đứng ra nói:
– Em biết phép cầm máu.
– Vậy làm đi. – Chito gấp gáp, xem ra vô cùng lo lắng.
– Ừm… – tôi gật đầu rồi nhanh chóng đọc một tràng những dòng chữ kì lạ tôi đã đọc trong sách.
Ngay lập tức, máu ngưng chảy, nhưng vết thương vẫn chưa lành hẳn, vì cơ bản là tôi không biết phép thuật đó.
Ngay sau đó có một tốp người mặc quần áo xanh, trên tay cầm theo đèn pin và một số dụng cụ khác xông vào, tiến thẳng đến ghế ngồi của Dragon, trong khi thằng bé đã mệt lả vì mất máu, đang được Ajita bế gọn trong tay.
– Đã có chuyện gì xảy ra? – một người đi đầu cất tiếng hỏi.
– Mấy người làm cái gì vậy hả? – Chito liền hét lên, gần như quát vào mặt mấy người đó.
– Xin lỗi… chúng tôi thành thật xin lỗi. Hãy để chúng tôi có thể chịu trách nhiệm. – người đó cúi gập người xuống, giọng vô cùng ăn năn.
– Thôi đủ rồi, chỉ cần đưa chúng tôi đến phòng y tế của tòa nhà này. – tôi đưa tay phẩy phẩy.
– Được, vậy mọi người theo tôi. – ông ta mừng rỡ ra mặt nói với chúng tôi rồi quay sang những người đi theo mình ra lệnh – Chia làm hai nhóm, một nhóm di chuyển những khách hàng trong phòng này sang phòng chiếu khác, nhóm còn lại thu gom chứng cứ phong tỏa hiện trường, đồng thời cho gọi người đã trực vệ sinh ban nãy vào đây, lát nữa tôi sẽ trở lại.
– Vâng. – mọi người gật đầu rồi răm rắp làm theo.
Tôi nhìn họ bằng đôi mắt lạnh lùng… đừng có tỏ vẻ mình rất quan tâm đến người xa lạ ở đây, những kẻ như vậy tôi chúa ghét, nhìn vô cùng ngứa mắt.
Tôi thở dài, nhìn Dragon thiếp đi trong lòng của Ajita, tâm trạng tôi trở nên cực kì xấu.
Chito cũng chẳng khác gì tôi, mặt mày nhăn nhó khó coi hết sức. Trong khi Ren và Ajita vẫn lạnh lùng, tuy vài phút trước trong đôi mắt đó vẫn còn vô cùng dịu dàng đầy yêu thương.
Chúng tôi đến phòng y tế, đặt sấp thằng bé xuống, hai mắt Dragon vẫn còn nhắm nghiền.
Bác sĩ trực ở đó thở dài khi thấy Dragon, tỏ vẻ biếng nhác đuổi chúng tôi ra phòng chờ rồi bắt tay vào làm phép.
Hừ… làm phép thôi mà, có cần phải đá chúng tôi ra ngoài như thế này không chứ, thật là bất lịch sự a… sợ rằng chúng tôi sẽ nhìn thấy mà học lỏm phép thuật của ông chắc, tôi mà siêng học thì chẳng cần nhờ đến ông đâu đồ kiêu ngạo. Ông nghĩ ông là ai?!!
Phù phù… Yuki à, bình tĩnh một chút… tôi biết là tâm trạng tôi đang rất tệ nên đã trút hết lên ông ta… nhưng cũng là vì ông ta xui xẻo động vào tôi lúc tôi đang tức giận thôi.
Ren nhìn tôi, ánh mắt lại dịu dàng như ban đầu:
– Đưa tay của em cho anh xem.
Tôi vô thức chìa ra theo lời hắn… hừ hừ… tự nhiên ngoan ngoãn như mèo con thế này?!!
Giờ tôi mới để ý, trên tay tôi có máu, nhưng tôi lại không thấy đau, có lẽ là máu của Dragon. Ren nhìn nhìn một hồi mới gật đầu yên tâm, hắn quay sang nói với Chito và Ajita:
– Hai người ngồi đây chờ đón Dragon, tôi đi rửa tay giúp Yuki.
– Ơ… em tự đi được rồi. – tôi nói rồi lật đật đứng dậy, không ngờ tay bị kéo lại, vừa lùi người ra sau thì hắn đã đứng lên, xoa xoa đầu tôi.
– Để em tự đi em sẽ lại táy máy lung tung. Không có chuyện đó đâu.
Gì chứ… vậy là đang gián tiếp nói tôi quậy phá à?
Hắn kéo tôi đi thẳng vào… nhà vệ sinh nữ.
Ặc…
– R… Ren à… a… anh đang… – giọng tôi run run, người tôi cũng run đến cực đại.
– Giúp em rửa tay. – hắn nói với vẻ mặt vô cảm. Đẩy tôi đứng sát bồn rửa. Một số cô đang rửa mặt ở đó chỉ biết nhìn chúng tôi chằm chằm với ánh mắt kì lạ, rồi khi tia mắt đến khuôn mặt điển trai của Ren thì ánh mắt kì lạ trở thành một trái tim to tướng. Cuối cùng là họ thẹn thùng xấu hổ mặt đỏ tận mang tai bỏ chạy ra ngoài.
– Ren à… – anh không cần phải bá đạo đến như vậy đâu.
– Chuyện gì? – hắn ôn tồn hỏi. Hắn đứng sau lưng tôi, vòng tay qua kéo bàn tay tôi xuống vòi nước đang tuôn xối xả… cái thể loại tư thế quắn quéo gì đây?
Hơi thở Ren phả đều đều bên tai tôi thật đầy quyến rũ… cứ mãi thân mật thế này mà tôi vẫn chưa thể quen được, mỗi lần như thế cứ có cảm giác như đây chỉ là lần đầu tiên… vẫn cứ mới mẻ và đầy ngượng ngùng như vậy. Cơ mà vấn đề không phải ở chỗ đó…
Rửa tay cũng cần đến hắn, không phải Ren đang dần xem tôi là con nít, cảm thấy việc ở bên cạnh tôi cũng tương tự việc trông trẻ đấy chứ?
Hắn rửa bằng nước xong, còn mạnh mẽ xịt ra tay một