à chuyện cỏn con như học thuộc bảng cửu chương.
Ren lúc này lại hỏi:
– Người ta thường nói, con gái giống bố. Tại sao em lại khác biệt đến vậy. Mẹ cũng không giống, đến bố cũng…
– Anh!
– Em ngốc đến vậy mà… không lẽ… em không phải con của hai người họ ư? – hắn mặc kệ cái lườm của tôi, mặt dầy cười khẩy tiếp tục trêu ghẹo.
Tôi chả thèm quan tâm hắn nữa, tiếp tục đọc.
Bố tôi… Sasuki ôm bà trong vòng tay, nhanh chóng trị thương cho Miki. Khi mẹ tôi ngước nhìn cảm tạ Sasuki, ông đã bị đôi mắt đẹp đến lung linh của mẹ tôi cướp đi mất trái tim.
Đó là lần đầu tiên bố mẹ tôi gặp nhau, hai người cùng dành cho đối phương một cảm xúc lạ lẫm, như ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong trái tim họ, chực bùng phát.
Mẹ tôi không hề biết đến ông, sau khi về đến nhà liền tơ tưởng đến người đàn ông kia, tìm mọi cách gặp lại ông, vò đầu bức tóc mãi cũng chẳng ra, bà đành uể oải đi học… thật không ngờ lại gặp phải người mà mình muốn gặp.
Ba tôi trong bộ quần áo chỉnh tề vô cùng lịch lãm, khiến đôi mắt xanh da trời xinh đẹp của bà gần như bị hút vào. Trong khi ông chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên khi gặp lại bà ở đây.
Chỉ là… lúc này hai người mới nhận ra… một người là WW, một người lại là DW…
Mỗi khi tình cờ nhìn thấy nhau trong khuôn viên trường, một cảm giác vừa ngọt ngào vừa cay đắng dâng lên, chặn ngang miệng, khiến cả hai không thể cất đến một lời chào nhau. Tuy nhiên, sau đó, ba tôi lại tỏ tình với bà, cả hai người hy vọng sẽ có một mối tình bí mật lặng lẽ…
Sau đó, hai người bắt đầu hẹn hò…
Sau đó… tôi ra đời, quá trình sau đó chỉ đơn giản là thuật lại những việc trước kia Ajita đã từng kể cho tôi nghe, chính xác đến từng chi tiết một.
Giấc mơ đêm đó của tôi… thật sự rất đẹp.
…
Sáng hôm sau, tôi thức dậy thì phát hiện cạnh giường không có hơi ấm của ai kia, một cảm giác trống trải ùa đến. Nắng từ bên ngoài rọi vào, xuyên qua tấm màn dày có vài phần gay gắt, hình như mặt trời đã lên cao. Liếc nhìn đồng hồ… ôi!! Mười một giờ trưa?!
Tôi ngủ say đến thế nào chứ?
Tôi lập tức ngồi bật dậy, vội xỏ dép lê, chạy vội vào nhà vệ sinh. Chuẩn bị xong xuôi đâu đó, tôi mới chạy ra khỏi phòng, nhưng khi bàn tay tôi đặt lên tay cầm, tờ tư liệu hôm qua đặt trên bàn sượt vào tầm mắt, tôi giật mình quay sang, nó khang khác hôm qua thì phải.
Tôi hạ tay, khó hiểu cầm sấp tư liệu lên xem. Những vệt bút đỏ chi chít chằng chịt nào khoanh tròn, nào tô đen, nào gạch chân, ghi chú vô cùng chi tiết kĩ càng…
Đây rõ ràng là chữ viết của Ren… đừng nói với tôi cả đêm qua hắn đã ngồi ghi chú lại từng này thứ? Mắt tôi cay xè, môi mấp mấy run rẩy, tôi liền vứt tờ giấy lên bàn chạy ra ngoài. Bắt gặp một cô hầu, tôi liền hỏi:
– Ren đâu?
– Cậu chủ đang ở thư viện đọc sách. – cô ta khép nép đáp lời.
– Cảm ơn cô… – tôi chạy đi một mạch, rồi lại quay đầu, níu tay cô hầu, xấu hổ hỏi – Xin lỗi… cô làm ơn đưa tôi đến đó có… được không?
…
Thư viện nhà hắn cơ man là sách, sắp xếp theo cả bảng chữ cái, từng kí tự là vài kệ cao thật cao. Tôi như lạc trong đống sách chất như núi kia.
Trang trí ở đây rất đẹp, vừa cổ kính vừa uy nghi, giống như phòng làm việc của vua chúa thời xưa.
Chỉ là… trời thần! Không lẽ trong truyện này chỉ có nhà của tôi là bình thường, suy nghĩ của tôi là bình thường thôi sao?! Tại sao nhà nào nhà nấy cũng có thư viện hết vậy?! Ôi… đầu tôi! Thật là choáng váng, liệu có phải xây thư viện riêng trong nhà, là mốt mới hiện nay…
Tôi bất giác thở dài, đi vòng quanh tìm hắn, đồng thời lên tiếng gọi:
– Ren! Anh ở đâu vậy?
Đáp lại tôi chỉ có những tiếng vang.
Gọi tên hắn mãi một lúc sau, tôi mới nghe tiếng cọt kẹt, giống như tiếng những dây leo thít chặt. Đi theo tiếng động kì lạ đó, tôi phát hiện, phía trong góc thư viện có một bức tường gỗ lớn, trên đó không có trang trí bất cứ thứ gì. Bên cạnh có một cái nút bấm, tôi liền nổi máu tò mò, đưa tay lên, chưa kịp chạm nó thì bức tường đã tách ra.
Tôi chớp chớp mắt nhìn, cánh cửa từ từ chạy ra, như đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi. Khuôn mặt tuấn tú của Ren từ từ hiện ra, tôi liền bon chen đưa mắt vào trong… oách! Lại một lô những kệ sách nữa…
Hắn vừa trông thấy tôi, khuôn mặt lạnh lùng vài giây trước nhanh chóng biến mất, đuôi mắt hắn lấp lánh ý cười.
Trên tay hắn cầm theo một sấp giấy khác. Ren hỏi tôi, chất giọng dịu dàng ấm áp:
– Em tìm anh à?
– Ừm. Anh… làm gì ở đây vậy?
Ren bước ra khỏi gian phòng kia, hắn ôm vai tôi đi ra ngoài, đúng hơn là ra dãy bàn ghế dài thườn thượt bên kia phòng, hắn chậm rãi giải thích:
– Anh đang thử tìm tư liệu cụ thể hơn về gia tộc của mẹ em, với lại… tìm hiểu chút chút về những đứa con của DW và WW.
Tôi lặng câm không nói. Cả đêm hôm qua, hắn chiều theo ý tôi, chạy đến tổ chức G, tấn công người ta cả tối ở đó, khuya hôm qua, lại còn thức trễ ghi chú tư liệu, mệt mỏi như vậy mà sáng còn thức dậy sớm đi tìm hiểu giúp tôi… Tất cả những việc hắn làm là vì tôi, hơn nữa tối hôm qua còn đỡ giúp tôi một đòn mà chẳng tí than phiền…
Một chuỗi cảm xúc ngọt ngào dào dạt xâm chiếm trái tim tôi… Có cảm giác như mình đang ngậm trong miệng một viên kẹo hết sức
