nổi da gà. Tôi vòng tay sang ôm cánh tay hắn. Ren đưa hết va li sang tay còn lại rồi chầm chậm vừa rảo bước đi vừa xoa đầu tôi.
Thì ra giấc mơ đó là có thật.
Khu nghĩ dưỡng chúng tôi ở thật ra cũng chẳng có gì khác biệt so với mấy khách sạn năm sao ở lục địa phía đông. Tôi tự khi nào từ một con bé ngày nào cũng phải chịu đói chịu rét trở thành ‘tiểu thư thứ thiệt’ như thế này, đến những chỗ sang trong thế này mà tôi không còn thấy lạ lẫm nữa.
Chito và Ajita một phòng, còn lại ba chúng tôi một phòng.
Nói là một phòng cho gọn chứ thật chất ra một phòng ở đây chính là một căn nhà sàn to gấp năm lần cái lớp học của tôi. Sau sảnh chính, có một hành lang với bức tường trong vắt dẫn qua một cây cầu treo, đưa chúng tôi vào một khoảng sân rất lớn, trồng vô số cây cảnh được cắt tỉa vô cùng cầu kì, còn có một cái hồ bơi thật lớn ở giữa sân. Những căn ‘phòng’ xếp cạnh nhau một cách ngẫu nhiên nhưng không phải khít nhau đến gò bó, mà có một khoảng cách thật phù hợp. Nhìn tổng thể nơi đây giống như một ngôi làng thời xưa.
Lấy chìa khóa mở phòng, chúng tôi vào trong. Mùi hoa hồng từ bên trong nhanh chóng xộc vào cánh mũi tôi, khiến tôi có chút không thích nghi được hơi choáng váng. Trong căn nhà ấy vô cùng đầy đủ tiện nghi, bếp, phòng khách, hai phòng ngủ, nhà vệ sinh,…
Dragon leo luôn lên ghế sô pha nằm, còn dặn dò tôi:
– Tôi mệt quá nên ngủ đây, khi nào mọi người đi ăn chiều thì báo tôi một tiếng.
– Được rồi. Cậu cứ nghỉ ngơi đi. – gật đầu nói với thằng bé xong tôi quay sang nói nhỏ với Ren – Dragon ấy, cơ thể con nít nhưng thì ra là bị lão hóa hết rồi, cứ như người già vậy.
– Này. Tôi bị lão hóa như tai thì chưa đâu. Đừng có nói xấu tôi trước mặt tôi như vậy. – thằng nhóc lèm bèm, chất giọng ngang phè phè, có lẽ thằng bé đã quá mệt để cãi cọ với tôi.
– Ừ. Ừ. Tôi xin lỗi. Haha… Ren, tụi mình ra ngoài chơi một chút đi.
Ren chẳng nói chẳng rằng, chỉ khoác vai tôi cười nhạt đi thẳng ra khỏi phòng, tiện tay đem theo chìa khóa nhốt luôn thằng bé tội nghiệp bên trong.
– Tôi không rảnh mà đi gọi cậu. – hắn nói lí nhí, nhưng cố tình tăng âm lượng vừa đủ cho tôi nghe thấy.
– Này anh… anh thật là… lưu manh. – tôi chỉ có thể lẩm bẩm trong miệng như vậy. Ren là tên vô sỉ nhất từ rước đến nay tôi từng gặp… thật là đáng sợ. May mắn cho tôi là hắn thích tôi… chứ tôi mà lỡ động chạm gì Ren chắc cả đời phát khổ với hắn.
– Anh chỉ lưu manh vì em. – hắn nhún vai đầy ngạo nghễ – Chúng ta đi đâu đây?
– Ừm… đi đâu bây giờ nhỉ? Lần trước anh đến đây rồi, có nơi nào muốn em nhìn thấy hay không?
Ren ngẫm nghĩ một hồi mới mỉm cười:
– Tất nhiên là có. Chúng ta đi thôi, sắp đến giờ rồi.
Tất nhiên là tôi rất tò mò muốn hỏi hắn đến giờ gì, nhưng có ngạc nhiên mới thấy thích thú.
Hắn đưa tôi đến một công viên khác, nơi đây cũng có vòi phun nước, nhưng ở bên dưới những vòi nước còn có đèn. Đèn rọi khắp nơi, màu sắc lấp lánh. Ánh sáng đủ màu sắc chiếu lên từng giọt nước khiến chúng càng sinh động như đang nhảy múa.
Tôi mãi nhìn mà không biết hắn đang lẵng lặng ngồi bên cạnh nhìn tôi, nhìn chăm chú đến mức da mặt tôi sắp mòn đến nơi. Trên môi hắn thường trực nụ cười nhếch mép chết người, chỉ là ánh mắt của hắn càng ngày càng dịu dàng, càng ngày càng trìu mến, khiến mọi người đều phải ngắm nhìn với trái tim thổn thức.
Tôi sực nhớ ra, liền quay sang hắn:
– Nhưng mà đến giờ gì cơ?
Ren liếc mắt sang đồng hồ. Hắn chậm rãi bước ra sau lưng tôi, hai tay áp vào thái dương của tôi, khẽ khàng quay đầu tôi nhìn thẳng về phía vòi nước. Tôi hoang mang:
– Có chuyện gì vậy?
– Cứ tập trung quan sát.
– Nhưng mà quan sát cái gì cơ?
– … – hắn im lặng một hồi rồi áp sát tai tôi, khẽ đếm ngược – mười, chín,… một, không.
Hắn vừa dứt lời, nước phun lên cao vút khiến ánh sáng càng lóe rộng hơn.
Dòng nước bay nhảy theo một kiểu hoàn toàn mới, khác hoàn toàn với ban nãy…
Tôi sáng mắt ngắm nhìn. Đẹp thật đấy!
– Màn trình diễn chính còn chưa bắt đầu. – hắn thì thầm vào tai tôi, có vẻ rất hài lòng trước biểu hiện của tôi.
Tôi không biết nói gì chỉ im lặng thưởng thức. Ánh sáng khắp nơi, lung linh kì ảo. Hơi nước bốc lên khiến không khí xung quanh đó vài phần mát mẻ hơn.
Khoảng một phút sau, nước hạ xuống dần. Mặt trời chói chang nấp sau làn nước đột ngột hiện ra, mắt thích nghi không kịp nên tôi hơi nheo lại, nhưng hiện tượng trước mắt lại khiến tôi thích thú nhoẻn miệng cười.
– Oa! Cầu vồng.
– Đúng vậy, cầu vồng.
Cầu vồng cong cong đủ màu sắc vô cùng huyền dịu, thu hút ánh nhìn của mọi người ở đấy. Ren đột nhiên chuyển bàn tay từ vai sang eo tôi hơi siết lại, đầu đặt lên vai tôi lại thì thầm:
– Lần trước đến đây, khi trông thấy cảnh tượng này, anh đã rất muốn cùng em ngắm nhìn nó.
– Này. Anh rõ ràng lần đó đến đây để thuyết phục tòa soạn. Tại sao có thời gian đi chơi như vậy hả? Không những một mà cả hai công viên là thế nào? Trong khi em ở nhà rất nhớ anh! – tôi xả tức, bấu nhẹ vào mu bàn tay hắn.
– Phì… vì em nhớ anh nên anh mới muốn xa em lâu một tí. Có người nhớ mình không hạnh phúc hay sao? – hắn cười nhàn nhạt. Cái tên chết giẫm thật l