à… đáng ghét… nhưng mà mãi cũng ghét không được thì bảo tôi phải làm sao?
Một lát sau cầu vồng mới biến mất. Chúng tôi tiếc nuối rời đi.
Trời cũng đã về chiều, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời. Tôi và hắn ngồi trong xích đu ở công viên, nói toẹt ra chính là giành của tụi nhỏ…
Tôi và hắn không ai nói gì, chỉ im lặng ở bên nhau như vậy. Lúc này, dường như không ngôn ngữ nào diễn tả hết được sự bình yên khi tôi ở bên hắn. Cảm giác ấy rất khó tả, nhưng khiến người ta phát điên lên.
Chỉ là… cho đến khi tôi thấy ai đó như bà chị đó… cái bà chị khiến tôi ám ảnh suốt cả một tuổi thơ… cái bà chị… khiến tôi tim đập chân run. Có thể mường tượng rằng, nỗi sợ mà tôi giành cho chị ta, tương đương với nỗi sợ của Chito đối với Kurai. Còn vấn đề chuyện của tôi và chị ta thế nào, hồi sau sẽ rõ.
Tôi tái xanh mặt mày, liền vòi hắn về khách sạn nghỉ ngơi. Ren tất nhiên nhìn thấy thái độ của tôi đã hoàn toàn thay đổi, nhưng chỉ im lặng siết chặt tay tôi chứ không nói gì.
Tôi có thể hiểu rằng, hắn đang chờ tôi kể cho hắn nghe, hoặc là, hắn sẽ chỉ lẳng lặng ở bên cạnh tôi mà che chở bảo bọc, mà ủng hộ tôi hết mình.
Cả bọn ăn chiều xong, trời nhá nhem tối. Chúng tôi kéo nhau đi chợ đêm mua sắm. Ở đây trung tâm sầm uất, người người khắp nơi, vào buổi tối không khí càng huyên náo hơn hết… nhất là những nơi tấp nập như chợ đêm.
Tiếng người rao hàng, tiếng người trao đổi, tiếng đám con nít vui mừng reo vang khi mua được kẹo, hay đơn giản chỉ là tiếng chim mơ hồ vang vọng từ phương xa. Tôi và Chito hai mắt sáng rực nhìn hết một lượt mọi thứ ở đây. Dragon thậm chí còn hào hứng hơn, miệng cười toe toét… hờ hờ… lâu lâu mới thấy thằng bé giống một đứa con nít thật sự. Dragon vừa tỏ ra hưng phấn vừa rụt rè níu lấy tay tôi, miệng thì cười toe toét mà lẩm ba lẩm bẩm:
– Đông người quá! Lần đầu tiên tôi đến một nơi có nhiều sự sống như vậy. Lần đó đi theo mọi người ra khỏi hang động đúng là lựa chọn sáng suốt mà!
Tôi cũng bị hạnh phúc lây. Cảm giác đem lại cho người khác niềm vui thật sự rất tốt. Tâm trạng tôi cũng theo đó mà tốt lên.
Chợ đêm đông vui như lễ hội, người người tấp nập ngược xuôi, đông như trẩy hội. Tiếng reo hò ầm vang, đèm đóm trang hoàng lung linh màu sắc.
Tôi với Chito nhìn thì nhìn quần áo và phụ kiện trang sức thật, nhưng có mua cũng toàn mua thức ăn, những món được gọi là đặc sản ở đây vì đối với chúng tôi mà nói thì ăn uống quan trọng hơn những thứ hào nhoáng bên ngoài rất nhiều.
Ren và Ajita có ngỏ ý là sẽ mua cho chúng tôi thì tôi và cô nàng vẫn nói không.
Chẳng là… sau khi ăn xong… vài ba xiên que, vài ba ly nước, vài ba thố bánh… thì tôi có chút không ổn.
Bụng tôi đau quặn lại.
Tôi nhăn nhó ôm bụng:
– Ừm… mọi người ở đây chờ một chút, em đi tìm nhà vệ sinh. Đột nhiên đau bụng quá… chắc em ăn hơi nhiều.
– Là quá nhiều. – Dragon khoang hai tay trước ngực, trên miệng vẫn ngậm xiên xúc xích nướng.
– Hừ. – tôi chỉ kịp liếc nó một cái rồi xách dép chạy đi mất.
…
Một khoảng thời gian sau đó.
‘Cạch’ _ tôi mở cửa nhà vệ sinh bước ra ngoài với nụ cười tươi tắn như vừa trúng số. Ai đi ngang cũng nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc. Tôi thẹn thùng cúi đầu chạy đi tìm mấy người bọn họ. Đột nhiên, gương mặt quen thuộc kia lại rơi vào tầm mắt tôi.
Bà chị đó… lại nữa! Tại sao tôi lại gặp phải chị ta hoài như vậy?
Chuỗi kí ức đau thương lại ùa về. Từng lời từng chữ chị ta nói, cái cách mà chị ta đối xử với tôi, có chết tôi cũng không thể quên được.
– Yuki! Mau đi phơi cái đống này cho tao.
– Dạ. – tôi lí nhí đáp lời.
– Sao mày còn ngồi đó? Mau đi nhanh lên.
– Em đang chép bài giúp chị mà. Chép xong em sẽ đi phơi.
– ‘Bốp!’ Còn dám cãi lời tao? Mày có mau đi phơi hay không? Hay mày đang trốn việc?! Chép có mỗi mấy trang tập mà rị mọ mãi không xong. Mày đang cố tình chọc điên tao hả?
– E… em đi ngay đây.
– Yuki! Đưa cái đó cho tao.
– Đây ạ.
– ‘Bốp!’ Đồ ngu! Tao bảo là cái kia chứ không phải cái này! Đi lấy cho tao nhanh lên.
– V… vâng.
– Yuki! Mày nói thử xem tao đánh chửi mày như vậy có sai hay không? Mày còn dám đi mách mẹ? Mày muốn tao bị đòn chắc? Con mất dạy! ‘Bốp… bốp…’ – cán chổi liên tiếp đáp lên người tôi. Tôi nằm co ro một góc, toàn thân đầy vết bầm tím, từng thớ da thớ thịt trên người tôi đều đau đớn đến sắp chết đi.
– Em không có mà! Em không có mách! Là hôm trước chị đang đánh em thì mẹ tình cờ trông thấy! Em không có mách mà! Chị tha cho em!!
CHAP 180: BÌNH MINH.
Hình ảnh hiện về giống như một thước phim chiếu chậm trong đầu tôi… chính xác hơn là giống như một cơn ác mộng không dứt. Chỉ cần lơ đãng chạm vào thì chúng sẽ ùa về như cơn lũ, không thể nào kiềm chế được. Tháng ngày đó… là tháng ngày tôi thấy đau khổ nhất, cũng chính là tháng ngày ấm áp nhất thuở ấu thơ của tôi.
Đầu tôi nhói đau, giống như có một chùy lớn nện vào thật mạnh… thật mạnh… liên hồi không dứt. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi vội vã nấp vào bóng cây, nhìn chị ta đi cùng đám bạn lẫn trong dòng người đông đúc.
Quả thật là chị ta rồi…
Sau bao nhiêu thứ chị ta làm với tôi thì bây giờ, chị ta có thể nở nụ cười hạnh phúc đó ư?