tiếng phản đối. Lúc ở sân bay, cậu ấy nói: “Chờ tôi về!”, vậy mà lần này nhận về trong tôi chỉ là sự phũ phàng chát đắng.
Đêm, trong căn nhà gỗ ven mặt biển mênh mông, tôi ngồi bên bệ cửa nhìn ánh đèn chớp tắt của những chiếc thuyền đánh cá. Ngôi nhà gỗ này là em dâu thầy xây, để cho bạn bè thầy hay cô ấy và chồng về có thể ở đây nghỉ. Phòng không lớn lắm, làm bằng gỗ lim, có một cái giường cạnh cửa sổ hướng ra biển và một phòng tắm. Nơi này ít có khách du lịch, nên lúc nào tôi đến đây chơi cũng được thầy và cô ưu đãi cho ở căn phòng đẹp đẽ này, mỗi sáng có thể ngắm mặt trời mọc, chiều có thể ngắm mặt trời lặn. Ngồi bên bệ cửa sổ, cảm giác bình yên đến lạ.
Mọi người tất bật với cuộc sống của mình, mấy đứa nhóc vẫn đang nghịch cát ngoài kia, ánh đèn chiếu rọi sáng cả một khoảng, mặt nước mênh mông, còn lòng tôi đang chìm trong bão dữ.
Không phải tôi đòi hỏi gì cao ở cậu, không phải tôi không biết cậu ấy đối xử với tôi như thế nào. Chỉ vì trong lòng tôi rất sợ. Tôi sợ phải đối diện với sự thật, rằng bấy lâu này tình cảm mà tôi cố chấp giữ ở trong lòng không có ý nghĩa. Sự ràng buộc khiến khoảng cách giữa chúng tôi càng xa. Tôi tự hỏi, liệu mình có làm đúng?
Thầy nói, “Thằng bé không biết nói lời ngon ngọt, chỉ dùng cách riêng của mình để quan tâm con.” Có lẽ thầy nói đúng, nhưng thầy không biết bao năm qua cậu ấy đối với tôi như vậy là vì cái gì đâu.
Cả đêm ngồi đó nhìn ánh đèn chớp tắt. Trăng lặng rồi bầu trời hừng đông sáng lên, một vệt sáng chạy dài đến cuối chân trời… cái gì cũng có kết thúc của nó, tôi chấp nhận hoàn thành phẫu thuật. Sau đó, chúng tôi vẫn sẽ là bạn bè, hai người bạn luôn tồn tại trong đời nhau. Bao nhiêu năm tình cảm cũng sẽ như khối u ấy, cắt đi sẽ không còn đau, không còn lo sợ nữa.
Mặt trời buổi sáng lên cao, nắng vàng chiếu xuống, tôi thiếp đi lúc nào không hay…
Chương 30: Chương 30:
Sóng biển rì rầm vỗ vào chân tôi, mát lạnh. Tôi ngồi nghịch cát, không để tâm đến bộ đồ màu trắng đến giờ bị hòa lẫn cát và nước. Phát đứng sau lưng tôi, vẻ mặt cậu trầm ngâm không nói. Tôi biết cậu ấy đang tức giận.
Từ lúc đến đây cậu ấy không nói một lời nào, tôi cũng mặc kệ.
Phủi phủi cát trên người đứng dậy, gió biển thối vào người bỏng rát. Nhìn lại mới thấy da bị đỏ lên một vùng dưới chân, thì ra là cậu ấy đứng chắn nắng cho tôi nên tay và cổ không cảm thấy gì.
Tôi mỉm cười, thì ra trong tìm thức cậu ấy đã ăn sâu một loại gọi là bảo vệ, cậu ấy sẽ không tự chủ được mà bảo vệ cho tôi, không tự chủ được quan tâm đến tôi. Đó chỉ là một thói quen hình thành sau bao tháng năm tôi bám víu sau lưng cậu.
Tôi đứng dậy, cát duới chân vì sóng dạt lúng xuống làm tôi lảo đảo. Phát chụp được tay tôi giúp tôi đứng vững.
“Sao một mình chạy tới đây, có biết ở nhà ai cũnglo lắng hay không hả?”
“Không có việc gì thì tìm tôi làm gì? Không phải phẫu thuật là xong sao? Không phải cứ bỏ hết tất cả là yên sao? Không phải xong rồi cậu muốn làm gì thì làm sao?” Tôi vênh mặt với cậu ấy.
“Cậu không làm người ta bớt lo được hả? Nói gì lung tung vậy?”
“Tôi không cần cậu quan tâm, đi đi, tôi không cần, không cần. Sự thương hại của cậu vĩnh viễn tôi không cần, cậu nghe rõ chưa? Đi đi!” Tôi hét lên. Đôi chân bỏng rát vì nước biển dập vào mà tê dại. Đau lắm, nhưng cảm giác từ trái tim đâm vào lại sâu hơn, đau hơn.
Không phải phẫu thuật xong rồi là xong sao, cậu ấy muốn gì nữa. Tôi giằng tay cậu ấy ra, chạy về phía biển. Từng đợt sóng cuộn vào lòng, đập vào trái tim như cảm giác của tôi hiện giờ. Cậu ấy đuổi theo, kéo tôi lại, vì quá dùng sức mà hai đứa đều ngã nhào ra nước. Tôi ho sặc sụa, cậu ấy kéo tôi dậy ôm tôi đi về phía nhà gỗ.
Đặt tôi vào phòng tắm, mở vòi nước nóng cho tôi rồi nói: “Tự mình tắm đi.”
Tôi ngồi im không nhúc nhích, để từng dòng nước trên vòi sen chảy ướt đầu, ướt đôi mắt đang nhập nhèm nước mắt mặn chát. Mặc kệ sự giận dữ của cậu ấy, tôi không nghe theo, cũng đâu phải cậu ấy chưa quen với tính nết tôi. Việc gì phải tỏ ra như thế? Tôi nguyện tỏ ra đáng ghét nếu điều đó khiến cậu sống thật với lòng mình.
Cậu ấy gằn từng chữ: “Nếu không muốn để tôi tắm cho cậu.”
Nói rồi kéo tôi lại tự tay cởi đồ ra, tôi vẫn không phản ứng, nhìn trân trân vào cậu như một người xa lạ. Như một phản xạ tự nhiên, cậu ấy lấy tay che mắt tôi lại: “Đừng nhìn tôi như vậy…” Nói rồi xoay người tôi ra sau lưng, lưng tôi dựa hẳn vào người cậu, cậu ấy từng chút một cậu ấy gội đầu cho tôi. Từng ngón tay nhẹ nhàng luồn vào tóc, mùi dầu gội thoang thoảng, tôi bình yên nhắm mắt lại.
Gội đầu xong cậu ấy xoay người tôi lại, thoa sữa tắm rồi dùng nước nóng tắm qua cho tôi. Những đầu ngón tay cậu chạm vào lớp da mỏng trên người tôi, run run. Cuối cùng cậu quấn một lớp khăn tắm lau người cho tôi, đặt tôi trên giường rồi bước vào phòng tắm thay bộ đồ đã ướt bằng bộ đồ đá banh của thầy để trong tủ, vì trước đây tôi và Phát có đến nên đồ thầy chuẩn bị vẫn còn nguyên ở đó, cũng đến lúc cần dùng rồi. Cậu ấy sấy tóc cho tôi, tôi vẫn không nói gì.
Có lẽ tôi rất ngu ngốc. Rất ngu ngốc khi dùng cách này khiêu khích tình cảm của cậu.