Satan dịu dàng, nhặt được cô vợ nhỏ

Satan dịu dàng, nhặt được cô vợ nhỏ

Tác giả: D Điều Lệ Táp

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329705

Bình chọn: 7.00/10/970 lượt.

bệnh viện? – Mạc Duy Dương đốt một điếu thuốc, dựa lưng vào vách tường hỏi, trên người lại không có chìa khóa nhà cô, cô không về, cũng có nghĩa anh vào không được cửa.

– À. . . . . . ở bệnh viện, anh thì sao?

– Chính là đang ở ngoài cửa nhà em, chừng nào thì em về? – Anh đạp tắt tàn thuốc dưới chân hỏi.

– Ặc, em lập tức về! – Anh lại có thể đi về, cũng không biết đợi cô, Diệc Tâm Đồng nói thầm nho nhỏ vài câu trong lòng.

CHƯƠNG 112: TRÒ CHUYỆN VÀI CÂU

Lịch post sẽ là 2 ngày 1 chương :) Không làm bộ này thấy ngứa tay :)

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Diệc Tâm Đồng vội vàng chạy về nhà, ra khỏi thang máy, thấy người đàn ông kia đang ngồi xổm ở cửa nhà, tàn thuốc đầy đất.

Cô chống gậy đứng bên chân anh, kêu lên:

– Mạc thiếu gia, anh có bệnh dạ dày nên hít ít khói đi!

Mạc Duy Dương ngẩng đầu nhìn cô, sau đó đứng dậy vỗ vỗ bụi bặm sau mông, nhìn cô không chớp mắt:

– Sao giờ mới về?

– Không phải chân bất tiện sao? – Cô chu chu miệng, có phần không vui chỉ chỉ chân mình.

Anh bước lên giữ chặt lấy eo của cô, tìm chìa khóa trong túi cô, sau đó trực tiếp mở cửa, kéo cô đi vào.

– Bỏ gậy đi! – Đột nhiên anh ôm cô đến trên ghế sa lon.

– Tại sao? Không phải chân còn có hơi đau sao? – Cô bĩu môi, không cam chịu nói.

– Bộ dạng em thế này, cả đời cũng không thể thoát khỏi chống gậy mất! – Anh trực tiếp đoạt lấy gậy trên tay cô, sau đó ném xuống đất.

– Anh. . . . . .

– Bây giờ thử không cần gậy đi lại xem! – Anh ôm cô xuống đất, sau đó nắm tay cô nhìn cô.

Cô cúi đầu nhìn chân, sau đó chậm chạp chuyển động chân bị thương, hình như cũng không phải là quá đau! Cô lại thử đi vài bước, dường như cảm giác đau đớn chẳng ghế gớm lắm.

Anh nhếch môi cười nói:

– Xem đi! Em đúng là quá lệ thuộc vào gậy! Từ ngày mai trở đi, không dùng gậy nữa!

– Vâng!

– Anh và Tuyết Nhi sắp ly hôn rồi! – Anh nắm tay cô đột nhiên nói.

– Cái gì? – Cô bất ngờ ngẩng đầu, trong mắt có mê muội.

– Anh và cô ấy sắp ly hôn rồi! – Anh đưa tay ôm lấy eo của cô, hôn một cái xuống trán của cô.

– Nhưng. . . . . . bác trai bọn họ cũng đồng ý? – Cô thật sự rất khiếp sợ.

– Bọn họ không thể không đồng ý. – Môi của anh chuyển qua tai của cô, hôn xuống.

– Mạc thiếu gia, trước hết anh không nên như vậy, em vẫn không hiểu vì cái gì hai người muốn ly hôn, chẳng lẽ không phải anh sợ mất đi núi dựa lớn nhà Mộ Dung? – Cô đưa tay đẩy anh ra, vẻ mặt nghiêm túc nói.

– Hiện nay tập đoàn Diệu Hằng cho dù không có ủng hộ của nhà Mộ Dung, vẫn có thể trở thành công ty lớn nhất thành phố J. – Anh rất có lòng tin đối với tập đoàn Diệu Hằng, hơn nữa bây giờ anh đã không còn là chủ tịch tập đoàn Diệu Hằng, vinh nhục của tập đoàn Diệu Hằng đã không liên quan tới anh nữa rồi.

– Ưm! – Rốt cuộc cô đã hiểu – Anh đã ly hôn với Mộ Dung Tuyết, cũng nên trở về nhà họ Mạc chứ?

– Không! Trước mắt anh không muốn trở về nhà họ Mạc, anh muốn ở cùng với em! – Giọng anh hết sức kiên định nói.

Trong lòng Diệc Tâm Đồng ấm áp, đưa tay ôm lấy hông anh, cười nói:

– Mạc thiếu gia, có những lời này của anh em đã rất thỏa mãn rồi, nhưng nhà họ Mạc trước sau mới phải là nhà anh, anh không thể không trở về mới đúng!

– Em hi vọng anh trở về thật sao? Muốn anh trở về cũng được, anh có một điều kiện! – Anh ngắt mũi cô, cười tà nịnh một tiếng.

– Điều kiện gì?

– Kết hôn với anh, chúng ta cùng nhau trở về nhà họ Mạc gia!

– Chuyện này. . . . . . làm sao có thể? Không được! – Cô không được cha mẹ anh thích lắm, hơn nữa anh còn chưa ly hôn với Mộ Dung Tuyết, sao có cô thể kết hôn với anh gấp như vậy.

– Là kết hôn với anh không được, hay là chúng ta cùng nhau trở về nhà họ Mạc không được? – Anh giữ chặt cằm của cô, trong mắt bùng cháy lên ngọn lửa thiêu đốt.

– Đều không được, Mạc thiếu gia anh tỉnh táo suy nghĩ trước một chút! Bác trai và bác gái không thích em! Chúng ta cần phải thời gian không phải sao? – Cô gạt tay anh, buồn bã nói.

– Những thứ này đều giao cho anh! – Ánh mắt anh sa sầm, trong lòng đã có tính toán.

******

Diệc Tâm Đồng đẩy cửa phòng tắm ra, đứng trước gương nặn kem đánh răng, đang chuẩn bị bỏ vào trong miệng, cửa phòng tắm đột nhiên nhiều hơn một bóng người. Bóng người đi về phía cô, đưa tay lấy kem đánh răng trên tay cô nhét trong miệng mình, phát âm không rõ kêu lên:

– Nước!

Diệc Tâm Đồng còn có phần không phản ứng kịp, đưa cốc nước tiến tới bên miệng của anh, anh uống một hớp nước, phun bọt trong miệng ra, nhéo nhéo mặt cô, ra vẻ mà cười nói:

– Không tệ!

– Đây là. . . . . . bàn chãi đánh răng của em! – Trong lòng cô có hơi rợn cả tóc gáy. Sao anh có thể xài chung một cái bàn chãi đánh răng với cô, quá mất vệ sinh!

– Chúng ta hôn môi cũng không dưới vài chục lần, lấy lại cái để ý này cho anh! Đánh răng nhanh lên một chút! – Anh gõ đầu cô một cái, sau đó thân thể cao lớn lại chen vào phòng tắm nhỏ hẹp, bắt đầu cởi quần áo.

Cô kỳ cục xoay người, đặt bàn chãi đánh răng dưới vòi nước rửa nhiều lần, mới nặn kem đánh răng lần nữa.

– Mạc thiếu gia, hôm nay anh muốn đi đâu?

– Ra bên ngoài tìm việc làm! – Anh bắt đầu cởi quần dài, cô bỗng nhiên xoay người, vừa lúc nhìn thấ


XtGem Forum catalog