Teya Salat
Thất Tinh Long Vương

Thất Tinh Long Vương

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326454

Bình chọn: 8.00/10/645 lượt.

một cái, khéo léo cầm bình trà lên, rót cho Tiêu Tuấn một ly trà.

Trên nước trà có một cánh trà nổi lều bều, y lại dùng kềm kẹp vào một cái, khéo léo nhặt nó lên.

Y dùng “bàn tay” đó làm công chuyện, động tác khéo léo, nhất định không phải là ai ai cũng tưởng tượng nổi.

– Những chuyện người khác dùng tay không thể nào làm được, bàn tay này cũng có thể làm được.

Người mang mặt nạ bạc lại phân phó:

– Không chừng Tiêu đường chủ còn chưa tin, sao ngươi không làm cho ông ta xem?

Cái kềm sắt cách lên một tiếng, cái quai bình trà bằng đồng lập tức bị kẹp đứt, làm như kéo cắt vào vải dễ dàng như vậy.

Lửa trong lò còn chưa tắt, người mặc áo xám tro đưa cái kềm sắt lại, cầm cục than đang rực lửa nóng hổi lên.

Người mang mặt nạ bạc hỏi Tiêu Tuấn:

– Người khác dùng tay làm được những chuyện này không?

Tiêu Tuấn câm miệng lại.

Giong nói của người mang mặt nạ bạc vang lên đầy kiêu ngạo:

– Bàn tay này không những làm được những chuyện đó, nó còn có thể kẹp vỡ ngay lập tức xương cốt người ta, kẹp cứng lưỡi đao của người ta, mở khóa cửa phòng, cắt đứt xích sắt, nếu muốn treo người lên rường nhà, cung có thể treo lâu hơn bất kỳ ai khác, bởi vì bàn tay này không biết mỏi, cũng không bị đứt đi.

Tiêu Tuấn không thể không thừa nhận được, những chuyện này quả thật không phải là những chuyện bàn tay bình thường của con người có thể làm được.

– Nếu có người nào muốn dùng tiểu cầm nã thủ bắt lấy mạch môn của bàn tay này, thì y sẽ phạm phải lỗi lầm trí mạng vô cùng, bởi vì bàn tay này không có huyết mạch, huyệt đạo.

Người mang mặt nạ bạc nói:

– Nếu ngươi cũng có một bàn tay như vậy, ngươi dùng nó để cầm kiếm, nhất định cũng sẽ không có ai đoạt nổi thanh kiếm trong tay ngươi.

Y lại hỏi Tiêu Tuấn:

– Ngươi có muốn có một bàn tay như vậy không?

Tiêu Tuấn vẫn còn câm miệng lại, có điều, y đã không thể không thừa nhận được, lòng y đang bị xao động.

Người mang mặt nạ bạc chắc chắn đã nhìn ra được điểm đó:

– Tuy ngươi không biết ta là ai, nhưng ta thì biết vô cùng rõ ràng về con người ngươi.

– Sao?

– Ngươi là một đứa trẻ mồ côi, còn chưa tới sáu tuổi, mẹ của ngươi đã qua đời.

Người mang mặt nạ bạc nói:

– Ngươi mãi đến giờ vần chưa thấy mặt phụ thân, ngay cả một lần cũng chưa.

Trái tim của Tiêu Tuấn đang nhói lên, làm như có người đang dùng cây kim đâm vào vậy.

Đây là bí mật y ẩn tàng trong tận đáy lòng mình, không ngờ hiện tại, lại bị một người không quen không biết vạch trần ra.

Người mang mặt nạ bạc lại nói:

– Từ nhỏ, ngươi đã được tiền nhiệm bang chủ của Cái Bang bây giờ đã qua đời rồi là Đại Bi tiên sinh nuôi dưỡng, có điều, ngay cả ông ta cũng không đem thân thế của ngươi nói ra cho ngươi biết.

Gương mặt của Tiêu Tuấn biến hẳn đi, từ trắng bệch chuyển qua một lớp hồng nhạt:

– Sao ngươi biết được những chuyện đó?

– Ta biết, dĩ nhiên ta biết.

Giọng nói của người mang mặt nạ bạc bỗng biến ra kỳ quái:

– Ta còn biết người ngươi hận nhất không phải là ta, mà là Lý Tiếu.

– Lý Tiếu?

– Tam Tiếu Kinh Hồn Lý Tướng Quân, Lý Tiếu.

Không ai biết được tên họ thật của Đại Tiếu tướng quân, ngay cả Tiêu Tuấn cũng là lần đầu tiên nghe đến.

– Ta biết người ngươi hận nhất là hắn.

Người mang mặt nạ bạc nói:

– Bởi vì, tuy Đại Bi tiên sinh chưa hề đề cập qua thân thế của ngươi, có điều chỉ cần nghe người khác đề cập đến Đại Tiếu tướng quân, là ông ta sẽ nổi cơn tức giận lên.

Đấy là sự thật.

– Đại Bi tiên sinh chắc chắn là thống hận cái vị Đại Tiếu tướng quân này vô cùng, ngươi cũng vậy.

Người mang mặt nạ bạc nói:

– Bởi vì ta biết, nhất định Đại Bi tiên sinh có nói cho ngươi biết, cha mẹ của ngươi đều chết dưới tay hắn, chết vô cùng thảm thương.

– Sao ngươi biết?

– Ta biết, dĩ nhiên ta biết.

Giọng nói của người mang mặt nạ bạc lại càng thêm kỳ quái:

– Có rất nhiều chuyện người khác không biết, nhưng ta đều biết cả, có điều ta cũng có những lúc làm chuyện sai lầm.

Y thở ra một hơi thật dài, trong tiếng than hình như đượm đầy vẻ hối hận:

– Ta thật tình không nên chém đi cánh tay của ngươi.

Người mang mặt nạ bạc nói:

– Ta làm vậy, chỉ vì ta xem ngươi thành ra một người khác.

Y không để Tiêu Tuấn mở miệng:

– Hiện tại, ta đã biết mình sai lầm quá, vì vậy không những ta sẽ bồi thường cho ngươi, trả lại cho ngươi một bàn tay, mà còn cho ngươi một cơ hội nữa.

– Cơ hội gì?

– Cơ hội phục thù.

Người mang mặt nạ bạc nói:

– Ta có thể cho ngươi cơ hội chính tay mình giết chết Lý Tiếu.

Y nói rất chắc ăn, rất khẳng định:

– Không những vậy, ta còn có thể bảo đảm nhất định ngươi sẽ giết được hắn.

Tiêu Tuấn lại câm miệng, nhưng y không còn cách nào bảo trì được trấn định và bình tĩnh y đã có trước giờ.

Y đứng dậy, rồi lại ngồi xuống, ngồi xuống rồi lại đứng dậy, sau đó bèn đi qua đi lại trong khoang thuyền trải đầy thảm Ba Tư mềm mại.

Y không muốn nhận lấy ân huệ của người mang mặt nạ bạc này, có điều y cũng không muốn bỏ qua cơ hội đó.

Y vĩnh viễn không thể nào quên được, lúc nghĩa phụ mình nhắc đến Lý Tiếu, giọng nói đầy vẻ bi phẫn thù hận và oán độc.

Đối với một người trong giang hồ mà nói, cái thứ thù hận không