XtGem Forum catalog
Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Tác giả: Kobayashi Ayako

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3226834

Bình chọn: 10.00/10/2683 lượt.

chẳng biết tại sao mình lại buông dao. Tay cô run run,nhìn chằm chằm vào gương mặt rất đỗi thân quen của Eriol. Tuy chỉ mới biết anh được 1 tuần nhưng tình cảm của cô đối với anh thì rất sâu sắc. Tomoyo thật sự không nỡ xuống tay với anh.

– Tại sao cô không hạ dao xuống?

Tomoyo giật mình. Eriol đang mỉm cười nhìn cô. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy, không có gì thay đổi. Tomoyo sợ hãi đứng lùi lại. Eriol ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt Tomoyo, ánh mắt anh có nét buồn da diết:

– Cô là Tomoyo Daidouji, tôi nói đúng chứ?

Tomoyo cứng cỏi đáp:

– Đúng vậy. Tôi là Daidouji, kẻ mà anh đang truy sát. Anh muốn làm gì tôi nào?

Eriol bước đến, nhặt con dao rơi dưới đất lên, thở dài:

– Tôi đã nói với cô rồi mà. Nếu muốn giết hắn – cái kẻ muốn giết cô đó – thì phải nhắm thẳng vào tim hắn mà đâm. Đâm thẳng xuống, không do dự. Nếu cô do dự thì cô chỉ còn một con đường, đó là chết!

Tomoyo kinh hãi. Không phải chỉ vì giọng nói đe dọa của Eriol mà là nỗ buồn trong giọng ói cua anh. Đó là một sự u buồn đến đau lòng. Tomoyo hỏi:

– Anh biết từ lúc nào? Anh biết tôi là người của gia tộc Daidouji từ khi nào?

– Ngay ngày hôm sau khi tôi được cô cứu sống. Tôi vô tình nhìn thấy gia huy của dòng họ Daidouji trên chiếc vòng cô đeo – Eriol ngồi ngắm nghĩa con dao – và trên cán con dao này cũng có khắc gia huy đó. Tôi nói đúng chứ?

Tomoyo gật đầu:

– Đúng là như thế. Tôi quả thật không ngờ…. Vậy tại sao anh lại không giết tôi ngay. Tôi chẳng phải là người mà anh đang cần tìm giết sao? Còn nếu anh muốn tôi khai ra các người khác đang sống ở đâu thì đừng mong tôi hé miệng.

– Tôi cũng chẳng hi vọng rằng cô sẽ cho tôi biết điều đó. Nếu cần, tôi có thể tự đi tìm, không cần đến cô phải dẫn đường. Nhưng, cô nói đúng, cô chính là người mà tôi đang cần tìm. – Eriol nói, bước lại gần, đưa con dao sát lên mặt Tomoyo. Tomoyo nhìn con dao đưa qua đưa lại trước mặt mình. Lí trí và bản năng sinh tồn muốn cô giật lấy con dao, đâm cho anh ta một nhát. Nhưng con tim cô không cho phép cô làm như vậy. Cô không muốn Eriol chết. Tomoyo lặng lẽ nói:

– Vậy thì sao anh không giết tôi đi?

– Tôi đã nói rồi đó thôi. Tôi không giết cô bởi vì cô là người mà tôi cần tìm. – Eriol mỉm cười, nụ cười chứa đựng sự đau khổ – tôi đã đi tìm em, tìm một người mà tôi thật sự yêu thương, yêu hơn mọi thứ. Một người giúp tôi quên đi tất cả, tiền tài, danh vọng,… quên sự tranh chấp để mà vui sống với cuộc sống hiện tại. VÀ tôi đã tìm ra, tìm thấy trên hòn đảo này. Người đó chính là em, Tomoyo.

Tomoyo kinh ngạc đứng nhìn Eriol. Cô không thể tin vào tai mình. Tiếng gió vẫn rào rào dội ngang, quét qua căn nhà bé nhỏ. Qua ngọn đèn leo lét, Tomoyo nhìn khuôn mặt Eriol. Một cảm giác vừa hạnh phúc, vừa đau đớn lan tỏa trong người cô. Eriol đặt con dao vào tay Tomoyo:

– Hãy cầm lấy, Tomoyo. Em hãy đâm thẳng vào ngực tôi. Bây giờ, nếu tôi sống, tôi sẽ phải sống trong đau khổ. Sống như vậy đến cuối đời. Hãy giết tôi đi. Nếu em có chút cảm tình nào với tôi thì hãy giết tôi đi, Tomoyo. Như thế vừa giúp tôi, vừa trừ họa được cho gia đình và bạn bè của em. Chỉ có lần này thôi, không có lần thứ 3 đâu. Nếu lần naỳ em không làm được, tôi sẽ giết em. Em phải chú ý làm cho tốt.

Đầu óc Tomoyo trở nên trống rỗng? Đâm Eriol? Cô không thể. Làm như thế, cô sẽ rất đau đớn. Tomoyo buông tay. Con dao rơi xuống đất, nảy lên rồi văng vào tường. Eriol nhìn theo con dao, trong khi Tomoyo bật khóc:

– Tại sao? Tại sao lại phải giết mới trả được những mối hận thù chứ? Anh không thể tha thứ cho kẻ thù của mình sao?

– Tôi chẳng thù ai cả – Eriol chậm rãi nói – vì thế tôi cũng chẳng phải tha thứ cho ai. Nhưng nếu tôi sống, em cũng đâu tha thứ cho tôi, em sẽ tránh tôi như tránh dịch hạch. Nhân lúc này đây, khi em còn chưa thù hận tôi, thì em hãy giết tôi đi. Nếu là em, tôi có chết cũng chẳng có gì nuối tiếc. Bởi vì cuối cùng tôi cũng tìm ra được người mà tôi cần tìm, người mà tôi yêu thương.

Tomoyo ngồi im, nhìn chằm chằm vào Eriol. “Người mà tôi yêu thương? Người đó là ai? Tôi tìm thấy chưa?” Câu trả lời là rồi. Người đó chính là người đang đứng trước mặt cô: Eriol Hiragizawa. Chỉ vừa tìm được mà cô phải rời bỏ mãi mãi ư? Cô không muốn. Và người đó cũng không muốn. Nước mắt Tomoyo chảy dài, nhỏ xuống con dao nằm lăn lóc dưới đất. Thế rồi, mọi thứ như tan biến trước mắt cô, chẳng còn lại gì, chỉ còn lại người đang ngồi đây, người đang nói với cô những điều khiến cô đau lòng nhưng cũng rất hạnh phúc. Cô ôm chầm lấy Eriol, khóc nức nở:

– Không. Em không muốn như thế, Eriol. Chúng ta vốn dĩ chẳng biết gì về việc hận thù đời trước, vậy thì đừng vướng vào nó nữa, được không? Em không muốn chúng ta người sống kẻ chết như thế. Nếu chính em giết anh, em sẽ rất đau lòng. Anh muốn em phải sống suốt đời trong đau khổ và dằn vặt sao?

Eriol rất ngạc nhiên, nhưng rồi anh dang tay, ôm lấy Tomoyo. Eriol nhẹ nhàng thủ thỉ bên tai người mà anh yêu hết lòng:

– Được rồi, chúng ta không nói đến chuyện chết chóc này nữa. Chúng ta sẽ sống cùng nhau. Sẽ không có hận thù. Em mang họ gì không quan trọng, anh là người thuộc gi