c xuống bàn mà khóc nức nở.
Cô không phải buồn vì bị Helena chèn ép, chỉ là trong giây phút ấy, trong đầu cô chỉ có hình ảnh của anh. Cô nhớ anh, nhớ rất nhiều. Nếu là ngày xưa, nhìn thấy khuôn mặt cô xị xuống, anh chắc chắn sẽ hỏi cho bằng được, đến khi cô chịu nói thì thôi. Nhưng anh sẽ không trả thù giùm cô, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, sau đó nói cô hãy trút mọi ấm ức vào anh, anh tình nguyện làm bao cát. Trút giận xong rồi thì có thể tựa đầu vào vai anh mà nghỉ ngơi, anh tình nguyện làm chỗ dựa cho cô. Cô chỉ có thể bật cười vì xúc động chứ đâu có thể đánh anh, lấy anh làm vật thế thân.
Kí ức ngọt ngào đẹp đẽ ấy khiến cô không cầm được lòng, rất muốn chạy đến ôm lấy anh. Cô muốn nói với anh rằng, mười năm qua cô đã sống như thế nào, khổ sở, đau đớn luôn bủa vây nhưng cô vẫn kiên cường, là vì anh. Cô muốn kể cho anh nghe về giấc mơ của mình, trong đó anh và cô nắm tay nhau thật hạnh phúc. Cô còn muốn rất nhiều thứ nữa nhưng điều quan trọng là bây giờ, anh không còn là anh của ngày xưa nữa, không còn là chàng trai luôn nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến ấm áp. Anh xa lạ, lạnh lùng nhưng cô vẫn yêu anh, yêu rất nhiều, không giây phút nào là không nhớ đến anh. Trong giấc mơ luôn gọi tên anh, để rồi khi thức dậy lại bật khóc một mình.
Cô thực sự cô đơn và rất cần anh…
Reng… Reng…
Chuông điện thoại đánh thức Hạnh Nguyên, cô vội vàng ngồi dậy, lau nước mắt rồi bấm nút nhận cuộc gọi.
“Tâm Chinh hả?”
[…'>
“Ừ được rồi, tan sở tớ đợi cậu dưới công ty.”
Cất điện thoại đi rồi cô liền thu dọn mọi thứ, hôm nay tâm trạng không tốt, không thể vẽ vời được gì. Đành đợi đến tối về nhà uống café thật đặc rồi thức đêm vẽ vậy. Thang máy dừng lại ở tầng mười, Hạnh Nguyên bước vào sau khi cánh cửa được mở ra, nào ngờ lại chạm mặt người cô vừa mới nghĩ đến. Anh vận một bộ vét màu đen, áo sơ mi kẻ caro trông vừa đẹp trai lại vừa lịch lãm. Trên môi vẫn nở nụ cười nhẹ, đẹp trai đến mức không ai là không ngoái lại nhìn.
Cô vô thức đứng ngẩn ra, quên cả chào lẫn bấm nút thang máy. Mãi đến khi nhớ ra được thì thang máy đã dừng lại ở tầng một, anh không thèm nhìn cô lấy một cái, từ tốn đi ra. Cô lại đứng trơ ra như tượng, nhớ nhung cái nỗi gì chứ, anh vô tình đâu có quan tâm cô là ai. Cô yêu anh, nhớ anh nhưng với anh, cô chẳng là gì cả. Mỉm cười tự trào vì bản thân mình, cô ấn nút để về lại phòng thiết kế, đúng lúc ấy có tiếng của Tiểu My:
“Anita, chờ chút.”
“Em đi đâu thế?”
“Em lên phòng Tài vụ, có hóa đơn cần thanh toán.” Tiểu My cười tười nhìn cô, ánh mắt lấp lánh vẻ hí hửng, như vừa phát hiện ra chuyện gì đó. Chẳng để Hạnh Nguyên phải hỏi, sau đó Tiểu My ngay lập tức khai ra hết. “Chị biết lúc nãy giám đốc xuống dưới gặp ai không? Là một cô gái rất xinh đẹp, thân hình vô cùng quyến rũ nữa nhá.”
“Vậy à!” Cô thờ ơ đáp, ánh mắt cứ dán chặt vào tập tài liệu trên tay.
“Không phải là bạn đâu, vợ chưa cưới của sếp đấy.” Câu nói của Tiểu My như sét đánh giữa trời quang, tập tài liệu trên tay cô rơi xuống nhanh chóng, cả người đờ ra. Thấy cô như vậy Tiểu My lấy làm lạ, lay lay hồi lâu cô mới sực tỉnh, vội vàng cúi xuống nhặt tài liệu.
“Chị sao thế, ốm à? Hay, bất ngờ vì giám đốc đã có vợ rồi.”
“Vớ vẩn.” Hạnh Nguyên vừa phản bác xong thì thang máy dừng lại, Tiểu My bước ra. Trước khi đi không quên quay lại nhìn cô cười rãnh mãnh, cô không nói gì, im lặng đóng lại cánh cửa.
Buổi chiều công việc nhiều nhưng cô chẳng còn tâm trí đâu, cả người như ở trên mây. Cuộc đối thoại với Tiểu My mang đến cho cô cảm giác nặng nề, tim cứ nhói đau liên tục. Lại là do anh, vẫn là vì anh mới khiến cho cô trở nên như thế này. Phải chăng là kiếp trước cô đã đắc đội với ông trời nên kiếp này ông mới cho anh xuống trả thù cô?
Để cô yêu anh, ngày đêm nhớ mong là đủ rồi sao còn làm cho cô đau khổ nữa? Cô đã gây nên tội gì mà phải gánh chịu hậu quả lớn đến như thế? Cô thực sự không chịu đựng được nữa, con tim sắp vỡ nát ra rồi…
…
Vì hôm nay có hẹn với Tâm Chinh nên buổi chiều Hạnh Nguyên không tăng ca. Hết giờ làm cô liền thu dọn đồ đạc, sau khi vào toilet chỉnh chang lại một chút để che đi vẻ tiều tụy liền bước đến thang máy. Cả phòng vẫn là cô về muộn nhất, một mình trong không gian này, cô đơn lặng lẽ.
Thang máy dừng lại, cô không chần chừ bước vào. Vì cúi gằm mặt xuống nên cô chỉ biết là trong thang máy có hai người đã đứng sẵn ở đó chứ không biết họ là ai. Bốn con mắt cùng nhìn chằm chằm vào Hạnh Nguyên, dù không để tâm thì cô vẫn có thể cảm nhận được. Ngẩng mặt lên, mọi giác quan trong cơ thể như đông cứng.
Buổi chiều đã gặp rồi, bây giờ lại tiếp tục. Sao lúc nào cũng để anh bắt gặp vẻ thất thần của cô vậy?
Hạnh Nguyên nhìn chằm chằm vào Minh Hải, anh cũng đang nhìn cô. Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, trong cô dấy lên một nỗi niềm khó tả. Nhưng rồi cô nhanh chóng thức tỉnh, thu ánh mắt về, gật đầu thật nhẹ như một câu chào. Cô đứng sát ra một góc, môi mím chặt, cố kìm chế cảm xúc đang dâng tràn mạnh mẽ. Không thể yếu đuối mãi được, cô phải kiên cường như mười năm qua. Dù bây giờ kiên cường cũng chẳng phải để gặp lại anh thì vẫn cần