ập đoàn S danh giá mà lại không bằng một cô gái mồ côi? Cho dù Lý Hạnh Nguyên có là nhà thiết kế tài năng đi chăng nữa thì cô cũng là giảng viên học viện âm nhạc danh tiếng tại Mĩ đó thôi, đã được đi biểu diễn rất nhiều nơi trên thế giới. Nhìn đi nhìn lại, cô không hề thua kém cô ta ở điểm nào, nhưng cái quan trọng nhất thì cô lại không có được, đó chính là trái tim của Minh Hải. Và để giải quyết chuyện này, có lẽ không thể làm người tốt được nữa rồi.
Buổi tối hôm đó Minh Hải ngồi một mình trong phòng làm việc cho đến khuya. Mọi việc đã giải quyết xong từ sớm nhưng anh không hề muốn đi ngủ. Pha cho mình một ly cà phê đen, trong khoảnh khắc ánh đèn từ từ tối dần, bóng dáng cô như hiện ra ngay trước mắt. Quả thật những ngày qua anh nhớ cô vô cùng, mỗi lúc nhìn thấy chỉ muốn kéo cô vào lòng mặc kệ ánh nhìn của mọi người. Công việc dù bận rộn nhưng không phải là không thể dành ra chút thời gian rảnh rỗi để ở bên cô. Chỉ là, anh chờ đợi lâu như vậy rồi mà người con gái ấy vẫn không đến tìm anh. Cô thực sự đang muốn thử thách sự kiên nhẫn của anh thì phải? Được rồi, nếu đã như vậy thì anh sẽ chơi với cô đến cùng, để xem ai sẽ là người phải đầu hàng trước.
Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng, theo thói quen Hạnh Nguyên đến Sun thật sớm. Cô ngồi ở chỗ quen thuộc và gọi cho mình ly nước ép bưởi. Kí ức chợt ùa về khi chiếc chuông gió treo trên cánh cửa kêu “leng keng”, ngày ấy cô và anh đã ngồi đối diện nhau ngay tại chỗ này. Cô vẫn còn nhớ như in cảm giác sợ sệt của mình nhưng chính nhờ sự quan tâm của anh đã giúp cô mạnh dạn đón nhận tình cảm ấy. Thời gian trôi nhanh quá, cả hai sau đó đã hạnh phúc rồi lại trở về điểm xuất phát ban đầu. Có lẽ thứ tình cảm này không phải khắc cốt ghi tâm, cũng không phải đời đời kiếp kiếp, nên mới dễ dàng hợp rồi tan như vậy. Mười năm chờ đợi của cô chẳng là gì cả, vì đó là do cô tự nguyện, không phải vì lời hứa hẹn nào từ anh.
Nhưng bản thân cô không cam tâm, đã từng nói nắm được rồi sẽ không buông vậy mà sao bây giờ cô lại nhanh chóng bỏ cuộc đến thế? Anh đã nói anh với Kiều Gia Nhi không có quan hệ gì, cô phải tin anh và tin chính mình chứ, cớ sao cô ấy mới chỉ trở về thôi đã vội vã đầu hàng? Nếu thực sự buông tay như vậy thì cô hoàn toàn không xứng đáng với tinh cảm anh dành cho cô và cả quãng thời gian đã đánh mất để chờ đợi anh.
Nghĩ là làm, Hạnh Nguyên lấy điện thoại trong túi ra và tìm số của Minh Hải. Sau giây phút ngập ngừng cô liền bấm nút, cuộc gọi mau chóng được kết nối. Thế nhưng chỉ nghe chuông đổ mà không thấy anh nhấc máy, kết thúc chỉ là những tiếng tút dài. Vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, tiếng thở dài khẽ thốt ra. Đúng lúc ấy thì một bóng người xuất hiện nơi đầu bàn, khiến tầm nhìn của Hạnh Nguyên bị ảnh hưởng. Cô chán nản ngẩng lên thì bắt gặp hình dáng quen thuộc, liền đừng hình mất vài giây. Sau đó dường như chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, cô chạy vội đến và ôm chầm lấy thân hình rắn chắc mạnh mẽ đó. Hương bạc hà thoang thoảng trong không gian đầm ấm với tiếng nhạc du dương như đánh thức cảm xúc vốn bất ổn, cô bật khóc nức nở. Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống vai anh, dù qua một lớp áo vét anh vẫn cảm nhận được sự tê tái. Hai tay liền đưa lên mà ghì chặt cô vào người. Chỉ một thời gian ngắn thôi mà dường như cô đã gầy đi mất mấy cân, vòng tay ôm cũng phải chặt hơn. Anh không khỏi xót xa khi nghĩ đến những ngày cô một mình trong đêm thổn thức khóc không thành tiếng. Cho dù cô đã sai thì anh cũng không nên đối xử với cô như vậy, đã hứa sẽ chăm sóc thật tốt cho cô mà cuối cùng thì vẫn là anh khiến cô phải rơi lệ. Anh thực sự vẫn chưa thể nào đem đến cho cô một cuộc sống bình yên chỉ có tiếng cười.
Sau khi mọi khúc mắc được giải tỏa, Hạnh Nguyên và Minh Hải lại trở về với thời kì mặn nồng. Hai người cùng nhau đi mua sắm, cùng nhau nấu bữa tối, cười nói vô cùng vui vẻ. Cho dù trong lòng mỗi người vẫn còn những nỗi niềm khó nói thì hiện tại giây phút này họ vẫn đang ở bên nhau thật hạnh phúc.
Tựa đầu vào vai Minh Hải, Hạnh Nguyên tay bấm remote miệng ăn hoa quả do anh đưa. Thi thoảng cô lại ngước lên nhìn anh rồi cười một mình. Minh Hải vòng tay qua kéo cô vào sát người mình hơn, anh cũng hơi ngả đầu về phía cô, khép hờ mi mắt như muốn thả trôi mọi thứ.
“Minh Hải!”
“Ừ?!” Hạnh Nguyên đột ngột lên tiếng phá vỡ giây phút thư giãn của Minh Hải, anh đáp lại nhưng mắt vẫn nhắm nghiền.
“Em… từ nay trở đi em sẽ không hành động như thế nữa, em sẽ tin tưởng chính mình và… cho dù thế nào em cũng không rời xa anh.”
“Chẳng phải chúng ta đã nói rõ về chuyện này rồi sao?” Minh Hải chợt mở mắt, đôi mày hơi nhíu lại, anh tính nói thêm rồi lại thôi, chỉ siết chặt vòng tay ôm người yêu.
“Em biết, tại em thấy hình như anh có tâm sự. Có phải vẫn vì chuyện này không?”
Anh cốc nhẹ vào trán cô, miệng hơi cười. “Ngốc ạ, ai cho em suy diễn linh tinh như thế?”
“Không lẽ vì chuyện ở công ty?”
“Không phải.” Minh Hải quay sang nhìn Hạnh Nguyên có chút khó xử, trông thấy đôi mắt long lanh trong sáng của cô lại làm anh thấy nặng nề. Đặt nhẹ nụ hôn lên đôi mắt ấy, a