hối lỗi nhìn người đó, mãi mới dám đưa tay ra nhận.
“Anh!”
“Ăn trước đã, có gì nói sau.”
Đợi cô ăn hết bát cháo, bác sĩ khám lại căn dặn không cần quá lo lắng nữa hai người mới có thời gian để tiếp tục câu chuyện. Hạnh Nguyên lại nhìn người đó bằng ánh mắt lúc trước, vốn dĩ không biết mở lời như thế nào, may thay cô đã không phải khó xử như vậy.
“Em nói đi.”
Sự thẳng thắn đến lạnh lùng của chàng trai trước mặt khiến Hạnh Nguyên đôi chút lo sợ, tay cô hơi run run cầm cốc nước, vội vàng đặt xuống cái tủ bên cạnh rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Anh! Em ngủ hơn một ngày như thế, anh hẳn cũng đã biết hết rồi, em đâu còn cần phải nói gì nữa.”
Thoáng vài giây ngạc nhiên nhưng sau đó Hạnh Nguyên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô đối đáp mạch lạc hơn. Cô mỉm cười nhìn người được gọi là “anh” kia, gương mặt đã bớt đi phần nào sự nặng nề.
“Em ngần này tuổi rồi mà còn không biết tự chăm sóc cho mình à? Có biết lúc trước trông em như thế nào không, mặt mũi xanh xao như một cái xác không hồn vậy? Cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa em cũng có cần phải hành hạ bản thân mình như thế không? Chú dì ở dưới suối vàng liệu có thể yên lòng vì em sao?”
Những lời mắng xối xả khiến Hạnh Nguyên thoáng chốc im lặng, cô không biết nói gì, đành lắng nghe. Sau khi người đó nói xong liền nhìn cô ánh mắt quan tâm, giọng nói cũng dịu dàng hơn.
“Nói cho anh biết toàn bộ mọi chuyện đi.”
Hạnh Nguyên trầm ngâm nhìn anh họ của mình một hồi, mãi sau cô mới cất tiếng. Cô thật sự không muốn kể nhưng anh là người thân của cô, cô không thể giấu diếm anh được.
Sau khi câu chuyện kết thúc hai người cùng im lặng hồi lâu, không gian lúc này vô tình lại trở nên yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió va vào cửa kính tạo nên những âm thanh lộp bộp. Dường như trong đầu mỗi người đều có một suy nghĩ riêng, quá khó để tiếp tục cuộc đối thoại.
Trong lúc cả hai đang chìm trong suy tư thì cánh cửa lại một lần nữa bị đẩy ra, Tâm Chinh vội vàng bước vào với gương mặt lo lắng. Cô ấy ngay lập tức lao đến bên giường, hỏi han đủ điều.
“Sao lại đến nông nỗi phải vào viện thế này? Tớ vừa ở thành phố C là phải lao vào đây ngay, cậu đỡ hơn chưa?”
Hạnh Nguyên nhìn vẻ mặt lo lắng khác hoàn toàn lúc bình thường của cô bạn thân mà mọi điều không vui dường như tan biến, cô khẽ cười rồi kéo tay bạn lại gần.
“Bình tĩnh đi nào, chẳng phải giờ tớ đang rất ổn đấy sao?”
Tâm Chinh lườm Hạnh Nguyên một cái sắc lẻm, định nói gì đó thì chợt phát hiện ra chàng trai nãy giờ vẫn đứng ở phía đối diện. Cô quay sang cười tươi nói:
“Anh Trác Thần, lâu rồi mới gặp.”
“Chào em, Sophia!” Lăng Trác Thần gật đầu đáp lại Tâm Chinh rồi nhìn về phía Hạnh Nguyên. “Sophia cũng đến rồi, hai đứa nói chuyện đi. Anh còn chút việc anh đi trước, em nhớ phải tự chăm sóc cho mình đấy, trước khi về Đức anh sẽ quay lại thăm em.”
Lăng Trác Thần nói xong liền rời đi, căn phòng lúc này chỉ còn hai người con gái. Tâm Chinh không hỏi gì nhiều, chỉ động viên bạn vài câu. Hạnh Nguyên cũng không muốn nói thêm, cô nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm bông tuyết rơi lả tả. Trong lòng chợt cảm thấy lạnh lẽo, cô nở một nụ cười chua xót. Mọi câu chuyện dù đẹp đến đâu đều cần phải có một kết thúc. Và ngày hôm nay, chính tay cô sẽ tạo nên điểm dừng cho tất cả.
TBC
CHƯƠNG 30
Chương 30
Chạy trốn
Hóa ra, mối quan hệ giữa hai người đã tồn tại từ mười năm về trước chứ không phải mới bây giờ. Điều đó có thể dễ dàng được lí giải vì sao cô lại yêu anh sâu đậm đến vậy.
Hai hôm sau Hạnh Nguyên được bác sĩ cho xuất viện về nhà, trông cô đã hồng hào hơn trước nhiều. Nhờ sự chăm sóc của Tâm Chinh mà cô khỏe lên nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc chuyện cô muốn giấu chẳng thể nào tiếp tục. Tâm Chinh sau khi biết cô mang thai thì không tỏ thái độ gì là khó chịu nhưng vẫn dứt khoát là khuyên cô dừng lại. Chơi với nhau bao lâu như vậy, cô ấy đương nhiên hiểu và ủng hộ cô hết mình. Tuy nhiên liên quan đến hạnh phúc cả đời, cần phải suy xét kĩ lưỡng nếu không muốn gánh lấy đau khổ.
Hạnh Nguyên ăn trưa xong nhàn nhã ngồi trên sofa xem tivi trong khi Tâm Chinh dọn dẹp trong bếp. Đúng lúc ấy thì chuông rửa reo, cô chậm chạp đi ra phía ngoài. Không ngoài dự đoán, vị khách vốn cô đã biết từ trước.
“Anh Trác Thần mới đến à?” Tâm Chinh từ bếp đi ra liền cất tiếng chào Lăng Trác Thần, anh mỉm cười thân thiện với cô.
“Cám ơn em mấy ngày qua đã chăm sóc cho Hạnh Nguyên.”
“Anh khách sáo vậy, em với Hạnh Nguyên đâu cần phải nói những lời đó.” Tâm Chinh đặt cốc nước xuống bàn rồi ngồi cạnh Hạnh Nguyên. Lăng Trác Thần nhìn hai cô gái, ánh mắt thoáng chần chừ.
“Hạnh Nguyên, giờ em tính thế nào?” Vốn dĩ là người thẳng thắn nên Lăng Trác Thần không hề vòng vo mà ngay lập tức đi vào trọng tâm. Hạnh Nguyên ngẩng lên nhìn anh họ, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt, cô khẽ đáp.
“Nếu điều đó là cách tốt nhất thì em chấp nhận. Em sẽ trở về với nơi thuộc về em.”
Lăng Trác Thần không hề ngạc nhiên khi nghe Hạnh Nguyên nói, anh dường như cũng phần nào đoán được ý định của cô. Hôm trước sau khi nghe cô kể chuyện anh đã nghĩ rất nhiều, là anh trai cô anh c