Sơn Khương là vợ sắp cưới của mình.
– Hiện tại không nên nói gì cả, cứ để sự việc tiến triển đi. Ba nghĩ Trí Nguyên không đến nỗi nào đâu. Anh hai con là người có học.
– Con chỉ sợ anh hai giận quá làm tổn thương đến Sơn Khương. Cách tiếp xúc và tìm hiểu như vậy, không nên kéo dài.
– Con có cách nào khác không?
Thúy My đề nghị:
– Ba đưa Sơn Khương vào An Nguyên làm đi. Theo con biết, hiện tại công ty của anh hai đang tuyển thêm trợ lý và kỹ sư. Sơn Khương có thể trở thành trợ lý giám đóc với vốn kiến thức và trí thông minh của mình. Thêm tiếng nói của ba , anh hai sẽ không làm khó dễ khi ba đưa Sơn Khương vào công ty đâu.
Ông Dũng có vẻ suy nghĩ, rồi ông quay sang hỏi Sơn Khương:
– Cháu thấy sao ? span>
Sơn Khương ngập ngừng:
– Công việc gì thì cháu có thể làm. Nhưng còn cái chức vụ trợ lý ấy, cháu không nhận đâu. Cháu chưa học khóa trợ lý , vào công ty chỉ thêm chơn rởn.
– Tưởng chuyện gì, chưa biết rồi từ từ sẽ biết. Cháu thông minh , bác tin cháu vào vai trò ấy được. Với lại, chỉ có trợ lý , cháu mới thường xuyên làm việc với Trí Nguyên.
– Cháu…
– Đừng từ chối nữa. Lối đề nghị của Thúy My rất là hay. Để chiều nay bác nói chuyện với Trí Nguyên, cháu cứ chuẩn bị hồ sơ theo nguyên tắc đi nhé. À! Cháu cứ về tham khảo ý kiến của ba cháu và đợi tin của bác.
– Dạ.
Sơn Khương cười thầm. Phen này Trí Nguyên đừng hòng mà quát lại cô.
Cô biết muốn trở thành một trợ lý của tổng giám đốc phải có bằng cấp đàng hoàng. Cô nhất định không để Trí Nguyên coi thường.
Trong hồ sơ xin việc, cô sẽ kèm theo bằng cấp mà cô nhận ở tối kỵ. Chắc có lẽ không ai ngờ được Vũ Sơn Khương đã từng tốt nghiệp đại học nước ngoài.Theo học đại học bách khoa là vì về Việt Nam buồn quá, cô hứng thú học thêm thôi.
Cô không khoe khoang, nhưng để Trí Nguyên có cái nhìn khác về cô.Cô không phải là con bé vô tích sự, cũng không ai mơ anh như những người con gái khác. Anh đừng tưởng anh có giá mà làm cao. Sơn Khương này để cho anh thấy, nó không hề cần anh mà chỉ vì lời hứa thôi.
Cái ghế trợ lý công ty An Nguyên đâu khó khăn gì với cô. Không phải rất nhiều công ty mời cô làm việc sao ? Nhưng cô đã từ chối, bởi vì cô rất muốn biết vị hôn phu của mình là người đàn ông như thế nào thôi.
Trí Nguyên xem ra cũng được đấy, nhưng rất tiếc là hơi cứng đầu, thêm vào bản tính đào hoa muôn thuở của người đàn ông. Lăng nhăng tình ái là không chấp nhận được.
Nói ra cô rất ích kỷ làm chứ chẳng chơi. Nếu yêu, cô chỉ muốn người yêu mình của riêng mình thôi. Nhưng làm sao được khi người đàn ông tài giỏi kia là của nhân loại.
Sơn Khương thở nhẹ. Trò chơi chưa chấm dứt mà cô đã thấy ngao ngán.
Tiếp xúc với nhiều loại đàn ông để rồi cuối cùng chẳng ai là đối tượng.
Trí Nguyên ơi là Trí Nguyên ! Tôi nào nợ nần ông đâu mà cứ vạ vào ông mãi thế. Tìm hiểu ông để rồi tôi thêm thất vọng chứ chi ? Ông chẳng có một điểm nào tốt cả, trừ tài năng và trí thông minh.
Nói thiệt nghe, tôi cầu mong ông có lỗi với một người con gái nào đó, âu cũng là cách giải quyết tốt đấy.
Thấy Sơn Khương tự nhiên tư lự.Thúy My lên tiếng:
– Em vẫn còn băn khoăn điều gì , phải không?
Sơn Khương lắc đầu:
– Dạ không.
Cô bé chống cằm:
– Câu chuyện tưởng chừng như là trò chơi, nhưng nó hoàn toàn là sự thật. Nếu đem câu chuyện này kể ra, người có tin không ?
Thúy My quay sang ông Dũng:
– Tin không ba ?
– Tin chứ, vì đó là chuyện của nhà họ Lâm mà, bao giờ cũng là sự thật.
– Nhưng hình như nó cũng là điềm ấn tượng nhất.
Chương 04 – part 02
Cả ba người cùng cười. Sơn Khương chốp mắt:
– Một mái ấm gia đình và cuộc sống giản dị là ước mơ của bao người.
Ông Dũng vuốt tóc cô bé:
– Tuổi cháu còn nhỏ mà cháu đã thông hiểu lý lẽ đời thường. Rồi bác tin cháu sẽ thành công và cái thành công ấy đem đến cho cháu hạnh phúc.
– Bác cũng giống như ba cháu , tin rằng cháu hạnh phúc. Nhưng hiện tại , cháu thấy cháu đang mệt mỏi.
– Kết quả là sự trả công cho ngày tháng cháu gieo trồng.
Thúy My nắm tay cô bé:
– Không được băn khoăn nữa. Moi. việc rồi cũng sẽ dễ dàng nếu chúng ta đơn giản nó. – Vâng.
Thúy My đứng dậy:
– Bây giờ đi với chị.
Cô bé ngơ ngác:
– Đi đâu ?
– Ra chợ mua đồ về nấu bún riêu ăn.
Sơn Khương vỗ tay:
– Tuyệt quá! Đây là món khoái khẩu của em.
– Vậy ư ? Sao trùng hợp vậy ? Anh hai chị cũng thích bún riêu đấy.
Sơn Khương bĩu môi:
– Con trai ăn qua vặt, bản tính y chang như con gái , khó chịu lắm.
– Chị thấy không phải vậy. Anh hai chị có những sở thích giống em. Điều đó cho thấy hai người rất xứng đôi , sinh ra để dành cho nhau.
– Ôi, cái con bé này! Nhưng cô sẽ không đưa ra lời giả thuyết nữa, nếu không con bé sẽ biện hộ đến chiều chứ chẳng chơi.
Thúy My khoát tay :
– Giống thì giống cũng không có gì quan trọng , phải không ? Cái chữ yêu hiện tại là bao tử, chậm trễ là nó đánh lô tô mất thôi.
– Vậy thì nhanh đi chị. Em có cái tật đói bụng rất là xấu.
Thúy My nói với ông Dũng:
– Con ra chợ Với Sơn Khương nghe ba.
Sơn Khương vòng tay lễ phép:
– Thưa bác, cháu đi. – Ừm.
Ra tới ngoài sân,