ay nhảy, lăng nhăng hết cô này đến cô nọ chứ gì ? Trí Nguyên à ! Con là con trai của ba mà con không giống ba tí nào cả.
Chương 05
Tờ hứa hôn Chương 05
– Ba!
Ông Dũng xua tay:
– Thôi , thôi, ba không muốn con đưa ra lý do này , lý do nọ nữa đâu.
– Vậy ba muốn con giúp ba sao đây ?
Chưa vội trả lời câu hỏi của con trai , ông Dũng hỏi:
– Nghe nói công ty con đang tuyển người , phải không ?
– Dạ, con đang tuyển một trợ lý và kỹ sư ?
– Lúc trước con không có trợ lý sao ?
– Dạ , không.
– Vậy điều kiện tuyển trợ lý của con là gì ?
– Thông minh , năng động , có tinh thần trách nhiệm và sự say mê công việc, không phân biệt nam hay nữ. Người trợ lý này ,con không cần thiết lúc nào cũng ở bên con, con đang cần một số sinh viên làm bận thời gian để họ học hỏi kinh nghiệm. Con muốn ngay từ bây giờ đào tạo họ để họ trở thành nhân viên giỏi của con sau này.
Ông Dũng gục gặc:
– Kế hoạch của con cũng hay lắm.
– Con chỉ muốn khuếch trương sự nghiệp của ba. span>
– Thế nhân viên con tuyển đủ chưa ?
– Các bộ phận khác hình như là đủ, chỉ còn thiếu trợ lý và kỹ sư thôi.
– Trong số những người nộp đơn , không thể chọn ai làm trợ lý cho con sao ?
– Họ không dám thử sức mình hoặc không có khả năng.
– Tại con tuyển gắt quá thôi.
– Cũng có thể. Hay ba biết ai , ba giới thiệu cho con một người đi. Không cần đẹp lắm đâu.
– Được thôi, chuyện ba nhờ con cũng là chuyện ấy. Một người bạn của ba có đứa con gái cũng đang tìm việc. Ba muốn giới thiệu con bé vào làm trợ lý cho con.
– Cô bé học tới đâu rồi ?
– Đang theo học bách khoa. Con yên tâm đi, tính tình con bé cũng hao hao giống con. Cứng rắn, mạnh mẽ , tự tin , thông minh , năng động lắm. Trí Nguyên à! Ngày mai , ba bảo con bé đến gặp con nghe ?
Trí Nguyên vuốt mặt:
– Phải đúng nguyên tắc thì ba. Cô ta phải nộp đơn và qua cuộc phỏng vấn.
– Không nể mặt ba sao ? span>
– Nếu cô ta là nhân tài thật sự thì con không có gì để từ chối cả. Ba bảo cô ta cầm hồ sơ đến, con sẽ trực tiếp phỏng vấn.
– Được rồi, được rồi. Ba không tranh cãi với con về nguyên tắc nữa. Ba chỉ yêu cầu con một việc nhỏ thôi. Viết một tờ giấy đễ Sơn Khương đi thẳng vào gặp con mà không bị ai làm khó dễ.
Trí Nguyên nhăn nhó:
– Ba làm khó cho con. Ông Dũng gằn giọng:
– Bây giờ con có giúp không ? Chỉ là một tờ giấy con cần gặp để phỏng vấn trợ lý của mình chứ đâu phải giấy kết hôn đâu mà con la khó dễ.
Trí Nguyên miễn cưỡng:
– Con nể mặt ba đó nghe. Ngày mai khi phỏng vấn mà cô ta không đủ tiêu chuẩn , muốn con nể mặt cũng khó đấy.
Ông Dũng cười:
– Sơn Khương không tệ đâu.
Trí Nguyên mở to mắt : span>
– Ba nói cô ta tên Sơn Khương ?
– Ừ. Có gì lạ à ?
– Hình như con đã có nghe cái tên này. À, phải rồi! Cô vợ hứa hôn của con cũng tên Sơn Khương.
– Tên trùng tên có gì là lạ đâu. Bộ có mình vợ hứa hôn của con tên Sơn Khương sao ?
Trí Nguyên ngẩm nghĩ: Sơn Khương ! Tại sao trên đời này nhiều người có cái tên ấy vậy ? Cô vợ hứa hôn của anh cũng tên Sơn Khương, con gái của người bạn ba cũng tên Sơn Khương và cô gái gây phiền phức cho anh cũng tên Sơn Khương.
Vậy giữa ba người con gái này có quan hệ như thế nào đây ? Đừng bao giờ ba người chỉ là một nghe. Trí Nguyên cũng hy vọng cô gái mà ba anh giới thiệu đến hoàn toàn xa lạ đối với anh. Nếu không , anh không biết xử sự như thế nào ?
Thấy con chợt nhiên im lặng, ông Dũng hỏi:
– Con đang nghĩ về các cô gái có cái tên Sơn Khương , phải không ? Yên tâm đi, trên đời này không có sự trùng hợp như thế đâu.
Trí Nguyên cười gượng:
– Con không quan tâm ba ạ. Vì như cô vợ hứa hôn vào làm trợ lý , con không có gì ngạc nhiên lắm.
– Ba dễ tin.
Ông Dũng đặt tay lên vai con trai thân mật:
– Và ba tin con không thiếu suy nghĩ nữa. Đừng lãng phí moi. việc một cách vô ích nhé.
– Con hiểu, thưa ba.
Trí Nguyên đưa tay che miệng. Ông Dũng tế nhị:
– Con về phòng nghỉ đi, ngày mai còn bao nhiêu công việc phải làm nữa.
Thật ra, Trí Nguyên buồn ngủ lắm rồi, chỉ chờ có thế , anh đứng lên:
– Chúc ba ngủ ngon!
Ông Dũng giấu nụ cười. Ông tin Sơn Khương sẽ đem điều kỳ diệu đến cho ông. Rằng một ngày không xa , chính LâmTrí Nguyên nói cho ông biết: nó đã yêu Vũ Sơn Khương và muốn cưới con bé làm vợ.
Công ty An Nguyên đây rồi.
Sơn Khương ra hiệu cho Nam Như dừng lại. Bước xuống xe, cô nói :
– Mày đi đâu đó tùy thích, hai tiếng sau quay lại đón tao.
– Chúc thành công !
Sơn Khương tay chào bạn. Cô sửa lại giỏ xách trên vai rồi thông thả bước qua cổng công ty. Nhưng chưa được hai bước, cô bị gọi lại bởi một giọng sắc lạnh :
– Này , cô bé !
Sơn Khương quay lại. À ! Thì ra chú bảo vệ. Cô cúi đầu :
– Chào chú.
Người mặc đồng phục vẫn không rời mắt khỏi Sơn Khương :
– Cô bé biết đây là đâu không ?
– Công ty cổ phần An Nguyên.
– Thế cô đi đâu vào đây ?
– Tìm tổng giám đốc Lâm Trí Nguyên.
– Cô tưởng đây là đâu hả ? Trại giữ trẻ chăng ?
Sơn Khương cau mày. Cách nói chuyện của ông bảo vệ này khó có cảm tình thật. Cô liền nói ngang lại :
– Bộ công ty không tìm người được sao ?
