XtGem Forum catalog
Tờ Hứa Hôn

Tờ Hứa Hôn

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323051

Bình chọn: 8.5.00/10/305 lượt.

– Tôi không đùa với cô đâu nghe.

– Tôi cũng đâu có đùa với chú. Tìm người thì tôi nói tìm người.

Người bảo vệ hỏi :

– Cô là gì của tổng giám đốc ?

– Không là gì hết. Tôi được giới thiệu tới đây và phải gặp bằng được Trí Nguyên.

Chà ! Dám gọi tổng giám đốc là Trí Nguyên , như thế thì có thể là người nhà thôi. Nhưng người bảo vệ vẫn làm đúng nguyên tắc , vì trên đời này người tốt, xấu khó mà phân biệt. Ông ta nghiêm mặt :

– Có giấy tờ gì làm chứng không ?

Sơn Khương mở túi xách lấy tờ giấy mà ông Dũng đưa lúc sáng ra :

– Đây này.

Người bảo vệ xem qua rồi nói :

– Xin lỗi nghe. Cô vào đi.

Sơn Khương nhận lại tờ giấy rồi nhún nhảy đi vào khu vực của công ty.

Bác Dũng vậy mà hay. Nếu không có tờ giấy này thì cô đừng hòng lọt vô khỏi cổng.

Vừa đi, Sơn Khương vừa quan sát. Quy mô đấy chứ ! Gã Trí Nguyên này giỏi thật.

Vào thang máy, lên thẳng văn phòng tổng giám đốc mà cô không cần hỏi ai.

Tưởng đâu Sơn Khương là nhân viên nên quen thuộc ư ? Không phải đâu, là do chị Thúy My chỉ thôi.

Theo nguyên tắc cô phải gặp bộ phận trực trước. Sơn Khương vào thang máy trở xuống. Giờ này ai ai cũng lo làm việc, đâu để ý đến cô làm gì.

Bước vào một căn phòng khá đông nhân viên , Sơn Khương tiến về một cái bàn gần cửa , trên bàn có để dòng chữ ” Bộ Phận Tiếp Tân “. Sơn Khương hằn giọng lễ phép :

– Xin lỗi chị.

Cô gái ngẩng lên :

– Em cần gì ?

– Dạ , em có hẹn với tổng giám đốc. Chị có thể …

– Em tên Vũ Sơn Khương , phải không ?

Sơn Khương ngạc nhiên , nhưng không dám hỏi :

– Dạ phải, giấy hẹn của em …

Không để cho Sơn Khương nói hết câu, cô gái khoát tay :

– Chị biết rồi.

Cô gái ấn vào máy điện thoại , sau đó , Sơn Khương lắng nghe cuôc. nói chuyện : span>

– Tổng giám đốc ! Có cô Sơn Khương đến rồi ạ.

– …

– Vâng.

Cô gác máy, nhìn Sơn Khương :

– Tổng giám đốc đang đợi em , em lên thẳng văn phòng ông ấy đi nhé.

– Dạ.

– À ! Để chị chỉ em. Lên lầu một, queo. phải em sẽ thấy ngay phòng giám đốc.

– Cám ơn chị.

– Không có gì. Chúc em thành công.

Sơn Khương đi rồi, một số nhân viên cùng phòng nhao nhao hỏi cô gái :

– Ai vậy Việt Hà ?

– Kép mới của xếp hả ?

– Trông xinh gái và trẻ trung hơn Thủy Linh nhiều.

Cô gái có cái tên Việt Hà liếc ngang :

– Mấy người suy tưởng đi đâu vậy ? Cô gái ấy là trợ lý mới của tổng giám đốc đấy.

– Chà ! Tổng giám đốc chọn trợ lý thật là tài. Cô ta xinh đẹp như một đóa hoa.

– Nhưng không phải hoa trưng ở bình đâu, đầy gai đấy nhé.

Mọi người giật mình : – Anh Nam !

Mộ Nam bước hẳn vào trong :

– Mọi người hãy xem chừng cái miệng của mình đấy. Phát biểu linh tinh , Tổng giám đốc mà nghe được coi như là uổng phí bao năm làm việc.

– Tụi em thấy cô ta còn trẻ quá.

– Trẻ không phải là không làm việc được. Cô ta còn trẻ, nhưng cô ta rất thông minh và tài giỏi. Nếu mọi người không tin thì thời gian sẽ trả lời ọi người thấy.

– Phó giám đốc đã nói vậy thì chúng tôi tin chứ sao.

Mộ Nam quay sang Việt Hà :

– Sơn Khương đến lâu chưa ?

– Cô ấy vừa lên văn phòng tổng giám đốc là anh tới.

Mộ Nam nhìn đồng hồ rồi chép miệng :

– Sẽ không suông sẻ đâu.

Rồi anh khoát tay :

– Thôi mọi người tiếp tục công việc của mình đi.

Mộ Nam quay lưng, nhưng anh không về văn phòng mình mà anh lên thẳng phòng tổng giám đốc bởi anh muốn biết kết quả cuộc phỏng vấn người trợ lý mới của Trí Nguyên.

Nói về Sơn Khương, văn phòng tổng giám đốc không hề khó đối với cô.

Đứng trước cánh cửa đống im lìm , Sơn Khương không hề thấy hồi hộp hay căng thẳng như bao cô gái khác đến phỏng vấn mà cô rất thản nhiên , rất có niềm tin.

Tổng gíam đốc Lâm Trí Nguyên đâu xa lạ gì với cô. Con người của ông ta, cô quá rành nữa là khác , nhưng còn Trí Nguyên, ông ta có biết mình không nhỉ ? Ông ta có suy đoán lung tung về người con gái có cái tên Vũ Sơn Khương ?

Cô điểm nụ cười, chắc bất ngờ lắm đấy.

Sơn Khương đưa tay gõ cửa.

Cóc ..Cóc ..Cóc ..

Bên trong vọng ra giọng nói vừa uy quyền, vừa là một mệnh lệnh :

– Mời vào !

Sơn Khương đẩy nhẹ cánh cửa. Trí Nguyên ngồi bên bàn làm việc , trước mắt là cái máy vi tính.

Trong vài giây, Sơn Khương quan sát căn phòng của Trí Nguyên. Sang trọng và dễ thở. Đó là nhận xét của cô.

Tiến thẳng về phía Trí Nguyên, Sơn Khương đặt tập hồ sơ lên bàn làm việc của Trí Nguyên , cất giọng trong trẻo :

– Thưa ông, tôi đến đây theo giấy mời của công ty.

Nguyên ngẩng lên, đôi mắt anh trợn ngươc. :

– Là cô à ?

Sơn Khương cũng vờ ngạc nhiên :

– Thì ra ông là tổng giám đốc công ty An Nguyên. Thật là xui xẻo cho tôi.

Nguyên nghiêm mặt :

– Cô đến đây làm gì ?

– Theo giấy mời đến phỏng vấn. Chính ông đã ghi giấy , ông không nhớ sao ?

Trí Nguyên đanh giọng :

– Không có giấy mời, không có phỏng vấn gì hết.

Sơn Khương mở to mắt :

– Ông nói vậy là sao ?

– Cô không hiểu hay cố tình không hiểu ? Tôi nghĩ cô đùa giỡn bấy nhiêu đủ rồi. Đây là công ty của tôi, cô nên dẹp cái trò đó đi. Cô về đi, tôi không nhận cô vào công ty đâu.

– Thì ra ông thù dai đến như vậy.

Sơn Khương tự nhiên kéo ghế ngồi :