tìm mày mới có chuyện sao ?
Mộ Nam quan tâm :
– Cuộc phỏng vấn sao rồi ? Mày hài lòng chứ ?
– Hài lòng cái con khỉ.
– Nghe Nam Như nói , cô bé giỏi lắm đó.
– Tao không biết, cả cái hồ sơ của cô ta, tao cũng chưa đụng đến.
– Vậy nãy giờ, mày và cô bé làm gì ?
– Cãi lộn.
– Ngay tại đây ?
– Ừ !
Mộ Nam kêu lên :
– Trời ! Hôm nay tao mới biết được mày đó. Thù dai quá trời.
Trí Nguyên cau mày :
– Cả mày cũng nói vậy à ?
– Ừ, câu chuyện giữa mày và Khương, tao đã nghe hết rồi. Thật ra, mày đã quá sai và vô cùng sai.
– Mày …
– Để tao nói hết đi.
Mộ Nam chỉ :
– Tao đứng bên kia và nghe hết tất cả. Sơn Khương đến đây với tất cả sự mong muốn làm việc chứ không hề có chút trả thù cá nhân nào. Còn mày, ở vào địa vị một người chủ tại sao mày có thể đối xử với cô bé như vậy ? Tao không biết giữa hai người có mối thù gì, nhưng công việc là công việc , huống chi Sơn Khương là một nhân tài.
– Cô ta chỉ giỏi bướng bỉnh và gây nhiều phiền phức.
– Vậy là mày đã đánh giá sai.
Mộ Nam mở túi đựng hồ sơ của Sơn Khương, anh liếc sơ qua, mỉm cười đưa cho Trí Nguyên :
– Mày xem đi.
– Tao không cần thiết.
– Cô bé không vô tích sự như mày nghĩ.
Trí Nguyên miễn cưỡng xem. Anh bỗng chăm chú vào một tấm bằng màu đỏ. Thành tích của Sơn Khương đấy ư ? Cô ta đã từng tốt nghiệp đại học Tokyo ở Nhật, quả là ngoài sức tưởng tượng của anh. Anh thật không ngờ.
Mộ Nam nhướng mắt :
– Sao ?
– Sao là sao ?
– Mày đừng giả bộ.
Trí Nguyên nhún vai :
– Tao chẳng nghĩ gì hết. Những tấm bằng này người khác cũng có thể lấy được.
– Người khác là người nào ? Trí Nguyên ! Mày ghét người ta, nhưng mày cũng công nhận Sơn Khương tài giỏi , phải không ? Mày đừng có đi ngược lại với suy nghĩ của mình, tao không tin đâu.
– Ừ, cô ta giỏi thì sao ?
– Mày đang cần một trợ lý như vậy.
Trí Nguyên nhỏ giọng :
– Tao không chối.
– Mày không thể có cái nhìn khác về Sơn Khương sao ?
– Không đời nào. Cô ta có lỗi với tao.
– Vì đã làm cho Thúy Linh bỏ mày ư ? Như vậy còn không chiu. công tư lẫn lộn nữa. Bây giờ tao hỏi mày lần cuối mày có nhận Sơn Khương vào công ty không ?
– Không nhận thì sao, còn nhận thì sao ?
– Nếu mày không nhận, tao sẽ giới thiệu Sơn Khương qua Thịnh Phát.
Trí Nguyên nắm cổ áo bạn :
– Tao cấm mày !
– Ồ ! Mày không nhận cô bé thì tao có quyền chứ.
– Ai nói mày là tao không nhận ?
– À ! Ngoài miệng thì nói không nhưng trong lòng không phải vậy. Tao hiểu rồi.
– Mày hiểu cái gì ?
Mộ Nam vỗ vai bạn :
– Không cần mày nói ra đâu , hy vọng hai người hợp tác vu vẻ.
Anh nói nhỏ vào tai bạn :
– Sơn Khương thông minh, tài giỏi , xinh xắn, đẹp hơn Thúy Linh nhiều đấy.
– Không cần mày so sánh.
Mộ Nam nhún vai :
– Tao chỉ nói lên sự thật thôi ! À ! bắt đầu tuần sau, tao không thể đi theo mày nữa nghe.
– Định giở trò gì đây hả ?
– Ồ không. Tao nghĩ có Sơn Khương thì tao quay về vị trí và công việc của tao, được chứ hả ?
– Mới vào, cô ta chưa hiểu được đâu.
– Thì mày chỉ. Chẳng lẽ muốn kéo tao theo mày suốt đời sao ? Tao còn tương lai và hạnh phúc của tao nữa đấy. Nè ! Sơn Khương là cô gái tốt, xứng đáng để mày trọng dụng và quan tâm.
– Ý gì đây ?
– Thì …vậy đó. Ha ..ha …ha …
Mộ Nam đi nhanh ra ngoài. Anh mang theo cả tiếng cười sảng khoái.
Trí Nguyên quăng hồ sơ của Sơn Khương xuống bàn :
– Hừ ! Còn khuya. Lâm Trí Nguyên này nhất định không để cô ta nắm cán nữa đâu. Vũ Sơn Khương ! Cô hãy chuẩn bị tâm lý đấy !
– Nè ! Mày làm cái gì mà thờ thẩn vậy ? Uống đi chứ.
Trí Nguyên đưa ly rượu lên môi. Nó bỗng trở nên nhạt nhẽo làm sao. Cuộc vui chơi này chính anh đề nghị , nhưng bây giờ không còn hứng thú nữa.
Thái Hoàng và Mộ Nam không hề hay biết. Họ cứ cụng ly giơ cao rồi nốc cạn. Lâu lâu hỏi anh vài câu như để có hỏi.
Trí Nguyên thở dài. Là bạn thân bao năm, nhưng họ làm gì biết được. Tâm trạng của anh hiện giờ ? Anh đang tiếc nuối cho tuổi trẻ khi lãng phí thời gian vào những việc vô ích. Họ chỉ biết ăn chơi, nhảy nhót chẳng quan tâm gì đến tương lai bởi người thân của họ rất giàu.
Trí Nguyên cũng có một lúc buông lơi như vậy nhằm để chống đối lại những việc anh không muốn. Bây giờ nhìn lại, anh thấy mình quá ngu ngốc. Suýt chút nữa anh đã không còn là chính anh nữa rồi.
Chung quy cũng vì chữ tình , nhưng rất tiếc Thủy Linh không phải loại phụ nữ chung thủy. Xem kìa ! Cô ta lả lơi trong vòng tay những người đàn ông háo sắc mà thấy xốn mắt. Hứ ! Trí Nguyên dằn mạnh ly rươu. xuống bàn. Điều này tại sao anh không nhận biết sớm nhỉ ? Cũng vì quá yêu cô mà suýt chút nữa anh đã trở thành đứa con bất hiếu, có lỗi với gia đình.
Trí Nguyên lục túi tìm ình điếu thuốc để giữ vẻ bình tỉnh. Cái tên Thủy Linh với anh bây giờ nghe như muốn ói.
Anh chợt cười một mình. Vậy mà hay. Ngày đó, nếu không nhờ Sơn Khương tạo nên sự hiểu lần thì bây giờ có lẽ anh không còn mặt mũi nào nhìn bạn bè.
Chương 06
Tờ hứa hôn Chương 06
Thủy Linh có cuộc sống quá tự do. Lúc quen cô, anh đã cố tình lờ đi , bởi ở cô lúc nào cũng có sự hấp dẫn.
Nổi đam mê đã là