Teya Salat
Tờ Hứa Hôn

Tờ Hứa Hôn

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323144

Bình chọn: 8.00/10/314 lượt.

ấy thì ông đâu có cơ hội tông vào tôi. Nói vậy mà cũng nói.

Mộ Nam quan tâm:

– Đây là hiện tượng gì vậy? Em có đi khám bác sĩ chưa?

Sơn Khương lắc đầu :

– Em thấy chẳng có gì quan trọng cả, nên không cần thiết phải quan tâm đến nó.

Thúy My lý luận:

– Theo chị được biết qua các sách nghiên cứu, thì đây là giác quan thứ sáu của con người. Người nào có giác quan thứ sáu cũng giống như một nhà tiên tri.

– Nghĩa là biết trước điều sắp xảy ra?

– Cũng chưa hẳn vậy. Những gì mà bản thân con người hay lo lắng , quan tâm thì thường dễ thấy.

– Chị nói vậy…

Sơn Khương sầm mặt:

– Em không hề lo lắng quan tâm cho ai , nhất là những người không biết điều và khó ưa. Thúy My nghiêng đầu:

– Ai không biết điều và khó ưa vậy?

Sơn Khương quay mặt:

– Thì những người nào không biết điều khó ưa ấy.

Mộ Nam cản ngăn:

– Đừng chọc ghẹo Sơn Khương nữa, mà hãy hỏi xem cô bé có giúp được gì cho chúng ta không?

Trí Nguyên nghiêm mặt :

– Vậy chuyện ở vũ trường “MNC”, cô có biết ai là nhân vật chính không ?

– Không.

– Sao trả lời nhanh thế ?

– Không biết thì nói không biết. Tôi nhanh lẹ và gọn gàng lắm, cũng không giả dối.Với lại, đâu phải chuyện gì tôi cũng thấy, biết hết. Nếu không, tôi đâu cần phải đi làm.

Sơn Khương bước xa ba người một chút, đôi mắt nhìn vao khoảng không im lặng và bất động. Lát sau cô mới nói :

– Thứ hai tới đây, tôi muốn tham gia vào công việc ở nhà hàng khách sạn Tây Đô.

Trí Nguyên phản đối :

– Không được, cô có công việc ở An Nguyên rồi.

Sơn Khương bướng bỉnh :

– Tôi muốn tham gia thì sao? Công việc ở An Nguyên chưa cần thiết lắm đâu.

– Nhưng đây là lệnh.

– Ơ! Tôi vẫn chưa chính thức làm việc mà.

Mộ Nam khều bạn:

– Cho Sơn Khương tham gia đi, biết đâu cô bé có ý kiến gì hay thì sao.

– Tao …

Sơn Khương hối thúc:

– Ông quyết định nhanh đi, tôi không có thời gian nhiều đâu.

Trí Nguyên nhượng bộ:

– Thôi được.

Sơn Khương giơ tay:

– Như vậy đủ rồi. Bây giờ tôi có công việc phải làm. Chiều , tôi trở lại thăm bác Dũng sau chào nhé. Bye chị My.

Trí Nguyên hỏi:

– Vậy là sao?

Mộ Nam nhún vai:

– Thì người ta có công việc nên đi trước. – Anh nhìn đồng hồ – Tao cũng phải trở về công ty đây, mày ở lại hay đi cùng với tao?

– Tao còn một số công việc phải giải quyết, để Thúy My ở lại với ba tao được rồi.

Xong việc, tao vào ngay.

Trí Nguyên vỗ vai em gái:

– Trong ba nhé, anh đi đây.

Mộ Nam vẫy tay:

– Chào em.

– Chào anh.

Đẩy Sơn Khương đến trước cánh cửa đang đóng kín, Thúy My nói:

– Em vào đi, chị Nguyệt My đang đợi em ở trong ấy.

Thúy My quay lưng ra phòng chờ đợi. Chưa được bao lâu, cô thấy Sơn Khương lửng thửng đi ra.

– Thế nào ?

Sơn Khương lắc đầu, nhưng không nói. Thúy My nắm tay cô bé, kéo ngồi xuống với mình.

– Em đã thấy gì nữa ?

Sơn Khương mở lời khó khăn:

– Em chưa vào gặp chị My.

– Sao vậy ?

– Em … em thấy sợ qúa.

Thúy My trấn an:

– Nguyệt My chỉ là bác sĩ tâm lý. Cô ấy sẽ giúp em xác định lại giác quan thứ sáu để em khỏi hoang mang nữa.

– Nhưng…

– Nghe lời chị đi. Nguyệt My là bạn của anh hai , chị ấy không đáng sợ đâu.

Thúy My vuốt tóc cô bé:

– Em đã soi gương chưa ? Chỉ mới mấy ngày sống trong hoang mang , mơ hồ không rõ ràng, em đã tiều tụy đi nhiều rồi đấy. Nếu kéo dài tình trạng như thế này, em không còn tỉnh táo nữa đâu. Nè! Lúc đi công việc, ba em đã gởi em cho ba chị. Nếu em không nghe lời, đến lúc ba em về , ông sẽ trách ba chị là không chăm sóc cho em đó.

– Em không muốn làm phiền mọi người. – Để bệnh nặng , lúc đó phiền hơn.

Thúy My ôm vai cô bé, dỗ dành:

– Chị đưa em đến đó. Cứ bình thường và tiếp chuyện với chị My thôi.

Vừa đi, Thúy My vừa nói:

– Em cần phải tỉnh táo để giúp anh hai chị giải quyết vấn đề của khách sạn Tây Đô nữa.

Đến trước cửa phòng lúc nãy. Thúy My khuyến khích.

– Em gõ cửa đi.

Sơn Khương thu hết can đảm:

Cốc …Cốc …Cốc …

– …

Cốc …Cốc …Cốc …

Sơn Khương nhìn Thúy My:

– Chị ấy không có trong phòng.

– Sao kỳ lạ thế ?

Thúy My định gõ thêm một lần nữa thì có tiếng nói sau lưng:

– Hai người đến rồi à ?

Thúy My mừng rỡ:

– Chị My! span>

– Xin lỗi để hai người phải chờ , tôi mới vừa ra ngoài gặp Trí Nguyên.

Thúy My trợn mắt:

– Anh hai của em ?

– Ừ. Trí Nguyên hẹn gặp tôi vì muốn biết về tình hình hiện tại của Sơn Khương. Nhưng tôi không thể nói gì được vì chưa tiếp xúc với cô bé.

Nguyệt My bẹo má Sơn Khương:

– Sơn Khương đây phải không ?

– Dạ.

– Xinh đẹp lắm. Xem ra anh Nguyên quan tâm đến em nhiều đấy.

Nguyệt My đẩy cửa:

– Hai người vào đi.

Thúy My ngập ngừng:

– Em vào luôn được sao ?

– Có gì đâu. Cô ngồi xem được mà.

Đợi Thúy My và Sơn Khương bước hẳn vào trong , Nguyệt My chỉ vào cái ghế trước bàn làm việc:

– Sơn Khương ngồi đây đi, còn Thúy My ngồi ở ghế xa lông nhé.

Cô đến tủ lạnh lấy hai ly nước. Trao cho Sơn Khương một ly nước, Nguyệt My nói:

– Em uống đi, đừng căng thẳng. Hãy thả lỏng mình, không có gì phải sợ hết. Chị không giống như những vị bác sĩ khác đâu.

Chờ cho Sơn Khương đặt ly nước xu