XtGem Forum catalog
Tổng giám đốc chớ cướp mẹ tôi

Tổng giám đốc chớ cướp mẹ tôi

Tác giả: Kiều Mạt Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212495

Bình chọn: 7.00/10/1249 lượt.

o cho anh, em cẩn thận một chút.” Anh vẫn rất có lòng tin với năng lực đánh nhau của mình, trước kia anh đánh nhau cũng nổi danh đấy.

“Được!”

“Hai người nói thầm cái gì vậy? Học trưởng Khâu, nếu như anh phải đi thì đi nhanh đi. Đừng ở chỗ này lãng phí thời gian của chúng tôi nữa.” Mặc dù trai đẹp đang ở trước mặt, nói lời như vậy rất khó nghe, nhưng mà nói thế nào cũng phải đuổi anh đi, nếu như không đuổi anh đi, bọn họ làm sao dọn dẹp Cổ Ngấn Nhi được?

“Không phải là các cô muốn đánh nhau sao? Tới đi?” Hai người bọn họ cùng nhau xuống xe.

“Tự mình tìm chết!” Nói xong Kha Man Man cũng để cho bọn họ cùng xông lên.

“Hạ được hai rồi!” Khâu Dật Phàm vốn là còn có chút lo lắng, vừa ra tay vừa quan sát xem những người kia có đánh cô không.

“Cám ơn, anh nói cũng không sai!” Cô khẽ cười.

Rốt cuộc thì cũng nên tiếng, hiện nay đã hạ được hai nam sinh, chỉ là. . . . . .

“Cẩn thận. . . . . .” Cô không chú ý tới sau lưng, sau lưng có một nam sinh cầm cây gậy đang chuẩn bị đánh vào đầu cô.

Khâu Dật Phàm thấy thế liền xông tới, nhưng mà những người khác làm sao có thể thả anh đi dễ dàng như vậy, cứ quấn lấy anh không buông.

Một bóng đen lao đến, cây gậy kia lại cứng rắn đập lên trên người bóng đen này, tất cả mọi người dừng tay lại, nhìn nam sinh đột nhiên lao ra đó.

“Cung. . . . . . Học trưởng Cung!” Cổ Ngấn Nhi quay đầu lại, thế nào cũng không nghĩ tới, Cung Tử Kỳ lại có thể đỡ hộ cô cây gậy này. Không phải là anh đã sớm rời đi rồi sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

“Dừng tay!” Cung Tử Kỳ cũng không nhìn cô, lại quay đi quát tất cả mọi người.

“Kha Man Ma, con người nhẫn nại cũng có giới hạn, cô tốt nhất đừng có ép tôi!” Cung Tử Kỳ nhìn Kha Man Man, bởi vì cô ta vẫn luôn bắt nạt Cổ Ngấn Nhi, cho nên anh mới để cho người đi thăm dò chuyện của Kha Man Man. Cũng bởi vì như thế, anh mới biết cô nữ sinh này, tên là Kha Man Man.

“Cung, Cung. . . . . . Cung học. . . . . . Học trưởng!” Giọng nói của cô ta có chút khẽ run, thế nào cũng không nghĩ tới, sẽ gặp Cung Tử Kỳ ở chỗ này, cô cứ cho là, ra tay với Cổ Ngấn Nhi ở đây thì sẽ không có ai phát hiện ra.

“Cút. . . . . .” Anh rống lên một tiếng, hoàn toàn không muốn nhìn Kha Man Man thêm nữa.

Cô ta giật mình, lập tức chạy cách xa nơi này, ngay cả đầu cũng không dám quay lại.

“Anh…Anh như thế nào?” Cổ Ngấn Nhi có chút lo lắng, một gậy đánh xuống, ngay cả rên một tiếng anh cũng không có, cũng không biết anh bị thương như thế nào.

“Đi theo tôi!” Anh kéo tay Cổ Ngấn Nhi đi về phía xe của mình.

Khâu Dật Phàm vốn định gọi bọn họ lại, nhưng mà lúc này, cho dù Cung Tử Kỳ không để cho Cổ Ngấn Nhi đi theo, cô nhất định cũng sẽ chạy theo!

Dù sao Cung Tử Kỳ cũng nhận một gậy giúp cô, một côn này sức lực như thế nào anh hiểu rất rõ cho dù anh ấy không có bị thương, chắc hẳn trên lưng cũng đã để lại dấu vết bị gậy đánh.

“Anh có làm sao không? Trả lời em đi!” Ngồi ở trong xe, Cổ Ngấn Nhi gấp gáp hỏi.

“Không có việc gì!” Anh nhàn nhạt mở miệng, cho dù có đau, anh cũng không thể kêu đau trước mặt Ngấn nhi.

“Anh càng nói không có việc gì, lại càng có chuyện.” Cổ Ngấn Nhi mới không tin anh, nhất định có chuyện gì, nếu như không có chuyện gì mới thật kỳ quái.

“Tôi nói, không có chuyện gì, em không cần phải lo lắng như vậy.” Anh chuyên tâm lái xe, dời tầm mắt của mình từ trên người cô sang chỗ khác.

Anh thật đúng là lần đầu tiên biết Cổ Ngấn Nhi cũng biết quyền đạo.

“Em học taekwondo đã bao lâu rồi?” Sau khi trầm mặc một lúc, Cung Tử Kỳ đột nhiên hỏi.

“Không được bao lâu, chỉ là khi học sơ trung, khi đi làm thêm ở một câu lạc bộ taekwondo, xem lén người ta tập luyện thầy giáo ở đó mới cho em học một khóa miễn phí, sau khi thầy giáo đó đi, cũng không được học nữa.” Cô nhìn gò má anh, cho dù anh có bị làm sao, vĩnh viễn đều đẹp trai như vậy.

Tại sao một nam sinh, có thể có dáng dấp khí khái đẹp trai như vậy, hơn nữa trên mặt ngay cả một chút tỳ vết nào cũng không có, da đẹp hơn bất kỳ một cô nữ sinh nào, ngay cả lông mi cũng dài như vậy.

“Em nhìn tôi làm cái gì?” Anh phát hiện tầm mắt của cô, liền mở miệng hỏi, anh không thích bị người khác nhìn như vậy, cảm giác giống như mình đang ở trong vườn thú, giống như động vật mặc cho người ta thưởng thức.

“A. . . . . . Không có!” Cô vội vàng thu hồi tầm mắt của mình, làm sao anh lại biết cô đang nhìn anh, đôi tay kéo chặt quai đeo cặp sách, cũng không biết, anh muốn đưa cô đi đâu.

“Đây là đâu?” Khi xe dừng lại bên ngoài một biệt thự sang trọng thì cô mới mở miệng hỏi.

“Nhà tôi! Vào đi!” Nơi này biệt thự riêng của anh, cũng là căn hộ đầu tiên anh mua được sau khi mở nhà hàng, nhưng mà cái xe này là sau sinh nhật mười tám tuổi Cung Hình Dực cũng chính là cha của anh tặng làm quà mừng lễ trưởng thành.

“Anh…nhà anh?” Cô nuốt nuốt nước miếng, anh đưa cô đến nhà anh làm cái gì?

Q.2 – Chương 22: Chương 6: Kỳ Kỳ Thích Ngấn Nhi Sao

Cô không hiểu, không có việc gì thì anh mang cô đến nhà anh làm gì?

“Vào đi!” Anh đi thẳng vào trong nhà, liếc mắt nhìn Cổ Ngấn Nhi còn đứng ở nơi đó không nhúc nhích, dứt khoát trở lại, dẫn cô tiến vào