Tổng giám đốc chớ cướp mẹ tôi

Tổng giám đốc chớ cướp mẹ tôi

Tác giả: Kiều Mạt Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212423

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

.

“Em. . . . . . Em không muốn đi vào đâu!” Cô cảm thấy thật kỳ quái, không có việc gì thì mang cô về nhà làm cái gì?

“Em đang sợ cái gì?” Cung Tử Kỳ đột nhiên ngừng lại, Cổ Ngấn Nhi suýt chút nữa thì đụng phải lưng anh.

“Em. . . . . . Em không có. . . . . . Không có!” Giọng điệu ấp a ấp úng, đã bán đứng cô.

“Yên tâm đi, đây là biệt thự riêng của anh, không có ai khác.” Anh đang đứng nhập mật mã, cửa lập tức mở ra.

Quả nhiên bên trong trừ hai người bọn họ ra, không có bất kỳ ai khác.

“A, anh có rượu thuốc không?” Cô lại nhớ trên lưng anh còn có vết thương, nên dùng rượu thuốc xoa cho anh, nếu không, có thể anh sẽ bị đau thật lâu.

“Có, em bị thương?” Đây là phản ứng đầu tiên của anh, anh không hề nghĩ tới việc phải xử lý vết thương trên lưng mình, chỉ nghĩ rằng lưng cô bị thương.

“Không, không phải, em không có bị thương, là trên lưng anh!” Cô cúi đầu, cô biết một gậy anh đỡ hộ cô đó đánh xuống, chắc chắn sẽ tạo thành vết máu ứ đọng trên lưng anh, cô muốn thoa thuốc cho anh.

“Em muốn thoa thuốc cho anh?” Anh hoàn toàn không nghĩ tới việc muốn điều trị vết thương trên lưng mình, càng không nghĩ tới chuyện khác.

“Ừm, vết thương trên anh nếu như không thoa thuốc, có thể sẽ đau mấy ngày.” Cô không quen thuộc chỗ này, càng không biết tiệm thuốc ở đâu.

“Em chờ chút!” Anh lấy hòm thuốc từ trong ngăn tủ ra, tìm bên trong một lát, mới tìm được một chai rượu thuốc chưa từng dùng qua.

“Cái này?” Anh đưa chai rượu thuốc trong tay cho cô.

“Đúng rồi!” Cô gật đầu một cái, lôi kéo anh ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh. Cô lại không dám ngồi, ghế sô pha cao cấp như vậy, cô thật sự có chút sợ sẽ làm hỏng chiếc ghế sô pha này.

“Thế nào?” Thấy cô không hề có ý muốn ngồi xuống, anh có chút không hiểu.

“Không có, không có! Anh kéo áo lên đi, em thoa thuốc cho anh.” Cô đứng ở bên cạnh, trong tay cầm lọ rượu thuốc.

“Tại sao em không ngồi xuống? Em đứng thoa thuốc rượu cho anh như thế sẽ không mệt mỏi à?” Anh lại cảm thấy buồn bực, là trên ghế sô pha nhà anh có con sâu lớn sao, hay là có cái gì? Vì sao cô lại sợ như vậy? Ngay cả ngồi cũng không dám ngồi.

“Không có, anh nằm đi, như vậy em mới thoa được.” Cô nhìn anh một cái, cúi thấp đầu.

“Được! Nghe lời em!” Anh dứt khoát cởi áo ra, úp sấp trên ghế sô pha, Cổ Ngấn Nhi quay đầu đi, không dám nhìn.

Cô phát hiện, mình ngay cả là liếc anh một cái, cũng sẽ cảm thấy mặt nóng lên, làm sao còn dám nhìn anh, nhìn anh đã nằm xuống rồi, lúc này cô mới dám mở mắt đứng cạnh anh.

“Nếu như đau, anh cứ hô một tiếng, em sẽ cố gắng nhẹ tay một chút.” Anh nằm ở trên ghế sô pha, sau khi “Ừ” một tiếng, liền nhắm hai mắt lại.

Cổ Ngấn Nhi hít một hơi thật sâu, khi thấy mảng đỏ trên lưng anh kia, hốc mắt lại đỏ lên. Đáng nhẽ vết này sẽ xuất hiện trên lưng của cô, thế nhưng chỉ một lát, lại xuất hiện ở trên lưng anh.

Tại sao anh lại ngu như vậy? Ngây ngốc giúp cô đỡ một gậy đó. Đổ rượu thuốc vào trong lòng bàn tay mình, tay có chút run rẩy nhẹ nhàng thoa lên lưng anh.

Tay cô có vết chai, xoa lên làn da nhẵn bóng của anh, cô không nói ra cảm giác gì, là có thể anh cũng không nói ra được đây là cái cảm giác gì.

“Có phải đã dùng quá sức rồi hay không?” Cô cố gắng hỏi một chút cảm thụ của anh, nếu như anh cảm thấy đau, như vậy cô sẽ giảm bớt lực trong tay mình.

“Không đâu, em tiếp tục thoa đi!” Anh nhắm mắt, hưởng thụ tay của cô đang nhẹ nhàng xoa bóp trên lưng mình.

Mặc dù mùi rượu thuốc rất khó ngửi, nhưng mà đối với anh mà nói, anh thật sự thích cảm giác như thế.

“Tốt lắm!” Không biết qua bao lâu, cô dừng động tác trong tay lại.

“Xong chưa?” Tại sao anh lại cảm thấy nhanh như vậy?

Kỹ thuật xoa bóp của cô cũng không tệ lắm, anh cảm thấy rất thoải mái, thật không biết, nếu như cô xoa bóp thêm một lúc nữa, anh có thể ngủ hay không, nếu như anh ngủ thiếp đi, anh cũng không biết, cô phải trở về như thế nào.

Anh ngồi dậy, Cổ Ngấn Nhi lập tức chuyển tầm mắt sang nơi khác, cô không dám nhìn anh, cảm giác như thế khiến cho cô cảm thấy rất kỳ cục, đặc biệt là thân trên trần trụi của anh, làm cho cô càng không dám nhìn anh.

“Em ngồi đây đi, anh đi lấy chút gì đó để ăn .” Anh cũng cảm thấy cô đang khó xử.

“Được” Cô gật đầu một cái.

“Toilet ở đây này, nếu như em muốn rửa tay, có thể đi!” Anh chỉ vào một cánh cửa đang khép hờ.

“Vâng!” Cô lại gật đầu một cái.

Lúc này Cung Tử Kỳ mới đi vào trong phòng bếp, lấy đồ từ trong tủ lạnh ra, bắt đầu làm bữa ăn tối.

Sau khi Cổ Ngấn Nhi rửa tay xong, liền đến cạnh cửa phòng bếp. Nhìn thấy anh đang rửa rau, cô có chút há hốc mồm, anh lại còn biết nấu ăn.

“Để em làm cho!” Cô đi tới bên cạnh, đưa tay cầm dao trong tay anh.

“Em cứ ngồi xuống đi, để anh làm cho.” Người tới là khách, anh cũng không thể không biết xấu hổ để cô đi đến nấu cơm cho anh ăn.

“Những chuyện này, vốn chính là việc con gái nên làm, trên lưng anh còn bị thương, hay là đi nghỉ ngơi đi!” Cô trực tiếp cầm rau trên tay anh, bắt đầu rửa. Động tác vô cùng thuần thục, chắc hẳn các bữa ăn ở nhà cô, cũng là do cô tự tay làm, nếu như không phải, làm sao có thể quen tay như vậy.

Động t


Pair of Vintage Old School Fru