Pair of Vintage Old School Fru
Vọng tình

Vọng tình

Tác giả: Vi Tiểu Ngư

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329225

Bình chọn: 7.00/10/922 lượt.

n đứng lên, sau cổ căng thẳng, bị người nhắc lên.

Hồ Tứ kinh ngạc, phát hiện hai chân của nàng, người này khí lực thật lớn, dẫn theo Hồ Tứ, giống như chỉ dẫn theo con gà con.

Đang lúc nàng sợ hãi, than đối phương kia lớn vô cùng, một thanh âm sấm rền ở bên tai nổ vang:

– Cái gì vậy? Ngươi dám chạm vào người ta!

Hồ Tứ bên tai ông ông bị chấn động, thanh âm người nọ giống như tiếng chuông đồng, lỗ tai nàng bị đâm đến đau.

Cơ thể đau đớn, lại chỉ có thể dựa lên vòm ngực rộng, hai chân Hồ Tứ khua loạn:

– Mau thả ta, người mập mạp này!

Chỉ thấy người nọ không giận mà cười, thu nhanh áo Hồ Tứ, đặt tới trước mặt hắn.

Trong mũi hừ lạnh một tiếng, liền mở miệng rộng, lộ ra một hàm răng trắng tinh:

– Ngươi tiểu yêu này, dám ở trước mặt gia gia lớn mật như thế, không sợ gia gia phanh thây ngươi luyện đan sao?

Hồ Tứ quá sợ hãi, không phải vì trong lời nói của hắn, mà là hắn chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra yêu thân của nàng:

– Ngươi mập mạp nói bậy bạ gì đó? Cái gì tiểu yêu, ta xem ngươi mới là yêu, là trư yêu!

Dù chết cũng phải chửi người cho đã, Hồ Tứ chính là loại điển hình này.

Phan Ngọc đè lại huyệt thái dương, hắn hiện tại muốn tìm nơi thanh tĩnh không có người, chạy đến lại làm sao đều không thoát khỏi được người quen.

Người mập mạp nghe được lời Hồ Tứ nói, không khỏi giận dữ, bàn tay to lớn như cái quạt thuận thế đánh qua.

Mắt thấy sẽ bị đánh ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồ Tứ…

Ba!

Một bàn tay khác cầm lấy tay hắn, quay đầu xem là ai lớn như vậy, lại dám đối hắn như thế!

Kết quả vừa thấy, hắn mặt mày hớn hở.

**

Hồ Tứ trợn mắt há hốc mồm nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt, không tin tưởng hai mắt của mình.

Trên đời này lại còn có chỗ hoa lệ như vậy nha!

Ánh sáng mặt trời chiếu trên nóc nhà, trước mắt Hồ Tứ đều là một mảnh kim quang.

Chỉ có trong đại nội hoàng cung mới phô ngói lưu ly màu vàng, lúc này tràn lan ở chính điện nóc nhà, cây lim tốt nhất chế thành cây cột với nước sơn đỏ tươi.

Hồ Tứ thấy qua nhiều vật, cơ hồ có thể chiếu tướng mạo con người.

Chính giữa đại điện, thờ phụng vị thánh Tu Hành.

Hồ Tứ thừa dịp không ai chú ý, đi đến bên người Phan Ngọc, nhỏ giọng hỏi:

– Ngươi có bằng hữu có tiền như vậy, quả thực là rất giàu có.

Phan Ngọc đối với Hồ Tứ có chút khinh thường:

– Này có đáng là gì. Dù cho nơi nào ta cũng đã gặp qua, đợi ngày nào đó, ta mang ngươi về nhà, đến lúc đó, ngươi sẽ biết cái gì là phú khả địch quốc.

Hồ Tứ vừa nghe lập tức cảm thấy dạt dào hứng thú, nắm tay áo Phan Ngọc, vội nói:

– Vậy ngươi mau mang ta đến nhà ngươi, ta muốn xem.

Kỳ thật Phan Ngọc nói xong liền hối hận, hắn hiện tại nào dám về nhà. Cũng may Hồ Tứ dễ dàng lừa, đến lúc đó, hắn nói vài lời nói dối, có thể qua chuyện.

Bọn họ vẫn chưa dừng lại ở chính điện, mà là trực tiếp đi đến phía sau núi.

Dọc theo tảng đá, liền tiến vào một đường nhỏ, trước mắt lúc đó, trừ bỏ một màu xanh vẫn là xanh, xanh thẫm, xanh đậm, bụi cây, xanh biếc, cơ hồ không có lặp lại cái khác.

Rừng cây xanh ngắt, xanh um tươi tốt, trong tai nghe tiếng chim chóc thanh thúy kêu, thỉnh thoảng có một con thỏ hoang chạy qua, một chút cũng không sợ người.

Dòng suối nhỏ trong veo, nhợt nhạt, có thể nhìn thấy cả đá cuội dưới nước.

Gió thổi đến trên người, thanh lương thoải mái, đem ánh sáng mặt trời hoàn toàn ngăn cách bên ngoài.

Hồ Tứ mấy lần liền thiếu chút nữa trượt chân, tay chân cùng chống xuống mới miễn cưỡng đứng lên được.

Đáng giận là con mắt Phan Ngọc cũng không xem đến nàng, tai nghe tiếng động bên cạnh thì cười nhạo, trong lòng thầm mắng:

– Tiểu tử mập mạp, phì thành như vậy ngã xuống sẽ biến thành thịt, mọi người đều thích.

Nàng đã quên vừa rồi nếu không phải Phan Ngọc đúng lúc ra tay cứu giúp, chỉ sợ biến thành thịt nát là nàng.

Thật vất vả mới đến đỉnh núi, trong cây cối thấp thoáng lộ ra một tòa nhà thanh tĩnh, phòng ở không lớn, sân sạch sẽ, so với nơi vừa mới nhìn thấy thật tương phản, giản dị tự nhiên.

Nguyên một đường đi tới, Hồ Tứ vẫn xem xét đông tây.

Đến nơi này, Phan Ngọc một bước tiến tới, nàng lại không có ý định đi theo.

Bị Phan Ngọc cầm lấy cổ tay, nàng liều mạng lui lại, có đánh chết nàng cũng không đi vào.

Phan Ngọc không rõ, tò mò nhìn Hồ Tứ.

Nàng không sợ trời không sợ đất, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn lại tái nhợt, ngay cả ánh mắt đều sợ tới mức run rẩy.

Hắn rõ ràng không có cảm thấy hơi thở tà ác gì đặc biệt, vì sao nàng e ngại như thế?

Chỗ thanh này thanh lương tao nhã như vậy cơ mà.

– Chúng ta vẫn là không cần vào đi!

Hồ Tứ cơ hồ là cầu xin, mắt to đáng thương long lanh nhìn Phan Ngọc, nước mắt trong suốt ướt át.

Phan Ngọc mày nhíu mặt nhăn, đang muốn nói chuyện, chỉ nghe người mập mạp kia mở miệng nói:

– Xem ra tiểu yêu ngươi bản sự không nhỏ. Ngay cả nơi này cũng ngửi được, ha ha, không sai, thật không sai.

Ánh mắt toát ra tia ác độc, làm Hồ Tứ sợ tới mức run rẩy.

– Hạ huynh, nàng là người của ta, không được làm nàng sợ hãi.

Phan Ngọc bất động thanh sắc che phía trước Hồ Tứ, bàn tay nhỏ đặt trong lòng bàn tay mình đều là mồ hôi lạnh, hiện tại còn run nhè nhẹ.

Tâm cứng rắn