“Yêu cầu tối thiểu hay là có lí do khác? Họ vì em mà mất việc! Sao anh không nghĩ đến cảm nhận của em chứ? Anh thật quá đáng!”
“Anh cũng vì muốn tốt cho em, như vậy cũng không được sao?!” Hải Nguyên cau mày nhìn cô.
“Anh làm gì em không quản được nhưng em không muốn bản thân mình liên lụy đến bất cứ ai khác. Hơn nữa họ nói cũng không hề sai đâu, em chỉ là một giáo viên dạy múa dựa vào đâu mà cướp công việc của họ? Anh nhất định phải vì một chuyện nhỏ mà làm rối tung mọi chuyện lên sao?”
Khánh Đan nói rồi bỏ ra khỏi phòng đóng cửa rầm một cái, mọi người đang đứng hóng ở ngoài này giờ giật mình khi thấy cô đi ra liền chạy về chỗ của mình, không ai nói một lời nào mà nhìn Khánh Đan bằng con mắt vừa ngạc nhiên lại khâm phục. Từ trước đến nay, ý của Hải Nguyên chính là thánh chỉ không ai được phép cãi lại, cũng không ai dám cãi vậy mà cô là người đầu tiên dám đối diện tranh cãi lại còn tỏ thái độ với anh. Gan cũng không nhỏ mà địa vị cũng không tầm thường. Cũng từ hôm đó mọi người đã nhìn Khánh Đan với con mắt khác, tuy nhiên cũng không ít người âm thầm ghen tị. Hải Nguyên và Khánh Đan từ hôm cãi nhau đó liền chiến tranh lạnh, không ai nói với ai một lời nào nữa. Mọi công việc đều đưa qua cho Hoảng Khải chuyển lời khiến Hoàng Khải không ngừng bận rộn chạy đi chạy lại giữa hai văn phòng.
“Cậu sang nói với cô ấy là…”
“Tổng giám đốc, tôi thấy anh nên sang bên đó bàn bạc với cô ấy thì hơn, cả một ngày tôi chạy đi chạy lại giữa hai phòng hàng chục lần cũng có giải quyết được vấn đề đâu.” Hải Nguyên đang nói thì Hoàng Khải liền chen ngang.
“Cô ấy không chịu gặp tôi, ở công ty không thèm nói chuyện, về nhà cũng không thèm để ý, tôi biết phải làm sao?” Hải Nguyên thở dài.
“Cô ấy tức giận chứng tỏ cô ấy còn quan tâm đến anh. Anh cứ dày mặt nói lời xin lỗi, anh là đàn ông mà cứ trốn tránh vậy à?”
“Có vẻ như tôi thoải mái với cậu quá nhỉ?” Hải Nguyên lườm Hoàng Khải.
“Ha ha, tôi không có ý đó. Anh cứ sang đi xem nào, mấy hôm rồi cô ấy chắc cũng phải nguôi giận chứ.”
Hải Nguyên lắc đầu nhìn anh ta rồi cầm tập tài liệu đi ra khỏi phòng. Hoàng Khải đứng bên trong khẽ than thầm: “Một tổng giám đốc đã khó chiều rồi, giờ thêm một phu nhân nữa chắc chết mất. Lòng dạ phụ nữ đáng sợ thật! Một khi tức giận thì tổng giám đốc uy nghiêm lạnh lùng bá đạo như Hải Nguyên cũng không coi là gì!”
Hải Nguyên lên sân thượng nhìn thấy Khánh Đan đang đứng đó, anh liền đi ra đứng cạnh cô:
“Anh… xin lỗi hôm trước anh…”
“Không, là em không đúng, em không nên quản chuyện của bộ phận nhân sự lại còn lớn tiếng với anh trong công ty, anh là tổng giám đốc, quyết định việc gì nhất định phải có lí do.”
Khánh Đan ngắt lời anh nói chuyện rất xa cách. Hải Nguyên nghe vậy lại không biết phải phản ứng như thế nào, từ khi cô về Việt Nam, quan hệ của hai người tuy không thân thiết nhưng cũng không xa lạ, không biết từ bao giờ cô lại giữ khoảng cách với anh như vậy.
“Ừ, trên này gió lạnh, em cũng xuống đi, giờ sắp tan ca rồi hay chúng ta cùng đi ăn tối rồi về nhà?” Hải Nguyên nói.
“Tối nay em hẹn anh Phong đi ăn tối rồi.” Khánh Đan nói.
“Ừm… Vậy anh xuống trước.” Hải Nguyên nói rồi đi xuống cầu thang, Khánh Đan nhìn theo bóng anh đi khẽ mỉm cười. Có lẽ đến lúc cô bước ra cuộc đời anh rồi, khi dự án hoàn thành cô sẽ trở về Pháp.
…
“Em không tập trung ăn mà nghĩ gì thế?” Nam Phong lên tiếng, Khánh Đan mỉm cười nhìn anh.
“Không có gì ạ. Không phải anh nói là hôm nay sẽ đưa chị dâu cho em gặp mặt sao?”
“Cô bé đó lại giở trò giận dỗi rồi bỏ đi công tác không thèm liên lạc gì với anh.” Nam Phong mỉm cười, ánh mắt anh hiện lên những tia sáng long lanh của hạnh phúc. Sau bao nhiêu năm đau khổ dằn vặt có lẽ hạnh phúc đã mỉm cười với anh. Khánh Đan nhìn Nam Phong cười trong lòng cô cũng cảm thấy nhẹ nhàng hẳn. Sóng gió cuộc đời qua đi, con người đều trưởng thành hơn và biết trân trọng hạnh phúc của mình. Còn cô, cô từng mong ước có người thân bên cạnh, bây giờ cô đã có một người anh trai ruột. Cô từng ước mơ xây dựng cô nhi viện dành cho những đứa trẻ như cô ngày xưa có một mái ấm thật sự, bây giờ cũng sắp thành hiện thực, những người thân yêu của cô đều hạnh phúc, bản thân cô cũng cảm thấy mãn nguyện.
“Em với Hải Nguyên bao giờ mới kết hôn đây?” Nam Phong hỏi.
“Có lẽ là anh ấy cũng sắp kết hôn.”
“Không phải là em?” Nam Phong nhíu mày.
Khánh Đan khẽ mỉm cười, cô nhớ lại hình ảnh cô gái mấy hôm nay thường xuất hiện ở công ty, một cô gái vui vẻ, hoạt bát, cô ngồi trong văn phòng Hải Nguyên không ngừng nói cười, Hải Nguyên cũng chỉ im lặng mà không hề thấy phiền. Mọi người trong công ty đều nói cô ấy chính là phu nhân tổng giám đốc tương lai, cô ấy chính là đối tượng xem mắt cách đây một thời gian của Hải Nguyên. Một cô gái như vậy mới thích hợp ở bên Hải Nguyên, mang lại cho anh tiếng cười, mang lại cho anh hạnh phúc. Còn cô, cuộc sống của cô chỉ còn lại sự lụi tàn của thời gian.
…
“Anh Hải Nguyên? Chẳng phải hôm nay anh nói có hẹn nên không đi cùng em được sao? Ồ, là anh cố tình tránh em hả?” Phương Linh nhìn người con trai đang ngồi một mình vớ