Polly po-cket
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328421

Bình chọn: 7.5.00/10/842 lượt.

nào được.

Sau khi thanh y thiếu nữ xuống xe,cỗ xe tứ mã chỉ trong nháy mắt đã đi mất hút.

Đông Phương Thanh Vân vẫn lạnh lùngđứng im, thanh y thiếu nữ hỏi :

- Các hạ có cảm thấy kỳ lạ không?

Đông Phương Thanh Vân cười khảy :

- Hoàn toàn không?

- Vì sao? Lẽ nào các hạ đã biết vìsao phải đổi xe?

- Hoàn toàn không?

- Vậy thì vì sao?

- Quí phái bất luận có quỷ kế gì tạihạ cũng rất muốn thỉnh giáo.

Thanh y thiếu nữ cười khẽ :

- Bổn giáo rất kính trọng các hạ,nào có thể bày ra quỷ kế gì.

Đông Phương Thanh Vân bỗng thấy xaxa có vô số bóng đen đang di chuyển, chớp mắt đã tiến lại gần, thấy có mười sáungười khiêng hai chiếc kiệu bát bảo. Lại nghe thanh y thiếu nữ nói :

- Mời các hạ lên kiệu. Hẹn gặp lại?

Dứt lời thanh y thiếu nữ quay ngườilao đi thoáng chốc đã biến mất trong màn đêm u tối. Cũng lúc ấy trên kiệu bátbảo vang lên một thanh âm du dương :

- Thỉnh tướng công lên kiệu.

Đông Phương Thanh Vân cười lạnh,tung mình nhẹ nhàng nhảy lên. Giọng nói du dương êm đềm lại vang lên :

- Tướng công từ Khai Phong phủ tớiTrung Nguyên phân đà đường đi hiểm trở, xe ngựa không thể đi được nên mới phảiđổi sang dùng kiệu.

Đông Phương Thanh Vân rúng động tâmcan thầm nghĩ :

"Như vậy Địa Mộ giáo hoàn toànkhông có ác ý với ta sao?"

Vừa suy nghĩ chàng vừa đưa mắt quansát chiếc kiệu, trong kiệu bài trí như một gian phòng nhỏ, một thiếu phụ trung niênđang nằm, toàn thân được phủ kín bằng một tấm chăn mỏng. Lại thấy thiếu phụdung nhan tựa hoa đào, đôi làn thu ba sóng sánh, miệng tựa đóa hoa hàm tiếu.Đông Phương Thanh Vân nhìn như không thấy, lạnh lẽo :

- Xin hãy ngồi lên.

Lúc này thiếu phụ khẽ nhướn màyliễu, miệng tựa cười chẳng phải cười, dịu dàng nói :

- Đường còn dài, vì sao tướng côngkhông nằm nghĩ.

Đông Phương Thanh Vân sa sầm mặt,gằn giọng :

- Nếu ngươi không ngồi dậy, bổnthiếu gia sẽ xuống kiệu.

Thiếu phụ đành thở dài :

- Tướng công thực chẳng biết thươnghoa tiếc ngọc, thôi được...

Dứt lời thiếu phụ từ tốn lật tấmchăn ngồi lên. Tấm chăn vừa được lật ra trước mắt Đông Phương Thanh Vân xuấthiện một thân thể lõa lồ, chàng thầm cười nhạt đưa chân đá tấm chăn ra rồi ngồixuống. Thiếu phụ trung niên cười nói :

- Đêm đông giá rét, hàn khí nhậpthân, tiện thiếp bị cảm hàn thì đó là lỗi của tướng công.

Đông Phương Thanh Vân lạnh giọng :

- Đừng nhiều lời, mau vận y phụcvào.

Lúc này đã thấy chiếc kiệu chuyểnđộng, Đông Phương Thanh Vân vốn muốn vén hết những tấm rèm xung quanh kiệu lênđể quan sát đường đi nhưng tay vừa đưa ra lại vội thu lại, nên biết cử chỉchàng tuy chỉ xuất phát từ lòng hiếu kỳ, nhưng đối phương lại có thể cho rằngđó là do chàng cũng thuộc hạng nhu nhược.

Yêu phụ khỏa thân khẽ nhích tới sátĐông Phương Thanh Vân, cất giọng thỏ thẻ :

- Tướng công nên thương hại cho tiệnthiếp thân không tấc vải?

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng hừmột tiếng không nói.

Thiếu phụ đã đến sát bên chàng, bèngiang hai cánh tay nõn nà ra định ôm lấy chàng.

Đông Phương Thanh Vân nổi giận, tiệntay tát đánh "bốp" vào mặt thiếu phụ.

Thiếu phụ khỏa thân ngã vật xuốngbật khóc nức nở. Đông Phương Thanh Vân cũng ngẩn người kinh ngạc, chàng khôngngờ thiếu phụ hoàn toàn không biết võ công, nhưng cùng lúc ấy một ý niệm nảysinh trong đầu chàng :

"Đây hẳn là quỷ kế dùng sắc mêhoặc, lấy nữ nhân không biết võ công ra nghênh tiếp khiến người có ý thương hoatiếc ngọc và vậy có thể hạ độc thủ khi họ không chút giới bị."

Nghĩ vậy chàng bèn cười nhạt :

- Ngươi giả bộ làm gì?

Thiếu phụ khỏa thân cất giọng giậndữ :

- Vì sao ngươi đánh người vô cớ?

Đông Phương Thanh Vân hỏi ngược lại:

- Vì sao ngươi cứ quấn lấy bổn thiếugia?

Thiếu phụ thoáng ngạc nhiên :

- Ta sai rồi sao?

- Bổn thiếu gia chẳng phải hạngngười khinh bạc thấy sắc thì tối mắt mà trúng kế của ngươi đâu.

Thiếu phụ bỗng đứng bật dậy quát :

- Ngươi dám khinh lão nương.

Nói rồi nàng lao vào Đông Phương ThanhVân đánh đấm cào cấu loạn xạ. Đông Phương Thanh Vân thấy vậy thì chau mày thầmnghĩ :

"Quả thực thiếu phụ hoàn toànkhông biết võ công."

Tuy nghĩvậy nhưng đề phòng bất trắc, chàng bèn điểm vào Ma huyệt của thiếu phụ, vìkhông có võ công nên thiếu phụ lập tức ngã xuống.

Thiếu phụ khỏa thân tuy thân ngườibị điểm huyệt mềm nhũn nhưng vẫn có thể nói năng như thường. Lúc này mụ lớntiếng chửi rủa. Đông Phương Thanh Vân cau mày chăm chú nhìn thiếu phụ hồi lâulòng lấy làm vô cùng quái lạ tự hỏi :

"Lẽ nào mụ thực không biết võcông. Chẳng lẽ trong này có ẩn giấu một quỷ kế nào khác?"

Thiếu phụ thấy chàng nhìn mình khôngchớp mắt bèn cất giọng căm tức :

- Ngươi nhìn lão nương làm gì?

Đông Phương Thanh Vân cười khảy :

- Chẳng lẽ không được nhìn sao?

Thiếu phụ không đáp mà hỏi :

- Có gì đáng để nhìn?

Đông Phương Thanh Vân chậm rãi đưamắt nhìn đi, nói :

- Khi nào mới tới được?

Thiếu phụ lại bỗng hỏi :

- Tướng công, thiếp còn xinh đẹpkhông?

Đông Phương Thanh Vân chỉ khẽ hừ mộttiếng không đáp. Thiếu phụ lại cao giọng hỏi :

- Tiện thiếp không có sắc đẹp mê hồnphải không?

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng nói:

- Hãy trả lời câu hỏi của ta rồi tasẽ nói.

- Câu hỏi thế nào