hân Huyết Bi khoác áo chính nghĩa mà gieo rắc tội ác.
Triển Ngọc Mai nói tiếp:
- Ngoài ra, do bởi Long đệ nhiều phen tàn sát, nên đã khiến cho chủ nhân Huyết Bi sinh lòng giới bị, hạ lệnh trước khi mở cuộc giáp công không được phát sinh xung đột với Long đệ, hầu tập trung lực lượng đối phó vì tránh không để Long đệ có cơ hội diễn võ dương oai, gay tổn thương đến uy danh của chủ nhân Huyết Bi.
Vân Dật Long lặng thinh trầm ngâm.
Triển Ngọc Mai chậm rãi nói tiếp:
- Long đệ, xin thứ cho Mai tỷ nói thật lòng, võ công của chủ nhân Huyết Bi nếu không cao đến tuyệt đỉnh thì chẳng thế nào khống chế được Chính Nghĩa Đoàn, giờ đây, dưới sự che chở của chiếc áo nguỵ thiện, y hạ lệnh tuyển chọn cao thủ khác nào tập trung tất cả tinh hoa võ học khắp thiên hạ để đối phó với Long đệ, vấn đề này Long đệ chớ có xem thường.
Vân Dật Long thở dài:
- Vấn đề ấy dễ thường không hiểu, nhưng ngoại trừ dốc hết sức lực đối kháng, đâu có cách nào khác hơn nữa?
Triển Ngọc Mai lắc đầu:
- Không hẳn vậy, chúng ta cũng nên tìm cách đối phó với họ
Vân Dật Long cười áo não:
- Mai tỷ có cao kiến chi?
Triển Ngọc Mai nghiêm nghị:
- Chả lẽ Long đệ không nghĩ đến sao? Chúng ta cũng nên đoàn kết với các cao thủ trong thiên hạ để đối phó với Chính Nghĩa Đoàn.
Vân Dật Long bỗng cười vang:
- Mai tỷ không đùa chớ?
Triển Ngọc Mai nghiêm chỉnh:
- Đó là đại kế nhằm đem lại thái bình an lạc lâu dài cho võ lâm giang hồ, sao lại đùa với Long đệ được?
Vân Dật Long vẫn cười vang:
- Tuy Mai tỷ nghĩ rất đúng, nhưng điều ấy không thể nào thực hiện được.
Triển Ngọc Mai cau mày:
- Vì sao?
Vân Dật Long nghiêm giọng:
- Mai tỷ thử nghĩ xem, Vân Dật Long ra đời tuy ngắn ngủi, nhưng hai tay đã nhuốm đầy máu tanh, khét tiếng một ác nhân giang hồ, Bạch Kiếm Linh Mã xuất hiện đến đâu là máu tươi ngập đất, tử thi chồng chất. Ai dám liên thủ với Vân mỗ? Ai dám bán mạng vì Vân mỗ? Ngoài Kim Bích Cung và Đại Mạc Bằng Thành, còn ai là bằng hữu của chúng ta nữa?
Đoạn cười chua chát nói tiếp:
- Vả lại, Chính Nghĩa Đoàn của chủ nhân Huyết Bi đã khống chế võ lâm đã lâu, cội rễ vững chắc, e rằng khó lay chuyển được sự suy nghĩ của nhân vật võ lâm.
Triển Ngọc Mai phản bác:
- Sự phải trái có công luận, lẽ phải ở trong lòng người, tuy chủ nhân Huyết Bi khống chế nghiêm ngặt, nhưng chưa nắm giữ được lòng người, đại bộ phận nhân vật võ lâm tuy bất mãn nhưng không dám nói ra. Long đệ tuy thủ đoạn tàn ác, sát nghiệp nặng nề, song thanh danh của Kim Bích Cung vẫn được mọi người kính trọng chỉ cần Long đệ lên tiếng hô hào, lo gì không có người kéo đến gia nhập với ta, không chừng có cả thủ hạ của chủ nhân Huyết Bi nữa.
Vân Dật Long cười:
- Mai tỷ đã có hứng thú thế này, thử một phen cũng chẳng hề gì.
Triển Ngọc Mai hớn hở:
- Long đệ đã đồng ý phải không?
- Nếu Mai tỷ nhận thấy đáng thử, tiểu đệ có chi mà không đồng ý chứ?
Triển Ngọc Mai cả mừng:
- Vậy thì chúng ta hãy tiến hành ngay, loan tin khắp võ lâm thiên hạ triệu tập những người cùng chí hướng, cấp tốc tổ chức thành một lực lượng hùng mạnh.
Vân Dật Long cười nhạt:
- E rằng khó thành.
Tuy thấy thái độ Vân Dật Long hờ hững, song Triển Ngọc Mai không màng, vẫn hứng khởi nói:
- Đã quyết định như vậy, chúng ta hãy đặt ra một danh hiệu…… Long đệ có ý kiến gì không?
Vân Dật Long cười:
- Danh hiệu tốt hơn hết là hai chữ “chính nghĩa”, nhưng rất tiếc đã bị chủ nhân Huyết Bi dùng mất rồi ….
Triển Ngọc Mai vỗ tay đánh bốp:
- Đúng rồi. Chúng ta cũng sử dụng hai chữ chính nghĩa.
Vân Dật Long ngạc nhiên:
- Mai tỷ nói sao?
Triển Ngọc Mai nghiêm giọng:
- Chúng ta hãy lấy danh hiệu là Chính Nghĩa Môn.
Vân Dật Long xua tay lia lịa:
- Không được, Huyết Bi có Chính Nghĩa Đoàn, nay ta lại lập Chính Nghĩa Môn, vậy thì chốn giang hồ đâu đâu cũng đầy chính nghĩa, nhưng chính nghĩa thật sự ở đâu?
Triển Ngọc Mai nghiêm giọng nói:
- Chúng ta không nên vì họ đã dùng hai chữ chính nghĩa mà từ bỏ không sử dụng, khẩu hiệu của chúng ta là “Diệt trừ bọn nguỵ thiện, giữ gìn chân chính nghĩa”. Phải hay trái cứ để cho võ lâm tự xét lấy.
Vân Dật Long miễn cưỡng gật đầu:
- Mai tỷ cũng có lý.
Triển Ngọc Mai mỉm cười:
- Vậy đã định xong, giờ bàn về địa điểm, tổng đàn Chính Nghĩa Môn chúng ta nên đặt ở đâu?
Vân Dật Long cười cười:
- Vấn đề ấy cũng xin nhờ Mai tỷ động não cho ……
Đoạn đảo mắt nhìn quanh, cười nói tiếp:
- Hẳn không thể đặt tại Vân gia trang chứ?
Không ngờ Triển Ngọc Mai lại vỗ tay reo lên:
- Hay lắm, cứ đặt tại Vân gia trang được rồi
Vân Dật Long nhíu mày:
- Mai tỷ quả là khéo đùa, miền nông thôn hẻo lánh thế này, sao thể thiết lập môn phái giang hồ được?
Triển Ngọc Mai nhoẻn cười:
- Nơi đây tuy địa thế không hiểm trở, nhưng có ý nghĩa rất to tát, khi xưa ba đời gia đình họ Vân đã long máu trên Thái Sơn Chính Nghĩa Nhai, đó là chính nghĩa gì? Trong giới giang hồ võ lâm loan truyền từ lâu, chẳng cần phải phân trần nữa. Nay chúng ta thiết lập Chính Nghĩa Môn tại Vân gia trang vừa nhằm để nhắc nhở ký ức của giới giang hồ và để cho họ một s
