Insane
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210891

Bình chọn: 8.5.00/10/1089 lượt.

ắc đầu không hiểu. Khất đại-phu nói:

– Tên Trần Lữ kia có nội công Âm-nhu giống hệt nội công của phái

Long-biên. Nhưng y lại dùng năm thứ nọc độc là: nọc rắn, nọc rết, nọc

bò-cạp, nọc nhện-độc, nọc tằm-núi hợp lại với phân chim quạ và ma-hoàng. Năm loại độc này khi trộn với phân chim quạ, sẽ giữ nguyên độc chất

trong người. Thêm ma-hoàng để độc chất dễ nhập vào da người ta. Trong

năm thứ nọc độc, mỗi thứ nhập vào một tạng trong người. Nọc Rắn nhập

Tâm, nọc Rết nhập Phế, nọc Bò-cạp nhập Can, nọc Nhện nhập Tỳ, nọc Tằm

nhập Thận. Vì vậy không có cách gì cứu chữa được.

Chu Bá hỏi:

– Sư phụ! Tại sao nội công phái Trường-bạch lại giống nội công phái Long-biên. Hai bên ở cách nhau hàng mấy vạn dặm?

Khất đại-phu thở dài:

– Tất cả cùng một nguồn gốc mà ra. Nguyên khi Vạn-tín hầu Lý Thân cầm

đầu anh hùng Lĩnh Nam sang đấu trước sân rồng Tần Thủy-Hoàng, trong đó

có chín người đệ tử của ngài. Ngài ra lệnh khởi diễn cuộc đấu, ngày đầu

chỉ lấy hòa. Thỉnh thoảng mới tấn công để đối phương trổ hết sở trường

ra. Rồi tối về, thầy trò tóm tắt tất cả chiêu thức của họ lại, tìm lấy

một yếu quyết võ công, đưa ra thế phá. Sau hơn 15 ngày đấu, thầy trò

Vạn-tín hầu tìm ra khắp Trung-nguyên chỉ có 18 nguyên tắc võ học. Hầu

hết đều thiên về Dương-cương. Một lần nữa ngài tìm ra thứ nội công

Âm-nhu, phá nội công Dương-cương của Trung-nguyên. Nội công Âm-nhu này

chỉ cần luyện một năm, có thể phá người luyện nội công Dương-cương đã

tập đến 5 năm. Ngài đem nội công ra dậy cho tất cả 9 người. Sau khi đánh Hung-nô, xây Vạn-lý trường-thành xong, ngài cùng đệ tử trở về Âu-lạc.

Tần Thủy-Hoàng giữ nhị đệ-tử của ngài là Trần Mạnh-Chi lại, lĩnh chức

Nội-giám hiệu-úy thống lĩnh cấm quân, Trần Mạnh-Chi được phong hầu, lấy

vợ Trung-nguyên, sinh con đẻ cái ở vùng Trường-bạch, lập môn phái dạy

học trò. Đời thứ năm thì đổi khác. Phan Huy được sư phụ sai đi tiểu trừ

một bọn dùng thuốc độc giết người, vô ý bị chúng bắt. Chúng dùng nọc độc để tra khảo y phải khai ra bí quyết võ công. Y vận công chống độc. Nội

công y cao, y lại thông minh, nên dù bị kẻ thù dùng thứ tự năm thứ nọc

độc, y chống được cả. Cuối cùng kẻ thù lấy phân chim bắt ăn, để phân

chim cùng độc chất hành hạ y. Y vận công chống lại đến nổi mê man. Kẻ

thù sợ y chết, nấu Ma-hoàng đổ vào cho y uống. Trong cơn mê mê tỉnh

tỉnh, y vẫn vận công chống độc. Hai hôm sau y tỉnh dậy trong đêm, thấy

người khỏe mạnh như thường, nội lực tăng tiến. Y vận công phá gông cùm,

tìm giết kẻ thù. Khi y vận chưởng giết kẻ thù thấy mùi tanh hôi bốc ra,

kẻ trúng chưởng bị đau đớn khủng khiếp, rồi mới chết. Y trở về phúc

trình sư phụ. Sư phụ khuyên y bỏ lối luyện độc chưởng. Y không nghe cứ

bí mật luyện. Cho đến một hôm bị sư phụ bắt được, đuổi y ra khỏi sư môn. Phan Sùng tức Xích-My là hậu duệ của y vậy.

Đào Kỳ ngồi im bây giờ mới xen vào:

– Cùng gốc ở Vạn-tín hầu, tại sao phái Trường-bạch, Long-biên rồi Tản-viên, rồi Cửu-chân lại khác nhau?

Khất đại-phu thở dài:

– Tiểu hữu hỏi câu này thực phải. Nguyên khi rời Trung-nguyên về Âu-lạc. Vạn-tín hầu chế ra nội công Âm-nhu, Trần Mạnh-Chi học được nội công

này, vì vậy nội công Âm-nhu phái Trường-bạch giống nội công phái

Long-biên.

Ngừng một lúc ông tiếp:

– Khi về đến Âu Lạc ông tập trung hết các chiêu thức ngoại công như

quyền, chưởng của các phái Trung-nguyên. Ngài dậy đệ tử là Trung-tín hầu Vũ Bảo-Trung. Vì bấy giờ Vũ Bảo-Trung lĩnh chức Tư-mã của Âu Lạc thống

lĩnh quân đội. Người thống lĩnh quân đội cần học võ công phá võ công

Trung-nguyên để đánh giặc ngoại xâm. Muốn xử dụng những võ công phá võ

công Trung-nguyên đó, phải học nội công Dương-cương. Do vậy Vạn-tín hầu

chế nội công Dương-cương khắc chế nội công Trung-nguyên cho phù hợp với

chiêu thức khắc chế võ công Trung-nguyên. Con cháu, đệ tử Trung-tín hầu

sau lập ra phái Cửu-chân. Phái Cửu-chân thường đỉnh lập, tránh đụng chạm với người Việt, mà chỉ chú ý đến chống ngoại xâm. Vì vậy đời đời được

anh hùng Lĩnh Nam kính trọng.

Chu Bá gật đầu tỏ vẻ hiểu biết:

– Sư phụ! Thì ra là vậy. Trước đây con lấy làm lạ rằng võ công Cửu-chân

song kiệt không hơn chúng con làm bao. Nhưng Đinh-hầu, Đào-hầu được

chúng nhân tôn phục, kính trọng tuyệt đối. Hơn hẳn nhạc phụ con là

Lục-trúc tiên sinh. Chính vì uy đức yêu nước chống giặc?

Khất đại-phu gật đầu:

– Đúng thế! Đất Lĩnh Nam mình, người ít, đất rộng. Bên cạnh Trung-nguyên người đông, đất hẹp. Họ luôn muốn chiếm đất mình, vì vậy người Lĩnh Nam đặt võ đạo chống ngoại xâm lên hàng đầu. Ai chống ngoại xâm được kính

trọng... Để ta tiếp, Vạn-tín hầu dạy con cháu nội công Âm-nhu, kiếm pháp thần thông. Con cháu người lập ra phái Long-biên. Vì vậy nội công

Long-biên với Trường-bạch giống nhau. Tuy nhiên người tập võ công

Cửu-chân muốn luyện võ công Long-biên cũng dễ dàng, vì cùng một nguồn

gốc. Do đó Đào tiểu hữu gặp sư huynh, Nguyễn Phan được sư huynh dạy

Long-biên kiếm pháp, mà chỉ mấy ngày luyện xong. Còn cháu Phương-Dung

lấy chồng rồi, luyện võ công Cửu-chân cũng thành công là thế.

Việc Đào Kỳ học kiếm pháp của Nguyễn