Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3211010
Bình chọn: 8.5.00/10/1101 lượt.
ào Thủ tam-dương, Đào tam-lang đẩy vào
Thủ tam-âm, như vậy độc sẽ chạy ra khỏi người phải không?
Khất đại-phu lắc đầu:
– Không được, hoàn toàn không được?
Phương-Dung xịu mặt xuống hỏi:
– Thưa tiên sinh tại sao thế?
Khất đại-phu nói:
– Độc chất khi nhập vào tay, theo kinh mạch nhập tạng phủ. Nếu ta dùng
chân khí thúc vào tạng phủ, độc đẩy ra được. Nhưng Tiên-yên sẽ bị nát
tạng phủ ra mà chết. Muốn chữa bệnh này phải có cách gì, biến đám độc
khí trở thành không trong người, mới khỏi bệnh.
Khất đại-phu móc trong bọc ra một hộp thuốc đưa cho Tiên-yên nữ-hiệp:
– Cháu hãy cầm hộp thuốc này mỗi ngày uống ba viên vào lúc sớm mai, ba
viên vào lúc tối. Tuy không chữa được bệnh cho cháu, nhưng cháu cũng đủ
sức chống bệnh, không đến nỗi bỏ mạng. Trong thời gian đó ta tìm bắt tên Trần Lữ kiếm thuốc giải cho cháu.
Tiên-yên nữ-hiệp cũng biết sơ về thuốc, bà hỏi:
– Thúc phụ, thuốc này tên là gì vậy?
Khất đại-phu cười:
– Thuốc không có tên, do ta chế ra. Nguyên vùng núi Tản-viên có nhiều
muỗi. Muỗi đốt người lên cơn sốt rét cách nhật. Nguyên do vì muỗi hút
chất độc ở cây cỏ trong rừng. Khi nó đốt người đầu tiên dùng vòi châm
vào da, nhả chất độc vào người theo vòi, rồi mới hút máu. Chất độc đó
vào máu chạy khắp cơ thể. Chất độc của muỗi và máu làm huyết bị hư hoại, chất độc theo máu vào Can, Tỳ, Tâm. Tâm bị chất độc vào, làm thành
bệnh. Y kinh nói rằng: Tâm chủ thần chí. Khi tâm có chất độc, thần chí u mê. Tỳ bị chất độc vào, không hoạt động đều, do vậy công năng sinh
huyết kém đi. Người hóa ra vàng vọt. Can bị chất độc thì sưng lớn. Vì
vậy người bị muỗi đốt vào mới làm cho gan sưng lớn. Bụng họ thường
chướng lên.
Ông nhìn Tiên-yên nữ hiệp nói:
– Ta dùng Hà-thủ-ô pha lẫn với Quế-chi, Phục-linh, Đào-nhân chế ra thứ
thuốc này. Hiệu năng của Hà-thủ-ô là ích tủy, thiêm tinh, điều hòa lao
huyết như vậy được coi là vị chính để trị bệnh hoại huyết do chất độc.
Nó có khả năng chống độc ở Tâm, Tỳ, Can. Còn Phục-linh để bổ Tỳ, đẩy
thấp ra ngoài. Đào-nhân an thần, ngủ được, bổ tâm-huyết. Còn Quế-chi
thông dương, cũng là để chống độc chất.
Tiên-yên nữ hiệp bỏ ba viên thuốc vào miệng nuốt. Bà ngồi nhắm mắt vận
khí, một lát thì sắc mặt bà hồng hào, hơi thở nhẹ nhàng. Bà nói:
– Thuốc của thúc-phụ thật là thần diệu.
Khất đại-phu nói:
– Ta cần phải bắt tên Trần Lữ, khảo nó, bắt khai ra phép luyện Huyền-âm
thần chưởng, rồi nghiên cứu ra phương pháp khử độc hầu cứu những người
khác trong thiên hạ. Phương-Chi, cháu ngồi im, nhắm mắt, buông thả kình
lực. Để ta vận khí chuyển bớt chất độc ra ngoài cơ thể cháu. Có như vậy
mới không nguy hiểm.
Tiên-yên nữ hiệp ngồi xếp chân nhắm mắt dưỡng thần.
Khất đại-phu bảo Đào Kỳ:
– Này bạn nhỏ, ngươi vận khí Âm-nhu về đơn-điền. Chuyển qua Nhâm-mạch,
đưa lên Thượng-tiêu rồi phát ra ở Thủ-khuyết-âm Tâm-bào kinh, phát
Lĩnh-nam chỉ tại huyệt Trung-xung cho ta xem thử?
Đào Kỳ nói:
– Thưa tiên sinh, hôm trước tiên-sinh phát minh ra Lĩnh-nam chỉ pháp đặt trên nguyên tắc: Một là vận khí ra Dương-kinh rồi chuyển chân khí vào
Lạc-mạch, xuất chỉ ở tĩnh-huyệt Âm-kinh. Như chúng ta vẫn dẫn khí vào
kinh Tam-tiêu, không xuất chỉ ở huyệt Quang-xung, mà lại phát ra ở huyệt Trung-xung. Hai là vận khí ra Dương-kinh rồi xuất chỉ ở tĩnh-huyệt của
nó. Như vậy vận khí ở Thủ-dương minh Đại-trường kinh rồi xuất chỉ ở
huyệt Thương-dương.
– Đúng! Vì vậy Lĩnh-nam chỉ là chỉ pháp Dương-cương. Ta không tập nội
công Âm-nhu. Tiểu hữu đã tập rồi. Vậy tiểu hữu thử vận nội công Âm-nhu
rồi chuyển qua Âm-kình phát chỉ xem sao.
Đào Kỳ ngồi ngay ngắn, vận khí cho lưu thông khắp vòng Tiểu chu-thiên.
Lập tức trên đầu chàng có một làn khí trắng mờ mờ bốc lên. Chàng quy
liễm chân khí vào đơn-điền, đưa lên Thượng-tiêu chuyển vào Tâm-bào rồi
dẫn tới vai theo Thủ khuyết âm Tâm-bào kinh tới đầu ngón tay. Ngón tay
chàng run lên mãnh liệt. Chàng đưa tay lên phát chỉ nhưng không kết quả.
Chàng lại vận khí một lần nữa, lần này tay rung động mãnh liệt, chàng
chỉa ngón tay lên không, chỉ lực phát ra Xì một tiếng. Tiếp theo tiếng
choang rất lớn. Khắp phòng phủ một luồng khí lạnh kinh người.
Thì ra Đào Kỳ ngồi gần bệ thờ. Lúc chàng phát chỉ, trúng phải bát hương bằng đồng, bát hương bật tung khỏi bàn thờ.
Phương-Dung đứng lên nhặt bát hương để lại chỗ cũ, thấy thủng một lỗ bằng đầu ngón tay.
Khất đại-phu vỗ tay reo:
– Thành công rồi! Từ nay ta đặt Dương-chỉ là Lĩnh-nam cương chỉ. Còn
Âm-chỉ gọi là Lĩnh-nam huyền-âm chỉ. Bây giờ Đào tiểu hữu vận khí, dùng
ngón tay ấn lên huyệt Dũng-tuyền dưới bàn chân Phương-Chi, vận Huyền-âm
chỉ đẩy ngược trở lên.
Đào Kỳ tuân lời đứng trước mặt Tiên-yên nữ hiệp. Chàng quỳ xuống vận
Huyền-âm chỉ đẩy vào huyệt Dũng-tuyền của bà. Lập tức người bà rung động mãnh liệt. Khói trắng bốc lên đỉnh đầu như một làn sương. Giữa lúc đó
thì Khất đại-phu chĩa ngón tay trỏ phát ra Lĩnh-nam chỉ đến véo một cái
vào huyệt Đại-trùy của bà. Người bà đang lạnh toát bỗng thấy nóng bừng
lên. Hai huồng Âm, Dương chỉ của Đào Kỳ và Khất đại-phu dồn vào người
bà, hòa hợp làm một.