Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210961
Bình chọn: 8.5.00/10/1096 lượt.
Phan dạy lại cho Phương-Dung ai
cũng biết. Còn chuyện Phương-Dung được chồng dạy võ công Cửu-chân thì
không ai biết. Nay nghe Khất đại-phu nói, mọi người ngơ ngác nhìn nàng.
Phương-Dung xấu hổ hỏi:
– Tiên sinh, sao tiên sinh biết cháu luyện võ công phái Cửu-chân?
Khất đại-phu cười:
– Gì mà ta không hiểu! Nội công của cháu thuần Âm-nhu. Khi đối chưởng
với Dương-cương bao giờ cũng lùi lại một bước hóa giải kình lực đối
phương. Nhưng mấy lần cháu xuất thủ ngoài trận tuyến. Ta thấy cháu vận
Dương-cương chống kình lực đối thủ, không chịu lùi bước. Rồi sau đó đổi
ra Âm-nhu, xuất kiếm chiêu, thì ta biết cháu tập võ công Dương-cương của Cửu-chân.
Đô Dương gật đầu bái phục:
– Tiên sinh quả đúng là một tiên ông như người đời gọi. Tiên sinh chỉ
liếc mắt, mà đã biết rõ nguyên ủy mọi việc. Thưa tiên sinh, cháu còn một chuyện thắc mắc, là bộ Văn-Lang võ học kỳ thư, rõ ràng do phò mã Sơn
Tinh chép ra, tức gốc của võ công Văn-lang, tại sao trong đó lại có lẫn
võ công của Vạn-tín hầu?
Khất đại-phu nhìn Đào Kỳ nói:
– Điều này Đào tiểu hữu biết rõ hơn ta. Nguyên khi An Dương vương đánh
nhau với Hùng-vương, phò mã Sơn Tinh đấu với Vạn-tín hầu. Sơn Tinh dùng
võ công Tản-viên, Dương cương, lấy căn bản là Phục Ngưu thần chưởng. Còn Vạn-tín hầu dùng Long-biên kiếm pháp Âm-nhu mà thắng. Khi chiếm được
Văn-Lang, Vạn-tín hầu cướp cây đồng côn tượng trưng uy quyền của Hùng
vương, trong đó chép võ công Tản-viên, tức võ công Văn-Lang. Ngài đem ra nghiên cứu, thấy võ công Tản-viên đạt đến cao độ bậc nhất Dương cương.
Ngài tiếc rẻ một pho kỳ thư võ học. Ngài ngồi ngẫm nghĩ chế ra 36 chiêu
Âm nhu cùng tên với 36 chiêu Dương cương, nhưng nội công lại thuộc Âm
nhu, cách vận sức, chiêu số hoàn toàn khác các chiêu kia. Ngài khắc thẻ
đồng, bỏ chúng vào trong cây đồng côn. Cây đồng côn đó sau thuộc đại đệ
tử của ngài là Trung-tín hầu. Trung-tín hầu tuẫn quốc. Cây gậy vẫn để ở
đền thờ ngài. Đào tiểu hữu có cơ duyên khám phá ra, mà học được đủ cả 36 chiêu Phục Ngưu thần chưởng cả Cương lẫn Nhu.
Tiên-yên nữ-hiệp hỏi:
– Thúc-phụ, cháu thấy có điều kỳ lạ là cây côn đồng chứa 200 thẻ đồng
bên trong. Vậy mà từ Trung-tín hầu đến Đào Kỳ xử dụng tại sao không có
tiếng kêu lóc cóc. Đã có tiếng kêu thì người cầm cây côn phải khám phá
ra chứ.
Đào Kỳ trả lời:
– Khi cháu xử dụng cây côn đồng đấu với Vũ Hỷ, đã thấy hơi khác lạ. Cháu dùng kiếm gõ vào thấy lạch cạch. Lúc thợ rèn cho gậy vào lửa đốt, mối
hàn ở đầu gậy chảy ra. Nắp gậy lộ khe hở. cháu dùng dao cạy, thì thấy
bên trong ngoài 200 thẻ đồng, còn chứa đầy cát. Chính cát đã làm cho gậy với thẻ đồng không gây tiếng động.
Chu Báthắc mắc:
– Trước nhạc phụ con là Lục-trúc tiên sinh chỉ biết có 12 chưởng trong
36 chiêu Phục-ngưu thần chưởng. Cả 12 chiêu đều thuộc Dương-cương, không có chiêu nào thuộc Âm-nhu cả là tại sao?
Khất đại-phu đáp:
– Vạn-tín hầu chế ra nội công, chưởng pháp Phục-ngưu Âm-nhu, chứ ngài
không xử dụng được chưởng pháp bằng Dương-cương. Vì ở đời làm gì có
người vừa luyện được Âm-nhu lẫn Dương-cương một lúc bao giờ? Do đó bí
lục Phục-ngưu thần chưởng Âm-nhu chỉ có Vạn-tín hầu biết. Còn Phục-ngưu
thần chưởng Dương-cương chỉ có đệ tử Tản-viên biết xử dụng. Nhưng dần dà chưởng pháp bị mai một đi. Chưởng này, mỗi chiêu phát ra kình lực mạnh
vô song. Đánh từng chiêu một, địch có thì giờ xen vào phản công. Nếu
thuộc cả 36 chiêu, xử dụng như mây trôi, nước chảy, như thành đồng, vách sắt đối thủ không sao trở tay kịp. Thế rồi Đào tiểu hữu học nội công
Dương-cương của Cửu-chân. Y có kỳ duyên tìm được bộ Văn-lang võ học kỳ
thư, y không hiểu ất giáp gì cứ tự luyện lấy. Y luyện cả Dương-cương lẫn Âm-nhu. Khi y luyện sắp thành thì gặp ta. Ta đem lý thuyết hòa hợp chân khí thảo luận với y. Y tìm cách hợp hai thứ nội công lại không được.
Trong lần thám thính Thái-hà trang, y đấu nội lực với Phong-châu song
quái, giữa lúc nguy nan, y đâm liều vận sức cương-nhu cùng một lúc.
Không ngờ thành công đánh Song-quái bị thương nặng.
Đào Kỳ nói:
– Khất đại-phu, hồi đầu cháu chỉ có thể phát chiêu hoặc Dương, hoặc Âm.
Sau lần đó cháu có thể phát ra một lúc tay phải Dương tay trái Âm, hoặc
ngược lại. Hiện cháu vẫn nghĩ rằng một ngày nào đó, hậu thế có người tài trí phát minh ra phương thức hòa hợp, đang giao chiến, thì dù bên tay
phải hay trái phát chiêu khi Âm khi Dương. Như vậy có lúc cả hai bên đều Dương hoặc cả hai bên đều Âm, hoặc bên Âm bên Dương rồi thình lình đổi
ngược lại.
Giao-Chi nghe các đại tôn sư võ học bàn luận võ công, nàng biết thân
phận võ công mình kém nhất, nên chỉ ngồi nghe. Bây giờ mới xen vào:
– Thái sư-thúc, cháu có một thắc mắc mà cho đến nay không giải đáp được. Hồi đại hội Tây-hồ Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa còn là hai cô gái, võ công kém
cháu và Hoàng sư tỷ xa. Thế rồi hơn hai năm nay, võ công hai người cao
đến độ cháu không ngờ. Trong trận đánh Dương-bình quan, Võ-đô, Phùng
sư-tỷ dùng hai người như là chiến tướng xung trận. Cháu thật không hiểu
nổi.
Khất đại-phu cười:
– Cháu không hiểu là phải, từ trước đến giờ ta chỉ biết có 16 chưởn
