Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210525
Bình chọn: 8.5.00/10/1052 lượt.
t về cho chúng tôi. Chúng tôi còn được thêm đất
Hán-trung. Ba đạo quân của chúng ta tới Trường-an đúng như dự liệu. Ta
lại chiếm được vùng Phù-phong, thu được năm chục ngàn quân Hán đầu hàng. Bây giờ, trước mắt, chúng ta sẽ đánh chiếm Trường-an, Vị-nam, Lâm-đồng
và Đồng-quan.
Anh hùng Lĩnh Nam và các tướng sĩ vỗ tay rung động doanh trướng.
Phương-Dung tiếp:
– Theo các nơi báo cáo thì đạo Kinh-châu và Trường-sa vương Công-tôn
Thiệu cùng Trưng Nhị đã chiếm xong chín quận Kinh-châu, hai quận cuối
cùng là Trường-sa, Linh-lăng đã thuộc về Lĩnh Nam, đại quân đạo
Kinh-châu đang trên đường về đánh Nam-dương chĩa thẳng vào Lạc-dương.
Vậy chúng ta cần đánh một trận long trời lở đất, cho quân Hán rúng động
mất hết tinh thần, song hiện Quang-Vũ có mặt tại đây cùng với Tần-vương, Hoài-nam vương và các đại tướng-quân danh tiếng Ngô Hán, Đặng Vũ, muốn
thắng Hán trong một trận, chúng ta phải chấp nhận hy sinh.
Phưong-Dung thuật hết mọi chuyện đi cứu Trần Tự-Sơn, từ việc Giao-Chi
thuyết được Đô Dương về hàng, đến việc gặp Tiên-yên nữ hiệp đánh nhau
với Mã Viện trong đêm. Đến chỗ Tiên-yên, Đào Kỳ vào Trường-lạc cung dọa
Quang-Vũ té đái vãi phân ra quần, anh hùng Việt, Thục đều vỗ tay cười
vang dội cả hội trường. Rồi nàng thuật tiếp việc cứu Trần Tự-Sơn đến
việc Tự-Sơn chửi Quang-Vũ. Đào Kỳ đánh bại hết cao thủ trước điện
Vị-ương. Hiện Tự-Sơn, Khất đại-phu, Đào Kỳ, Đô Dương, Chu Bá đang trên
đường đi Lạc-dương cứu Hàn Tú-Anh.
Nguyễn Giao-Chi nói:
– Đạo Kinh-châu có Tương-dương cửu hùng vô địch thiên hạ, thì Sầm Bành,
Cảnh Yểm, Tế Tuân đã bị giết, đạo Hán-trung có Phùng Dị, Lưu Thương, Lai Háp cả ba cũng bị giết, cộng là sáu, như vậy từ nay cái tên Tương-dương cửu hùng, Côn-dương ngũ hổ không còn nữa.
Sún Rỗ hỏi:
– Bây giờ chúng ta đánh Trường-an phải không?
Sún Lé hỏi Công-tôn Tư:
– Sư huynh để chúng tôi đột nhập Trường-an cho chim ưng ăn thịt Quang-Vũ, khỏi mất công đánh.
Phương-Dung lắc đầu:
– Không! Chúng ta không bắt Quang-Vũ, cũng không giết hắn.
Sún Lé bất phục:
– Quang-Vũ là chúa tướng Hán, bắt y, Hán như rắn mất đầu. Chúng ta tiến
về Lạc-dương, chia đôi thiên hạ với Thục, sư bá Công-tôn Thuật làm
Hoàng-đế một nửa Trung-nguyên, sư tỷ Hoàng Thiều-Hoa làm Hoàng-đế một
nửa còn lại, bọn em làm Thiên-ưng đại tướng-quân.
Các tướng sĩ nghe Sún Lé đều cười ồ lên, nhưng họ nhận thấy Sún Lé rất chí lý.
Phưong-Dung nói:
– Em biết một mà không biết hai, chúng ta hiện chưa đủ lương thực, quân
sĩ chiếm Trung-nguyên, chúng ta hãy chiếm Quan-trung, giao cho Thục để
làm tiêu tan chí khí Quang-Vũ mà thôi. Để sau đó Thục chỉnh bị quân mã
rồi mới mưu đồ chiếm Trung-nguyên, chúng ta đánh Quang-Vũ mở đường cho y chạy, vì hiện y đang bị quần thần coi thường, trong cung mẫu tử bất
hòa, giết y đi ắt Hoài-nam vương lên thay, Hán sẽ có ông vua hiệp nghĩa, dân chúng qui phục, chúng ta không đánh được.
Sún Cao hỏi Công-tôn Tư:
– Công-tôn sư huynh, đất Trường-an có phải đất Tần không?
Thái-tử Công-tôn Tư có tài vương bá, chàng liếc mắt một cái nhận biết
từng loại người một ngay, từ hôm đi cùng Lục Sún từ Hán-trung ra đây,
chàng nhận thấy Lục Sún là những đứa trẻ thông minh, biết phân biệt
chính tà, vì vậy chúng dám cãi lệnh Trưng Nhị tha Công-tôn Thiệu, mở đầu cho việc hòa hợp Lĩnh Nam với Thục, y nghe Sún Cao hỏi vậy liền đáp với một giọng ôn tồn:
– Đúng đấy, phía Bắc Trường-an là Hàm-dương, kinh đô cũ của nhà Tần.
Sún Cao tiếp:
– Quang-Vũ là người, chúng ta cũng là người, Quang-Vũ muốn làm vua cả
Trung-nguyên, Lĩnh Nam, Thục tại sao chúng ta không làm vua Trung-nguyên được ? Theo ý em mình đánh Trường-an, bắt Quang-Vũ giết đi, cắt đất
Trường-an phong cho Tần-vương Điền Sầm, không lẽ Công-tôn sư bá phong
cho Điền sư thúc chức Tần-vương mà không được cai trị đất Tần ư ?
Sún Đen tiếp:
– Vậy thì phải cắt đất Lạc-dương phong cho Tạ sư thúc, vì sư thúc được phong Tề-vương.
Sún Lùn tiếp:
– Thế từ Thiên-thủy về phía Tây cắt phong cho sư thúc Triệu Khuôn, vì sư thúc được phong vùng Lũng-tây vương.
Đến đó nó reo lên sung sướng:
– Đúng rồi, sư huynh Công-tôn Thiệu được phong làm Trường-sa vương, hiện giờ đã trấn thủ Trường-sa rồi.
Sún Lé nói với Thiều-Hoa:
– Vậy mình cứ thế mà làm, chúng ta chỉ giơ tay ắt giết được Quang-Vũ,
giết tên bất hiếu. Diệt nhà Hán, cắt Trung-nguyên làm hai, Thục một nửa, Lĩnh Nam một nửa. Em đề nghị thế này: Sư bá Lại Thế-Cường làm Nhật-nam
vương, sư bá Đào Thế-Kiệt làm Cửu-chân vương, sư-tỷ Trưng Trắc làm
Giao-chỉ vương, Sư-bá Nam-hải làm Nam-hải vương, sư-tỷ Trưng Nhị làm
Tượng-quận vương, sư tỷ Hoàng Thiều-Hoa làm Quế-lâm vương, Nghiêm đại-ca làm Hoàng-đế. Những đất đai cắt được ở Trung Nguyên, phong cho các vị
sư bá, sư thúc, sư huynh, sư tỷ khác.
Công-tôn Tư hỏi:
– Thế Lục Sún muốn được phong gì nào ?
Lục Sún đang thao thao bất tuyệt, nghe Công-tôn Tư hỏi vậy thì ngẩn người ra, Sún Hô nói:
– Chúng em trở về Tây-vu làm Thiên-ưng Tây-vu lục tướng rồi đi từ Nam
tới Bắc, từ Đông sang Tây, xử tử tất cả những tên lừa thầy phản bạn, bất hiếu, bất nghĩa.
Hoàng Thi
