Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210031
Bình chọn: 8.00/10/1003 lượt.
vô địch trong thiên hạ. Tiếc rằng Khất
đại-phu và Đào tam-lang không có ở đây, bằng không họ có thể hợp Thiền
với đại sư, với nội công Văn-Lang làm một. Nàng nói:
– Đại-sư đệ tử dám thỉnh nguyện đại sư thuyết giảng cho bọn ngu tối chúng tôi những lẽ huyền vi của đạo Phật.
Tăng Giả Nan Đà chắp tay đáp lễ:
– A Di Đà Phật, phúc đức quá, các vị với bần tăng có cộng nghiệp với
nhau từ tiền kiếp, hôm nay bần tăng xin thuyết về nguồn gốc đạo Phật.
Trước hết đạo Phật không có chỗ khởi đầu, cũng không có chỗ cuối cùng,
để hiểu rõ hơn, các vị hãy nghe về lịch sử Đức Thích Ca Mâu Ni, ngài là
Giáo-chủ của thế giới chúng ta ở, trong đạo Phật gọi thế giới này là thế giới Ta Bà.
Hồ Đề là người thực tế, nàng hỏi:
– Bạch đại-sư, thế giới Ta Bà gồm có Trung-nguyên, Lĩnh Nam, Tây-trúc hay có nhiều xứ khác nữa ?
– Hồ cô-nương hỏi thực phải, Trung-nguyên, Tây-trúc, Lĩnh Nam v.v...,
thuộc về mặt đất, mặt đất nằm trong thế giới Ta Bà, trên mặt đất này có
đến mấy trăm nước khác nhau mà cô nương chưa biết đó thôi, nào là:
Trung-nguyên, Tây-trúc, Lão-qua, Hồ-tôn, Cao-ly, Mông-cổ, tất cả các xứ
đó cô nương có thể dùng ngựa dùng xe, dùng chân đi tới, mặt đất chỉ là
một phần rất nhỏ của thế giới Ta Bà, thế giới Ta Bà có nhiều mặt đất
khác, mà cô nương không thể dùng chân, dùng xe, dùng thuyền đi tới được.
Vi Đại-Lâm hỏi:
– Mặt trăng, mặt trời, có thuộc về thế giới Ta Bà không?
– Có chứ, mặt trời là một khối lửa, cháy trong thế giới Ta Bà, cứ mỗi
365 ngày 11 giờ, 98% của giờ, mặt trời đi hết một vòng trở lại chỗ cũ,
vòng của mặt trời cách xa mặt đất không đều, nên chúng ta có bốn mùa:
xuân, hạ, thu, đông, còn mặt trăng là một khối đất giống như chúng ta,
trên đó không có người ở.
Sa-Giang hỏi:
– Như vậy trong thế gian có nhiều thế giới, thế giới Ta Bà là một, trong thế giới Ta Bà có nhiều mặt đất?
Tăng Giả Nan Đà gật đầu:
– Đúng thế, thế giới Ta Bà dịch sang tiếng Hán là: Nhẫn, đại nhẫn, kham
nhẫn trong thế giới Ta Bà nhà tu phải kham nhẫn, chịu sự nhẫn nhục, vì
thế giới có đủ sự trược ác mà chúng sinh phải chịu. Trong thế giới Ta Bà có năm giới chúng sinh ở với nhau: Địa ngục, Ngạ-quỉ, Súc-sinh, Thiên
và Nhân, đạo Phật nói tới cõi Liên-hoa có hai chục tầng thế giới, cõi Ta Bà ở tầng thứ mười ba, gồm nhiều thế giới nhỏ, trong mỗi thế giới nhỏ
có ba cõi Dục giới, Sắc Giới và Vô Sắc Giới, chia làm bốn Châu:
Thánh-thần châu, Tây-ngưu hoa châu, Nam-thiện bô châu, Bặc-cư lư-châu và một núi Tu-di, tổng cộng thế giới Ta Bà có một ngàn triệu thế giới nhỏ.
Phật Nguyệt thở dài:
– Thưa đại sư, đúng như đại-sư nói, chúng ta ở thế giới Ta-Bà này khổ
quá, mới sinh ra đã khóc oe oe. Bệnh tật, đói khổ, thương nhớ, bệnh giết người, thiên tai giết người, người giết người, có thế giới nào mà ta
không khổ như thế giới Ta Bà không? Khi lên đó không cần chém giết nhau
nữa, người người thương nhau.
Nan Đà đáp:
–Có, thế giới đó là thế giới Tịnh-độ.
– Ở như vậy thành Tiên rồi còn gì nữa, thỉnh đại-sư nói về thế giới đó, dạy bọn đệ tử có thể đến được.
Nan Đà vẫn cười tủm tỉm:
– Tịnh nghĩa là sạch, đó là cõi đất tinh sạch, Quốc Độ Nghiêm Tịnh do
Phật cai quản, nơi trú ngụ của hàng thánh giả: La Hán, Duyên Giác, Bồ
Tát, Phật. Ấy là cõi không nhiễm nhơ bẩn Ngũ Trược, trong kinh Phật gọi
là Phật-địa, Phật-giới, Phật-quốc, Phật-độ, Tịnh-sát, Thanh-tịnh-độ,
Tịnh-điều-quốc-độ. Trong thập phương phế giới nhà Phật có nhiều cõi
Tịnh-độ và cũng có nhiều giới Uế-độ, Trược-độ như chúng ta, thế giới cực lạc nghĩa là sung sướng vô cùng, thế giới này là của Phật A Di Đà tức
là thế giới Tịnh-độ, còn thế giới Ta-bà là của Phật Thích Ca Mâu Ni.
Hồ Đề gật đầu:
– Nghe đại sư nói về thế giới Tịnh-độ đệ tử thấy thèm quá, vậy có cách
nào về thế giới ấy không ? Đại-sư giúp đệ tử về thế giới Tịnh-độ đó đi.
– Bần tăng không giúp được cô nương, bần tăng cũng không giúp được ai cả.
Hồ Đề không chịu:
– Tại sao?
Nan Đà đáp:
– Muốn vãng sinh về thế giới đó, thì tự mình làm lấy, chứ không nhờ
người khác giúp cho mà được, tự mình là tại sao? Là phải theo Pháp môn
tịnh độ tông. Đó là một môn phái dạy niệm Phật được vãng sinh tịnh độ,
tức sau khi chết, đức Phật A Di Đà đón chúng ta về thế giới đó. Chúng ta đầu thai làm hài nhi, lớn lên, sinh sống.
Trăng xuân chiếu xuống mặt hồ Động-đình lung linh như muôn ngàn ánh
vàng, tiếng Tăng Giả Nan Đà thao thao bất tuyệt, giọng ngài sang sảng
khiến anh hùng Lĩnh Nam say mê, không còn biết gì nữa, đám thủy thủ cũng kính cẩn chắp tay ngồi nghe.
Trời gần sáng Tăng Giả Nan Đà kết luận:
– Trung thổ có đạo Nho, đạo Nho nói phần xác, đạo Phật nói phần hồn, đạo nho dạy cách ăn ở lúc sống, đạo Phật dạy làm sao thoát khỏi cảnh luân
hồi, sinh tử.
Tăng Giả Nan Đà thuyết thao thao bất tuyệt, mỗi câu, mỗi lời nói của
ngài, đều khiến mọi người cảm thấy sảng khóai tâm hồn, người ngây ngất,
muốn bay lên cao.
Trưng Nhị chắp tay nói:
– Hòa Thượng đã dạy giữa người với chúng con có tiền duyên, vậy xin
người dời gót ngọc sang kia hồ Động-đình với chúng con, không biết có
được không ?
Tăng Giả Nan Đà cườ
