Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210001
Bình chọn: 10.00/10/1000 lượt.
i tủm tỉm gật đầu.
– Được chứ! Được chứ! Bần tăng xin theo chư vị, để chúng ta đàm đạo Phật pháp.
Quần hùng gặp Tăng Giả Nan Đà, người nào cũng cảm thấy hào hứng, nhẹ nhàng lâng lâng như gặp buổi trời xuân bình minh.
Phật Nguyệt sai dọn riêng một lều cho ngài ở. Trần Năng kể cho Công-tôn
Thiệu nghe về cuộc gặp gỡ kỳ lạ đêm qua, Công-tôn Thiệu vội vàng đến
tham kiến Tăng Giả Nan Đà, truyền binh sĩ phụ trách hàng ngày cơm chay
cúng dường. Thiệu dặn các tướng để ngài tự do muốn ra vào doanh trại,
thuyết pháp cho tướng, sĩ mặc ý, ngài cần gì phải lễ phép cung ứng đầy
đủ.
Công-tôn Thiệu bàn về cuộc tiến binh đánh Trường-sa, Linh-lăng, Phật-Nguyệt bảo Trưng Nhị:
– Sư tỷ! Bây giờ tôi với Trần Năng vào thành thám thính tình hình, Tượng-quận tam anh xem sự thể ra sao, trước khi tiến binh.
Trưng Nhị gật đầu đồng ý.
Phật-Nguyệt, Trần Năng hóa trang thành hai thiếu nữ vùng Trường-sa, lấy ngựa hướng thành tiến tới.
Từ xa hai người thấy binh sĩ đi lại trên thành, tuần phòng nghiêm ngặt,
cửa thành vẫn mở giáp sĩ đi lại bên ngoài. Hai người đã quen với lối tổ
chức, kiểm soát của quân Hán, thản nhiên đi tới, lính canh thấy hai
thiếu nữ xinh đẹp, lưng đeo bảo kiếm, cỡi ngựa khoan thai vào thành, cho là tiểu thư con nhà quan nào đó, nên không hỏi han gì cả. Hai người cứ
nhắm giữa thành đi vào, trong thành dân chúng tấp nập rất đông, nhà cửa
xây bằng gạch hoặc bằng gỗ san sát nối nhau. Trai thanh gái lịch thản
nhiên như không biết chiến tranh tới gần, hai người đi cửa Bắc đến cửa
Nam rồi vòng sang cửa Đông rồi cửa Tây.
Trần Năng bàn:
– Nếu bây giờ chúng ta vào quán ăn uống thì bị Tế-Tác Hán phát giác
ngay, vì vậy chúng ta kiếm một ngôi đền, miếu nào ẩn thân tối hãy hành
sự thì hơn.
Phật-Nguyệt đồng ý đến một ngôi miếu bỏ hoang ở góc thành, miếu thờ vua
Văn-Vương đời Chu. Trên bệ có ngôi tượng Văn-Vương ngồi giữa, hai bên có tượng Chu-Công, Khương Thái-công, Phật-Nguyệt lấy cơm nắm muối vừng của Trần Năng ăn, rồi cả hai nhắm mắt dưỡng thần, Phật-Nguyệt nhớ lại tư
thức ngồi thở hít của Tăng Giả Nan Đà dạy, đầu tiên tập trung tinh thần, nhắm mắt bỏ ra ngoài những hình ảnh trong tư tưởng rồi tự trầm lại,
không suy nghĩ nữa đến lúc đó nàng đã tự mình biến đi.
Nàng nhớ Tăng Giả Nan Đà đã giảng:
– Hãy bỏ ra ngoài những âm thanh, nghe mà không phân biệt đó là vong tỵ, tức mất đi cái mũi, không nói là vong thiệt, tức mất đi cái lưỡi, bỏ ra ngoài những hình ảnh trước mắt là vong nhãn, tức là mất đi cả con mắt.
Khi đã không nói, không nghe, không thấy, thì cái thân cũng biến đi mất
đó là vong thân thân biến đi rồi trầm lặng không nghĩ, đó là vong ý.
Trong Kinh Kim Cương gọi là: Vô, nhãn, nhĩ, tỵ, thiệt, thân, ý, tức là
nhập đạo đi vào tới cái vô cùng của Bát Nhã Ba La Mật vậy.
Phật Nguyệt làm thử một lát không còn biết gì nữa, nàng trầm đi như vậy không biết bao nhiêu lần, thì Trần Năng vỗ vào lưng.
– Sư-tỷ! Ngủ vậy đủ rồi, chúng ta thám thính phủ Mã Anh đi.
Phật-Nguyệt tỉnh dậy, người khoan khoái nhẹ nhàng không bút nào tả xiết. Đầu óc minh mẫn sáng suốt, như vừa uống xong chung nước trà thơm tho,
nàng nghĩ thầm:
– Tư thức thở hít, vận khí, dưỡng thần mà Tăng Giả Nan Đà dạy ta được
gọi là phép thiền tuệ. Thiền Tuệ là pháp môn của nhà Phật thật huyền
diệu, ta mới ngồi dưỡng thần một lúc mà đã vậy, nếu ngày nào ta cũng
ngồi chỉ vài năm, con người trở thành thanh thản, không lo, không sợ,
không buồn, không giận, có khác gì tiên không ?
Nàng cùng Trần Năng hướng dinh Thái-thú đi tới, trước dinh vệ sĩ canh
gác nghiêm mật, hai người nhảy qua hàng rào vào trong, rồi nhảy lên mái
nhà, theo mái nhà truyền đến lầu cao có đèn sáng trưng từ trong nhà
chiếu ra.
Hai người bám cửa sổ, lấy ngón tay nhúng vào miệng cho ướt, để vào cửa
sổ giấy, giấy nhũn ra thành lỗ nhỏ, hai người ghé mắt nhìn vào trong.
Một người ngồi giữa tướng mạo hùng vĩ giống Mã Viện như đúc, trẻ hơn một chút, chắc là Mã Anh, bên cạnh là ba người tuổi gần năm mươi, một người to béo, cao lớn, một người lùn tịt và một người cao nghệu.
Trần Năng nghĩ:
– Công-tôn Thiệu bảo rằng Tượng-quận tam anh ở vai sư thúc của Mã Viện,
người to lớn kia chắc là Hàn Bạch, người cao nghệu kia chắc là Vương
Hồng, còn người lùn tịt chắc là Chu Thanh. Người thứ tư ngồi đối diện với Mã Anh là Việt-kị hiệu-úy Trương Linh.
Phật-Nguyệt nhớ lại hôm đến Trường-an, y có lời lẽ chống đối Nghiêm Sơn, sau khi đấu chưởng với Trưng Nhị, Khất đại-phu nhắc Trưng Nhị đánh bại
y. Không biết y tới đây từ lúc nào, để làm gì ?
Trương Linh nói:
– Thái-hậu cho rất nhiều cao thủ xuống Quế-lâm truy lùng tin tức y thị
mà không thấy. Không ngờ trong lúc đó y thị lại bỏ Quế-lâm lên
Linh-lăng, có thể nay mai tới Trường-sa. Vì vậy Thái-hậu mậët sai tôi
tới đây truyền lệnh cho Quốc-cữu, bằng mọi giá phải tìm ra y thị mang về nộp. Thái-hậu hứa thăng Mã tướng-quân lên chức Thứ-sử bất cứ vùng nào
Quốc-cữu muốn.
Mã Anh đáp :
– Ân chỉ của Thái-hậu, dĩ nhiên tôi phải làm cho hết sức, có điều
Trường-sa đang bị quân Thục từ Kinh-châu đánh xuống. Đại quân gần mười
vạn người, hi