Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329845
Bình chọn: 7.00/10/984 lượt.
. Cháu học về âm
nhạc, sư phụ của cháu là Trường-giang lão-sư.
Sa-Giang lưu lạc bên cạnh cha lâu ngày, nàng nói dối rất dễ dàng. Nàng
biết Nghi-Gia nghi ngờ nàng không phải từ Thục ra Kinh-châu học, mới hỏi học lâu chưa, vì giữa Thành-đô và Kinh-châu thường bị gián đoạn vì
chiến tranh. Bây giờ nàng nói rõ ràng từng chi tiết, Nghi-Gia mới hết
ngờ.
Ba nàng lấy cớ mệt, từ biệt đi ngủ, Sa-Giang với Trưng Nhị lên giường
nằm, còn Hồ Đề nhảy lên xà nhà, dựa vào kèo nhà mà ngủ. Nguyên Hồ Đề
sống ở rừng lâu năm, nàng thường leo lên cây ngủ như loài khỉ, bây giờ
trước cặp vợ chồng nông thôn, nhiều nghi ngờ, nàng lên xà nhà quan sát
động tĩnh.
Nhờ ở trên cao, nàng nhìn sang phòng vợ chồng Vương Anh rất rõ ràng. Hai người đang nằm trên giường, họ ghé tai vào nhau bàn chuyện, nàng lắng
tai nghe, nhưng không phân biệt được hai người nói gì. Một lát sau Vương Anh bò dậy, nhẹ nhàng đến cạnh phòng nàng ghé mắt nhìn vào, lắng tai
nghe ngóng một lúc, rồi vẫy tay gọi vợ ra ngoài sân.
Hồ Đề truyền theo xà nhà, đưa tay lên mái tranh giật một cái, mái tranh
hở ra lỗ nhỏ, nàng chui khỏi nóc nhà, từ nóc nhà nàng truyền sang cây
lớn phía sau, tuột xuống đất bám sát vợ chồng Vương Anh.
Vợ chồng Vương Anh đến bờ suối ngừng lại, Chu Nghi-Gia lên tiếng:
– Sư-ca thử đoán xem ba cô gái này là ai ? Họ có phải người du học thực hay không ?
– Tôi thấy Hồ cô nương bàn tay lớn, nước da đen, chắc không phải người
cầm bút. Trưng cô-nương nói năng ôn nhu, văn hoa tất đọc sách nhiều, còn Trang cô-nương thì đúng người đất Thục, như vậy có thể tin rằng họ du
học.
– Sư ca quên mất một điều, giữa lúc chiến tranh thế này, mà ba cô gái
dám ra ngoài, thực quái lạ, không hiểu họ có biết võ công không ?
– Thí dụ họ là người nào chăng nữa, chúng ta cũng mặc họ, ngày mai họ sẽ ra đi, việc ta, ta cứ tiếp tục.
Hai người nhắm hướng Vương-sơn phóng mình vào đêm tối, thoáng một cái đã biến mất, đủ tỏ kinh công của họ thuộc loại cao siêu. Hồ Đề hú lên một
tiếng gọi Ngũ-ưng, lập tức năm con chim Ưng bay lượn trên đầu nàng, rồi
đậu xuống các cành cây cạnh nhà, Hồ Đề huýt sáo ra lệnh, lập tức cả năm
con bay vút lên cao, hướng theo vợ chồng Vương Anh, Hồ Đề trở về phòng
đã thấy Trưng Nhị, Sa-Giang thức giấc, nàng thuật cho hai người nghe về
hành động của vợ chồng Vương Anh.
Trưng Nhị bàn:
– Chắc chắn vợ chồng Vương Anh có liên quan đến lăng Trường-sa Định-vương, vậy chúng ta cùng đi thám thính xem sao ?
Ba người nhắm hướng Vương-sơn tiến tới, xa xa trong bóng trăng Hồ Đề
thấy Ngũ-ưng bay lượn trên trời, nhờ thế nàng biết rõ vị trí của vợ
chồng Vương Anh ở phía Tây lăng Trường-sa Định-vương. Hồ Đề nói:
– Vợ chồng Vương Anh ở phía Tây của lăng, vậy chúng ta đột nhập vào phía Nam cho khỏi đụng chạm nhau.
Ba người dùng khinh công lên núi Vương-sơn, xa xa đã thấy lăng mộ hiện
ra dưới ánh trăng. Hồ Đề giả tiếng cú, hú lên mấy tiếng, Ngũ-ưng bay lại trước nàng đáp xuống, nàng huýt sáo với Ngũ-ưng. Ngũ-ưng bay lên cao
liền, năm con bay năm nơi khác nhau.
Sa-Giang hỏi:
– Có phải sư tỷ sai Ngũ-ưng canh chừng bốn phía lăng và vợ chồng Vương Anh không ?
Hồ Đề gật đầu nói :
– Trong lăng không có ai, nếu có Ngũ-ưng đã báo cáo cho chúng ta biết rồi, bây giờ ta tìm chỗ ẩn xem sao.
Ba người cùng ẩn vào một bụi hoa lớn gần mặt chính lăng, Hồ Đề luôn luôn nhìn trên trời quan sát Ngũ-ưng.
Hồ Đề giảng cho Sa-Giang
– Sư muội chú ý nghe: bốn Thần-ưng bay lượn bốn phía lăng, dù chỉ con
chồn, con cáo xuất hiện, chúng cũng sẽ báo cho mình biết ngay. Còn con
Thần-ưng kia nó cứ bay lượn trên đầu chỗ ẩn của vợ chồng Vương Anh, dù
họ di chuyển một chút cũng không qua mắt Thần-ưng.
Bỗng Sa-Giang bịt miệng Hồ Đề:
– Coi chừng có nhiều tiếng ngựa ở phía Bắc tới.
Chỉ nháy mắt sau, quả nhiên Thần-ưng canh chừng phía Bắc lăng từ trên
cao bổ nhào xuống, rồi bay vụt lên. Chúng kêu lên năm tiếng liền rồi cứ
bay lượn phía Bắc lăng.
Hồ Đề nói nhỏ:
– Đúng như sư muội nói, họ có năm người tới, Thần-ưng đang bay trên đầu họ.
Chỉ lát sau có người đi lên, không thấy ngựa. Có lẽ họ đã dấu ngựa dưới
chân núi, năm người đi quanh lăng một vòng, Trưng Nhị nhận ra đó là
Khúc-giang ngũ-hùng, họ ra hiệu cho nhau rồi ẩn thân vào các bụi cây,
cũng may họ không ẩn vào chỗ bọn Hồ Đề.
Sa-Giang nói nhỏ:
– Trong lăng có tới ba phe ẩn náu, không biết còn bao nhiêu phe phái nữa ở đây ?
Trong lòng Trưng Nhị nảy ra nghi vấn :
– Vợ chồng một khách giang hồ giả làm người nhà quê trong vùng. Đêm đêm
phục ở lăng mộ để mưu cầu điều gì ? Khúc-giang ngũ-hùng từ Nam-hải lên
đây, cũng ẩn nấp chờ đợi cái gì? Không biết hai phe này có liên hệ với
nhau không ? Họ mai phục vì tư lợi, hay vì trận đánh Trường-sa ? Hay vì
Hàn Tú-Anh như nàng với Sa-Giang, Hồ Đề ?
Một lát sau có tiêng Thần-ưng ở phía Đông kêu lên, Hồ Đề nhìn theo nói:
– Có nhiều người sắp tới nữa có lẽ gần mười người.
Quả nhiên lát sau có chín người ngựa cùng lên đồi. Họ gồm ba nữ sáu nam, họ mang theo nhiều thứ trên lưng ngựa, sáu người nam gỡ những vật mang
theo, đến bày trước chính lăng: Heo, dê, gà, hoa quả,
