The Soda Pop
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329593

Bình chọn: 8.00/10/959 lượt.

đấy. Chúng tay chỉ cất tay một cái lấy được thành Trường Sa, có khó gì đâu.

Phan Anh lắc đầu:

– Được, tôi giữ Hàn Tú Anh, đợi Hàn đại hiệp đem mẫu thân tôi tới. Tôi sẽ thả y thị ra.

Trần Nhật Gia nói với Hàn Bạch:

– Thôi được, chúng ta cứ để cho y đi.

Phan Anh cúi đầu nói:

– Đa tạ Khúc giang Ngũ hiệp, Trường Sa Tam anh. Hậu hội hữu kỳ.

Hai vợ chồng y từ từ đến chỗ cột ngựa của Hàn Tú Anh. Cả hai leo lên ngựa khoan thai rời khỏi khu lăng mộ.

Hàn Bạch thắc mắc:

– Trần Nhất Hiệp, Nhất Hiệp bảo tha y thì tôi tha, nhưng….

Trần Nhất Gia cười:

– Nếu chúng ta bức bách quá, y giết Hàn Tú Anh. Ta cứ để cho y đi, rồi

chúng ta rượt theo cứu Hàn Tú Anh. Chúng chạy đâu cho thoát được mà sợ.

Họ còn đang bàn tán, có nhiều tiếng gầm gừ từ dưới núi vang lên. Trưng

Nhị biết đó là đoàn Thần Hổ, thần báo của Hồ Đề đã tới. Tiếng gầm mỗi

lúc một gần. Chỉ lát sau vợ chồng Phan Anh cho ngựa chạy ngược lên núi.

Phan Anh nói lớn:

– Không hiểu cọp, beo ở đâu nhiều quá. Chúng tôi không vượt nổi vòng vây. Dường như cọp, beo có người điều khiển.

Dưới núi, đoàn Thần hổ Thần báo cứ xiết chặt vòng vây dần dần. Khúc

Giang Ngũ Hiệp, Trường Sa tam anh đều võ công tuyệt đỉnh. Họ vượt vòng

vây dễ dàng, nhưng còn bọn công chúa Vĩnh Hòa chín người thì làm sao.

Trần Nghi Gia nói:

– Cọp, báo nhiều thế nầy tất có chủ nuôi. Đã có chủ thì chúng ta có thể điều đình. Không biết chủ họ là ai?

Đoàn Thần báo, Thần hổ đến phía ngoài lăng xếp thành hàng. Hướng đầu vào trong, nghển cổ cùng gầm một tiếng rồi im lặng. Từ ba phía sau, ba

thiếu nữ rẽ đoàn thú tiến tới đó là Hồ Đề, Trần Năng, và Phật Nguyệt.

Nguyên Hồ Đề được trưng Nhị phái đi gọi Trần Năng, và Phật Nguyệt ở Đào

gia. Đem đoàn Thần báo, Thần hổ về đối phó với quân của Trương Linh. Khi gặp nhau, Hồ Đề kể cho Phật Nguyệt, Trần Năng nghe mọi truyện, rồi dẫn

đoàn Thần hổ, Thần báo đến Vương Sơn. Tới châu núi họ gặp vợ chồng Phan

Anh đang đi xuống, tay cắp người đàn bà. Trần Năng đoán là người bất

hảo. Nàng xua Thần hổ tấn công. Vợ chồng Phương Anh tả xung hữu đột mà

không thoát. Đành chạy ngược trở lên.

Trần Năng là người thông Minh, đầy lòng hiệp nghĩa. Nàng thấy vợ chồng

Phan Anh cắp một người đàn bà, thì nổi giận. Nàng tiến lên phóng chưởng

đánh liền.

Trần Nghi Gia thấy một thiếu nữ diễm kiều phóng chưởng đánh chồng mình,

chưởng lực hùng hậu vô cùng. Thì nhảy tới chặn trước mặt chồng, phát

chưởng đỡ. Hai chưởng chạm nhau, bùng một tiếng, cát bụi bay tung. Khí

huyết Trần Năng chạy nhộn nhạo trong người. Nàng phải lui lại hai bước

mới kềm chế được, cánh tay gần như tê liệt. Trong kho đó thì Trần Nghi

Gia loạng choạng muốn ngã.

Trần Năng thất kinh hồn vía nghĩ:

– Đất Lĩnh Nam nhà mình trước đây chưởng lực mạnh nhất là sư bá Nam Hải

rồi tới Vũ Phương Anh, Trưng Trắc, Trưng Nhị. Sau ta được sư phụ và Đào

sư thúc chỉ dậy, võ công vượt hơn hẳn Vũ Phương Anh, nhị Trưng rất

nhiều. Tưởng rằng trên thế gian khó có người đối chưởng được với mình.

Không ngờ hôm nay lại gặp Trần Nghi Gia, chưởng lực đến chừng này?

Trần Năng vội hít một hơi, vận chân khí rồi thung dung nhìn đối thủ. Nghi Gia quát lớn:

– Giỏi! Ngươi đấu với ta chưởng nữa xem.

Y thị phóng chưởng đánh xuống. Trần Năng hít một hơi phát chiêu "Lưỡng

ngưu tranh phong" trong Phục ngưu thần chưởng. Chiêu này cực kỳ mãnh

liệt. Bùng một tiếng. Trần Năng muốn nghẹt thở, còn Nghi Gia lùi lại một bước. Mặt tái mét, chân tay như tê liệt, mím chặt môi, để khỏi thổ ra

huyết.

Phan Anh hỏi vợ:

– Thế nào? Có sao không?

Nghi Gia khạc một tiếng nhổ ra búng máu, nói:

– Để thử lại chiêu nữa xem sao.

Y thị nói với Trần Năng:

– Vị cô nương kia, ngươi là ai? Ta đi khắp thiên hạ, chưa từng có người

đàn bà nào đỡ được của ta một chưởng. Mà cô nương đấu với ta được hai

chưởng, thực hiếm có.

Trần Năng lễ phép đáp:

– Không giám, Phan phu nhân quá khen. Tôi là Việt nữ đất Lĩnh Nam họ Trần tên Năng.

Nghi Gia vận khí nhảy vọt lên cao đánh vào Trần Năng một chưởng cực mãnh liệt. Trần Năng cùng nhảy vọt lên cao. Nàng ra chiêu "Ngưu hổ tranh

phong". Tay phải đánh thẳng về phía trước. Tay trái đánh xéo từ dưới

lên. Chưởng của nàng chạm vào chưởng Nghi Gia. Cả hai người cùng bắn vọt trở lại. Trần Năng lộn ba vòng trên không. Đáp xuống đỉnh đầu pho tượng đá trong lăng. Còn Nghi Gia cùng lộn hai vòng. Đáp xuống đỉnh đồng.

Nghi Gia nhảy tới, tay phải đánh thẳng về phía trước. Tay trái quay

thành vòng tròn đánh xéo từ phía sau về. Kình lực nhu hòa. Chưởng phong

không có gió. Chiêu thức quái dị.

Phật Nguyệt đứng lược trận kêu lên:

– Úi cha!

Nguyên nàng thấy lối vận công, phát chưởng của Trần Nghi Gia có phần giống với phái Long Biên của mình.

Hồ Đề đứng cạnh:

– Loa thành nguyệt ảnh.

Trước nay Hồ Đề nghe nói võ công Cửu Chân khắc chế võ công Trung Nguyên. Nàng biết Trần Năng và chồng là Hùng Bảo được Đào Kỳ dậy cho chiêu thức nay của Cửu Chân, nên buộc miệng nhắc.

Trần Năng tỉnh ngộ, lùi hai bước, vận khí phát chiêu "Loa Thành Nguyệt

Ảnh" tấn công Nghi Gia. Nghi Gia dồn hết chân khí ra hai tay đánh xéo

một chưởng vào